Ta nán nữa, chen đám đông. Ánh nắng rõ ràng gắt, mà cảm thấy một luồng hàn khí từ lòng bàn chân xộc thẳng lên, dọc theo sống lưng mà bò tới tận đỉnh đầu. Những lời như những cây đinh, cắm c.h.ặ.t trong lòng. Tiếng thét của phu quân trong đêm, ánh mắt kinh hoàng của bà gia... từng chuyện từng chuyện một hiện về.
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y áo. Thử xem . Biết ... là thật thì ?
Đêm xuống, theo lời nữ hài, bưng một bát nước trong đặt ánh trăng, bên cạnh dựng một tấm gương đồng, c.ắ.n ngón tay nhỏ một giọt m.á.u bát. Mặt nước xao động, dần dần hiện một bóng hình mờ ảo - vận một váy thạch lựu đỏ rực, ngay n.g.ự.c là một quầng đen đặc quánh tan.
"Nàng" lặng lẽ , hai dòng huyết lệ sẫm màu từ gương mặt nhợt nhạt chảy dài. Nỗi u sầu trong ánh mắt nặng nề đến nghẹt thở.
Mặt nước lay động, bóng hình biến mất. Chỉ còn giọt m.á.u trong bát nước từ từ loang như vệt mực tan.
Sáng hôm , lao đến con phố ngày hôm qua. Sạp bói toán còn, đất chỉ còn mấy vết giấy rách nước mưa ngấm nát. Ta hốt hoảng chạy đến tiệm cầm đồ bên cạnh. Gã béo chủ tiệm thấy mặt , mặt lão xị xuống.
"Lại là ngươi ?" Lão đẩy bàn tính xa, giọng oang oang: "Chiếc trâm đồng cũ đó thực sự là quan nhân nhà ngươi mang đến cầm đứt ! Giấy trắng mực đen ký tên điểm chỉ đàng hoàng! Sớm chuyển tay bán mất , một ngày ngươi hỏi tám bận, biến từ cho ngươi?"
"Ta hỏi trâm." Ta vội vàng , "Ta hỏi cái bói toán bên cạnh..."
"Không !" Lão thô lỗ ngắt lời, hét phía : "A Phúc! Tiễn khách!"
Cánh cửa gỗ rầm một tiếng, đóng .
Không đúng. Ta là tiểu thư nhà phú thương, trang sức tệ nhất cũng là bạc mạ vàng, bao giờ đeo trâm đồng. Điều bất thường hơn cả chính là thái độ của lão chủ tiệm. Lão nhận - kiểu gặp mặt một hôm qua, mà là kiểu chán ghét vì giao thiệp vô . Lão bảo "ngày nào cũng tới cửa". hôm qua mới là đầu tiên gặp lão. Trừ phi... mà lão thấy là . Hoặc là, một khác thường xuyên đến cầm trâm đồng, mặc y phục giống , gương mặt giống hệt .
Tim đột ngột thắt .
04.
Ta tâm thần hoảng loạn bước tiếp phố. Lúc ngang qua hàng thịt, gã đồ tể mặt mũi bặm trợn đang băm xương. Ta do dự định tiến lên hỏi thăm, nhưng tới gần hai bước, gã ngẩng đầu thấy mặt , thanh đao đồ tể tay liền choảng một tiếng, rơi xuống thớt, thịt vụn b.ắ.n tung tóe. Từ cổ họng gã phát tiếng kêu quái dị như gặp quỷ sống, gã đ.â.m sầm giỏ rổ, lăn bò chạy biến ngõ nhỏ.
Ta c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Tiếp đó, một bà lão xách giỏ rau đối diện , thấy mặt liền ngã bệt xuống đất: "Liễu nương t.ử... ngươi là là quỷ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-mat-cua-ke-that-ly-phu/chuong-3.html.]
Liễu nương t.ử? Là ai?
Ta giữa phố, nắng gắt lóa mắt, xung quanh xe ồn ào nhưng cảm thấy đang ở một thế giới khác. ... hôm qua lúc lão râu dê lúc bẩm dường như nhắc tới La Phù Sơn?
"Ngươi đang tìm chúng ?" Giọng trẻ con lanh lảnh đột nhiên vang lên lưng.
Ta phắt . Vẫn là chiếc áo bông đỏ cũ kỹ, hai b.í.m tóc lệch, gương mặt nhỏ nhắn tĩnh lặng chút gợn sóng.
"Tiểu tiên cô!" Ta như vớ cọng cỏ cứu mạng, lao đến mặt con bé, giọng run rẩy: "Ta thấy !"
Nữ hài gật đầu: "Vừa chút việc ở phía Đông thành về." Con bé sắc mặt , "Ngươi thấy ?"
Lời như đ.â.m thủng lớp màng mỏng cuối cùng. Nỗi sợ hãi tích tụ bấy lâu, sự nghi hoặc, bóng hình trong gương đêm qua... tất cả ùa về. Ta chẳng màng đến việc đang ở giữa phố, thụp xuống chộp lấy cánh tay gầy nhỏ của con bé, năng lộn xộn: "Tiểu tiên cô, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ? Ta là ai? Người mà thấy ai? Cái bóng trong gương đó... là ai?"
Ta trút bộ những mảnh ghép quỷ dị, càng càng nhanh, giọng run bần bật. Lão râu dê bên cạnh xong sắc mặt đại biến, nữ hài, thôi.
Nữ hài lặng lẽ hết, đợi ngừng để thở mới ngước mắt lên, đôi mắt tĩnh lặng quá mức : "Xem , thứ đó bám ngươi c.h.ặ.t. Những gì ngươi thấy chỉ là một phần mà nó ngươi thấy mà thôi. Còn về việc ngươi là ai..." Con bé khựng , tiếp nữa, chỉ bảo: "Ở đây tiện. Ngươi hỏi, thì theo chúng một chuyến."
Dứt lời nữ hài ngay, lão râu dê hiệu bảo theo.
Chúng xuyên qua các phố lớn ngõ nhỏ, càng càng hẻo lánh, cuối cùng dừng một gian nhà tranh rách nát.
"Vào ." Nữ hài đẩy cánh cửa tre kêu két một tiếng. Con bé lấy từ trong tay nải vải xám một mẩu nến trắng ngắn ngủn, màu sắc u ám, cắm chiếc đĩa gốm nhỏ thắp lên. Ánh lửa bập bùng chiếu rọi gương mặt nhỏ nhắn chút biểu cảm.
Tiếp đó con bé lấy một tấm vải đỏ giặt đến bạc màu, sờn mép đưa cho : "Bịt mắt ."
Ta nhận lấy tấm vải, tay run.
Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài
"Lát nữa…" Giọng con bé bằng phẳng, từng chữ như gõ dây thần kinh đang căng như dây đàn của , "Ngươi sẽ 'thấy' vài thứ. Nhớ kỹ, dù thấy bất cứ điều gì cũng hoảng hốt, la hét, cứ theo . Ta sẽ dắt ngươi ."
"Đinh linh... đinh linh..."