CẬU THIẾU HAI CÂN THUỐC

PHẦN 4

{34}

Lễ Giáng sinh, câu lạc bộ Văn học có hoạt động gửi thư ẩn danh, tôi đã viết một tấm bưu thiếp chúc Bùi Tiêu Giáng sinh vui vẻ.

Biết cậu ấy thích ăn bánh quy Shiroi Koibito, tôi cũng tặng luôn cho cậu ấy hộp bánh mà tôi đã cất mãi không nỡ ăn.

...Chưa hết hạn đâu nhé.

 

{35}

Mặc dù sau khi nhận được bánh quy, Bùi Tiêu vẫn chia một nửa cho tôi, bạn cùng bàn thân yêu của cậu ấy.

 

{36}

Tết Nguyên Đán, anh trai tôi từ Thượng Hải về.

Tống Dật hơn tôi bảy tuổi, học Y ở Thượng Hải, học liên thông Đại Học - Tiến sĩ, ngày thường bận rộn đến mức không gặp được anh ấy, chỉ có dịp lễ Tết mới có thể tụ họp.

Ăn cơm tất niên, Tống Dật ngồi cạnh tôi. Tôi liếc mắt thấy anh ấy gắp một miếng thịt ngỗng, cũng không ăn, cứ cầm lên ngắm nghía.

Tôi không nhịn được, hỏi anh ấy: "Anh đang làm gì vậy?"

Anh ấy hào hứng: "Em xem, chỗ này có một mạch máu."

 

{37}

Tôi rất thích anh trai mình, mỗi lần anh ấy về đều mua kẹo sữa Đại Bạch Thỏ hoặc những món đồ nhỏ khác cho tôi.

Có một năm tôi rất muốn có một chiếc bàn chải đánh răng điện, đang phân vân giữa việc ước món quà năm mới là cái này, hay là tiết kiệm chi tiêu trong ba tháng để mua.

Nhưng tôi chưa nói với ai cả.

Kết quả năm đó anh tôi về, nói là có quà cho tôi.

"Là bàn chải đánh răng điện của Philips."

 

{38}

Mặc dù tôi không thể quên được quãng thời gian ở trang trại, những người anh khác đều dẫn em gái đi ngắm hoa ngắm cỏ chơi xích đu.

Còn Tống Dật dẫn tôi đi xem một chậu nội tạng lợn vừa mổ xong, chưa kịp rửa sạch máu...

 

{39}

Tống Dật hỏi tôi: "Em thấy môn nào khó nhất? Sinh học chắc là khá dễ nhỉ?"

Tôi im lặng hai giây: "Em không học Sinh."

"Sao lại thế được? Chẳng phải em học khối Tự nhiên à?"

Bạn cần đăng nhập để bình luận