BỊ KIỆN VÌ GIẬT CHỒNG MÌNH

Chương 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Tịnh ngả tựa ghế, khoanh tay, lên tiếng :

“Anh Chu, nghĩ chủ rõ ràng.”

“Hôm nay chúng đây để hoài niệm, mà để giải quyết vấn đề.”

“Nếu các thật lòng thương lượng, hãy đưa phương án.”

Luật sư của Chu Văn Báo đẩy kính, lấy từ cặp một tập tài liệu.

“Luật sư Triệu, cô Tần.”

“Thân chủ hy vọng, dù cũng là vợ chồng mười năm, chia tay trong êm .”

“Chúng đồng ý chuyển nhượng căn hộ cao cấp trung tâm thành phố, cùng một chiếc xe Mercedes, sang tên cho cô Tần.”

“Ngoài , bồi thường thêm ba triệu tiền mặt.”

“Đổi , cô Tần cần ngay lập tức rút bộ đơn kiện và yêu cầu phong tỏa tài sản.”

Nói xong, đẩy bản “thỏa thuận hòa giải” về phía chúng .

liếc qua.

Một căn nhà, một chiếc xe, thêm vài triệu tiền mặt.

Thoạt vẻ rộng rãi.

so với khối tài sản khổng lồ mà Chu Văn Báo cất giấu và chuyển nhượng, chừng đó chẳng khác gì muối bỏ biển.

Hắn vẫn đang thử .

Vẫn nghĩ chỉ là một bà nội trợ thể dỗ dành bằng mấy thứ đó.

khẽ một tiếng.

Tiếng vang lên rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.

Sắc mặt Chu Văn Báo tối sầm .

“Cô cái gì?”

đặt tách xuống, cuối cùng cũng thẳng .

“Chu Văn Báo, nghĩ ngu lắm ?”

“Hay là tưởng mời luật sư Triệu đến, là để chơi trò gia đình với ?”

Ánh mắt chuyển sang phía luật sư của .

“Luật sư Lý, đúng ? hỏi một chút.”

“Trong bản đề xuất ‘hòa giải’ , bao gồm mấy hợp đồng bảo hiểm nhân thọ trị giá hai mươi triệu tên ?”

“Có bao gồm gần mười triệu tiền mặt mà âm thầm chuyển vài ngày ?”

“À, còn một thứ nữa.”

ngừng một chút, từng chữ rõ ràng.

“Căn hộ view sông trị giá hàng chục triệu, tên em họ Trương Vĩ của .”

Lời dứt, sắc mặt Chu Văn Báo tái mét.

Như thể bóp nghẹt cổ họng, sững sờ, lời nào.

Ngay cả gương mặt sắc sảo của luật sư Lý bên cạnh cũng cứng đờ.

Hiển nhiên, Chu Văn Báo hết chuyện với ông .

Phòng họp rơi một sự im lặng căng cứng và kỳ quái.

Ánh nắng rọi rực rỡ, thậm chí thể thấy cả những hạt bụi đang lơ lửng trong khí.

“Anh Chu.”

Giọng của Triệu Tịnh phá vỡ bầu khí đang đóng băng.

Chị chậm rãi đẩy tập thỏa thuận về phía đối phương.

“Yêu cầu của chủ , từ đầu đến giờ, từng đổi.”

“Anh Chu ngoại tình trong hôn nhân, cố tình chuyển tài sản, chứng cứ rõ ràng, là bên .”

“Chúng yêu cầu: 70% tài sản chung hôn nhân thuộc về chủ .”

“Ngoài , Chu cần bồi thường tổn thất tinh thần cho chủ , năm trăm ngàn.”

“Đây là giới hạn cuối cùng của chúng .”

“Nếu đồng ý, chúng thể ký ngay tại đây.”

“Nếu …” Triệu Tịnh khẽ mỉm , “thì gặp ở tòa.”

“Đến lúc đó, vấn đề chỉ còn là ly hôn và chia tài sản .”

Ánh mắt chị hướng thẳng Chu Văn Báo, đầy ẩn ý.

Cơ thể Chu Văn Báo bắt đầu run rẩy.

Anh , Triệu Tịnh đang nhắc đến cái gì.

Là sổ sách công ty, là những thương vụ ngầm mờ ám thể công khai.

Anh dồn đến bờ vực.

“Tần Tranh!”

Anh đột ngột dậy, hai tay chống lên bàn, nghiêng tới , mắt đỏ ngầu .

“Cô thật sự diệt đến tận cùng ?!”

né tránh ánh mắt đó, bình thản mở lời:

chỉ xem như con ngốc nữa.”

“Là , đích dạy thế nào gọi là tuyệt tình.”

10

Cuộc gọi là “hòa giải”, cuối cùng kết thúc bằng việc Chu Văn Báo đập bàn bỏ .

Lúc rời khỏi phòng, ánh mắt từng khiến si mê , giờ đầy rẫy thù hận.

, sẽ dễ dàng buông tha.

Một đàn ông quen nắm quyền trong tay, sẽ chấp nhận thua cuộc.

Quả nhiên, tối hôm đó, nhận một cuộc gọi từ lạ.

Đầu dây bên , là chồng , mà suốt mười năm gần như liên lạc.

Giọng bà vẫn mang cái vẻ trịch thượng và khinh khỉnh vốn .

“Tần Tranh, là .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-kien-vi-giat-chong-minh/chuong-7.html.]

“Chào cô, chuyện gì ạ?” Giọng bình thản.

Mười năm kết hôn, vẫn luôn gọi bà là “cô”, bà cũng bao giờ để gọi là “”.

Với bà, một đứa con dâu xuất tỉnh lẻ, mãi mãi xứng với con trai bà.

, cô ly hôn với Văn Báo?” Bà hỏi thẳng.

“Vâng.”

“Còn chia một nửa tài sản của nó?” Giọng bà bắt đầu cao v.út và gay gắt.

“Không một nửa.” sửa . “Bảy mươi phần trăm.”

Đầu dây bên im phăng phắc.

gần như tưởng tượng khuôn mặt đang méo mó vì giận dữ của bà.

“Tần Tranh, đừng quá vô lương tâm!”

Cuối cùng, bà nổ tung.

“Cô gả nhà chúng mười năm, ăn của nhà , ở nhà , cô đóng góp ?”

“Văn Báo vất vả lăn lộn ngoài , còn cô ở nhà sung sướng, giờ tí bản lĩnh thì đòi chia chác?”

“Cô tưởng dễ thế ? Mơ !”

Mấy lời đó, suốt mười năm.

Ngày , chỉ trừ, thậm chí còn tự hỏi chăng đủ .

Còn giờ, chỉ thấy nực .

“Bà Chu.”

ngắt lời bà .

“Thứ nhất, nhà ở là tài sản hôn nhân, một nửa.”

“Thứ hai, dù là nội trợ, thì pháp luật cũng công nhận giá trị đóng góp của với gia đình.”

“Thứ ba, cũng là quan trọng nhất.”

“Con trai bà nuôi bồ bên ngoài, để cô bồ gửi trát kiện tòa, vu cho là tiểu tam.”

“Anh lén lút chuyển hơn chục triệu, còn mua bảo hiểm khủng mà thụ hưởng .”

“Bà nghĩ xem, ai mới là lương tâm?”

Từng câu, đ.â.m thẳng chỗ đau.

nghẹn lời, thốt nổi chữ nào.

Một lúc , giọng bà đổi sang nhẹ nhàng hơn, bắt đầu… chơi bài cảm tình.

“Tranh Tranh … Văn Báo cũng chỉ là nhất thời hồ đồ thôi…”

“Đàn ông mà, ngoài chút lăng nhăng cũng là chuyện thường…”

“Vì tình nghĩa vợ chồng mười năm, tha cho nó một …”

“Chỉ cần cô rút đơn kiện, đảm bảo nó sẽ cắt đứt với con nhỏ .”

nào con nấy.

Cách chuyện, giống như đúc.

“Bà Chu.”

Giọng lạnh như băng.

“Muộn .”

“Cuộc hôn nhân , nhất định sẽ chấm dứt.”

“Nếu bà gọi điện chỉ để những lời , thì nghĩ… còn gì để nữa.”

“Tần Tranh! Cô đừng điều!”

Thấy mềm , bà hiện nguyên hình.

“Cô tin , sẽ bảo Văn Báo đưa cho cô một xu nào! Để cô tay trắng!”

“bà cứ thử .”

đáp.

“Xem thử… cuối cùng ai mới là kẻ trắng tay.”

Nói xong, dứt khoát cúp máy, đưa của bà danh sách chặn.

Chu Văn Báo, đây là chiêu của ?

Bắt đến để ép bằng đạo đức?

Đáng tiếc, bây giờ miễn nhiễm với thứ độc hại.

Anh và cả gia đình , trong lòng từ lâu là một lũ nhơ bẩn.

Bất kỳ ai lay chuyển , chỉ khiến càng thêm kiên định.

Trận chiến , sẽ chơi đến cùng.

11

Chu Văn Báo hết bài nhanh hơn tưởng.

Sau khi chiêu “ tình” thất bại, rơi thế bốn bề thọ địch.

Triệu Tịnh với :

Từ lúc tài sản phong tỏa, công ty của ngừng hoạt động .

Điện thoại đòi nợ từ ngân hàng, công văn hủy hợp đồng từ đối tác, bay đầy bàn việc.

Vài nhân viên cốt cán từng theo gây dựng cơ đồ, cũng bỏ của chạy lấy .

Cây đổ, bầy khỉ tan.

Đế chế thương mại mà dày công gây dựng, đang sụp đổ từng mảng ngay mắt.

Anh cố gắng vay tiền từ bạn bè để xoay vòng, nhưng tường ngã ai cũng đạp.

Giờ đây trong giới, là trò nổi tiếng.

Ngoại tình trong hôn nhân, dung túng tiểu tam kiện vợ cả, cố ý tẩu tán tài sản…

Từng chuyện một, khiến trở thành ví dụ tiêu cực sống động nhất.

Không ai dính dáng đến thời điểm .

Nghe , thậm chí còn tìm đến Lâm Hiểu Vũ.

chờ , còn là ôn nhu dịu dàng ngày

Bạn cần đăng nhập để bình luận