CẬU THIẾU HAI CÂN THUỐC
PHẦN 3
{18}
Trong mắt người khác, quan hệ của tôi và Bùi Tiêu rất thân thiết.
Lúc đầu khi mới thân thiết với cậu ấy, cũng không ít người nghi ngờ chúng tôi có gì mờ ám.
Cho đến một hôm, tôi đuổi theo cậu ấy, trên bục giảng trùm mũ áo hoodie lên đầu cậu ấy, sau đó siết chặt hai dây rút ở trước ngực...
Thế là cậu ấy mất mặt.
{19}
Bị nhiệt miệng, tôi than thở với Bùi Tiêu.
Bùi Tiêu: "Chắc chắn là do cậu rồi, chẳng lẽ lại do đồ ăn tự chạy vào miệng cậu à?"
Tôi: "?"
{20}
Đi lấy nước cùng bạn cùng phòng.
Tay cầm của bình lọc nước nóng rất nóng, bạn cùng phòng nhắc tôi cẩn thận.
Tôi cười nhếch mép: "Võ công thiên hạ, duy khoái bất phá." (Võ công trong thiên hạ, chỉ có tốc độ là không phá được)
Sau đó, trước khi kịp cảm thấy bỏng rát, tôi đã lấy xong nước sôi.
Quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Bùi Tiêu đang nhìn tôi như nhìn đứa thiểu năng.
{21}
Vì tôi mạnh Văn yếu Lý, Bùi Tiêu mạnh Lý yếu Văn, nên thầy Đới đã đổi chỗ cho chúng tôi ngồi cùng bàn.
Thầy Đới ân cần dặn dò: "Hai đứa phải giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tiến bộ nhé!"
Thầy có lẽ không biết, cặp bạn trước đó được thầy xếp ngồi cùng bàn và kỳ vọng rất nhiều, đã yêu nhau được hai tháng rồi.
{22}
Trường tổ chức đi bộ đường dài, phải nộp ba mươi tệ tiền ăn trưa, mà cũng chỉ là bánh bao với dưa muối các loại, nhìn thế nào cũng thấy không đáng, cả lớp đều than trời.
Bùi Tiêu buột miệng nói: "Nhà tớ ăn tất niên cũng không hết ba mươi tệ."
Tôi: "Nhà cậu chỉ có một mình cậu thôi à?"
{23}
Thể dục của tôi đúng là kém nhất lớp.
Điểm kiểm tra thể chất được in trên một tờ A4 dán trên bảng đen, nam sinh ở trên, nữ sinh ở dưới.
Bùi Tiêu ở hàng đầu tiên, tôi ở hàng cuối cùng.
Cách nhau năm mươi mấy người, nhìn nhau từ xa.
{24}
Cuộc đi bộ đường dài 36km thật sự muốn lấy mạng tôi.
Đi đến giữa chặng đường thì thật sự kiệt sức, thở hổn hển, gần như tụt lại phía sau cùng của toàn trường, cảm giác như sắp ngất xỉu đến nơi.
Đột nhiên cảm thấy người nhẹ bẫng, quay đầu lại nhìn. Bùi Tiêu đã lấy chiếc cặp nặng trĩu trên lưng tôi đi.
Tim tôi lỡ một nhịp. Cậu ấy vẫn thản nhiên: "Giúp cậu mang, về lớp mời tớ trà sữa."
{25}
Chuyến đi bộ đường dài thật sự tiêu hao quá nhiều thể lực, về đến trường tôi và Bùi Tiêu hẹn nhau cùng làm học sinh cá biệt một ngày, không học hành gì cả.
Giờ tự học, tôi liếc mắt thấy có gì đó không đúng, nhanh tay cướp lấy cuốn sách cậu ấy đang giấu, nhìn kỹ thì tức giận: "Đã bảo là cùng nhau sa đọa, vậy mà cậu lại lén lút học hành chăm chỉ để làm mọi người kinh ngạc!"
Cậu ấy cũng trừng mắt nhìn tôi: "Cậu tự biết mình giấu cái gì trong tay áo chứ!! Còn tưởng cậu mang điện thoại chơi game, hóa ra là lén học từ vựng!"