BÍCH ĐÀO Ở NHÀ LÂN CẬN
Chương 4
Ta và hắn thành thân đã gần một năm rồi mà vẫn chưa có thai.
Ta tức giận, không cho hắn dùng cái bao ruột dê kia nữa.
Hắn ôm ta nói: "Tính tới tính lui năm nay nàng mới mười bảy tuổi. Năm sinh ta, mẹ ta đã mười tám mà vẫn khó sinh. Phụ nữ sinh con giống như vượt Quỷ Môn Quan, ta muốn nàng lớn thêm chút nữa, khỏe mạnh hơn chút nữa rồi hẵng sinh con."
Phu quân ta rất đáng thương, vừa sinh ra đã không có mẹ. Ta ôm lấy hắn, lòng muốn tan thành nước. Bây giờ ta có hắn, không có con cũng không sao.
Tháng tám hoa quế tỏa ngát hương, hắn đi thi Hương, đậu được Giải Nguyên. Ta còn chưa rõ cái Giải Nguyên này có gì ghê gớm thì cửa nhà đã bị chen sập, Tri Phủ lão gia cũng tới thăm.
Hàng xóm láng giềng đều đến chúc mừng ta. Ta vẫn không cảm thấy hắn có gì khác biệt, lúc đứng đắn tựa như thần, lúc không đứng đắn chả khác nào khỉ.
Tri Phủ mở tiệc, muốn chiêu đãi vị Giải Nguyên này. Đến tận nửa đêm mới có người đưa hắn về nhà.
Hắn uống đến say khướt, xen giữa mùi rượu còn thoang thoảng hương thơm xa lạ.
Tim ta như rơi xuống vực sâu.
Hắn vẫn không hề hay biết, quấn lấy ta đòi ôm.
Ta tối sầm mặt giúp hắn thay áo, rửa mặt, dìu hắn lên giường nằm. Lúc ta giúp hắn cởi quần áo, hắn mở mắt ra, cười hì hì gọi Đào nhi rồi mới ngoan ngoãn duỗi tay ra.
Hứ, còn nhận ra ta cơ đấy.
Ta cầm y phục hắn vừa thay ra, tỉ mỉ mà ngửi.
Vừa thơm vừa ngọt. Hừ, cũng không biết là yêu tinh phương nào.
Ta ngồi trên giường trằn trọc không ngủ, để đèn sáng cả đêm, tỉ mỉ quan sát gương mặt gieo họa kia. Cũng không biết là hắn dụ dỗ người ta hay người ta dụ dỗ hắn.
Sáng hôm sau, hắn vừa thức dậy đã kêu gào than khát nước.
Ta bưng cho hắn chén trà, hắn ừng ực uống xong rồi nhìn ta, giật nảy mình.
Hắn hỏi: "Tối qua vi phu đã làm sai chuyện gì rồi sao?"
Ta nói: "Không hề, tối qua chàng đúng cực kỳ."
Hắn hỏi: "Có phải vi phu về muộn quá không?"
Ta nói: "Chàng về rất sớm, trời còn chưa sáng."
Hắn bước xuống giường, vò đầu bứt tóc: "Đào nhi, nàng đừng giận. Lần sau ta nhất định sẽ về sớm."
Ta nói: "Không sao, chàng thích về lúc nào thì về, tường ta giữ ở đó, chàng mặc sức mà leo."
Hắn nghẹn lời, nghiêng đầu suy nghĩ.
Suốt ngày hôm đó, hắn như cái đuôi bám riết lấy ta.
Ta trộn cơm cho Đậu Hoàng, hắn chắp tay sau lưng nghiêm túc nói: "Đậu Hoàng, ăn ít một chút, con làm mẹ mệt đến ốm o gầy mòn."
Đậu Hoàng kêu ăng ẳng, bị hắn nhìn chằm chằm đến không dám há mồm gặm đồ ăn.
Ta xắt rau, hắn đứng bên cạnh nói: "Nương tử, d.a.o có nặng không? Hay là để vi phu xắt cho?" Ta chặt mạnh d.a.o xuống thớt nghe "phập" một tiếng, hắn nhanh như chớp lui về sau ba bước, trốn sau cửa phòng bếp.
Ta quét nhà, hắn giả vờ giả vịt vẩy vài giọt xuống xuống đất, nói: "Vi phu hiểu rồi. Vi phu nên tìm cho nàng một nha hoàn." Hắn làm bộ đau lòng: "Là vi phu suy nghĩ không chu đáo, để nương tử phải mệt mỏi."
Ta giặt quần áo, hắn ngồi một bên nhìn rồi nói: "Lúc nương tử giặt quần áo có vẻ đẹp mây trôi nước chảy khiến vi phu vừa kính lại vừa yêu. Nương tử giặt áo mang dáng diệu của Hằng Nga lúc bay lên cung trăng, có mỹ thái của Lạc Thần, nhẹ nhàng như chim hồng bay, uyển chuyển như rồng lượn,..."
Hắn nhìn thấy một bộ y phục bị nhét dưới một bên chậu nước: "Nương tử, sao nương tử lại vứt bộ y phục này của vi phu?"
Ta cười lạnh: "Ta không dám giặt, sợ chàng luyến tiếc."
Hắn cầm y phục lên, lật qua lật lại nhìn mấy vòng, cuối cùng đưa lên mũi ngửi ngửi, hơi ngẩn người ra, sắc mặt biến đổi.
Hắn cười khổ: "Nương tử, nàng nghe ta giải thích."
Ta nghe hắn giải thích.
Hắn bảo: Lộc Minh yến có mời quan kỹ nổi danh. Quan kỹ đó mời hắn uống rượu, muốn cùng hắn làm thơ đối câu. Những dịp thế này, hắn không tiện làm mọi người mất hứng đành đối phó qua loa.
Hắn nói: "Mùi hương trên người nàng ta nồng nặc đến khó thở, có lẽ quần áo vô tình bị ám mùi."
Ta nhàn nhã dùng nắp gạt lá trà trong tách: "Đại lão gia xử án cũng biết: Nói miệng không phải bằng chứng."
Hắn nói: "Ta có nhân chứng, nương tử chờ một lát."
Hắn bước nhanh ra cửa, chỉ chốc lát sau đã đưa về một người.
Là bạn thân của hắn ở thư viện - Triệu Cảnh Thăng.
Hắn nói: "Nương tử hẳn cũng biết Cảnh Thăng bản tính thật thà, lương thiện, chưa bao giờ nói dối. Hắn có thể làm chứng cho vi phu."
Hắn nháy mắt với Triệu Cảnh Thăng một cái, y vội vái chào ta: "Xin tẩu phu nhân cho ta được thưa chuyện."
Triệu Cảnh Thăng nói: "Trong Lộc Minh yến tối qua, nữ giáo thư Liễu Dung cũng được mời đến dự. Liễu cô nương vẫn luôn ngưỡng mộ tài năng của Cố huynh, nhiều lần ngỏ ý với Cố huynh nhưng Cố huynh lòng vững như kiềng ba chân, chưa một lần đáp lại."
Hắn đứng bên cạnh gật đầu lia lịa.