Anh ánh mắt của Lâm Hiểu Vũ đóng đinh tại chỗ, sắc mặt lúc trắng lúc xanh.
Tất cả ánh mắt trong phòng đều dồn về phía .
Anh trở thành nam chính đáng thương và nực nhất trong vở hài kịch .
Anh hé miệng, yết hầu chuyển động, nhưng phát nổi âm thanh nào.
Nếu thừa nhận?
Thừa nhận mối “tình yêu” với Lâm Hiểu Vũ, tức là tự nhận ngoại tình và lừa dối tiểu tam.
Nếu phủ nhận?
Thì những lời thề non hẹn biển với cô đều thành trò lố bịch.
Anh kẹp giữa lửa, đường lui.
lạnh lùng .
Nhìn đàn ông mà yêu suốt mười năm, lúc chật vật tả nổi.
Trong lòng , chút khoái chí, cũng chút bi thương.
Chỉ còn một mảnh hoang tàn c.h.ế.t lặng.
lúc đó, luật sư của – Triệu Tịnh – dậy.
Cô chỉnh kính, giọng bình tĩnh và chuyên nghiệp.
“Thưa quý tòa, sổ kết hôn của chủ thể kiểm tra xác thực trực tiếp qua hệ thống dân chính.”
“Hiện tại, sự thật vô cùng rõ ràng.”
“Nguyên đơn – cô Lâm Hiểu Vũ – trong tình huống rõ hoặc buộc rằng ông Chu Văn Báo kết hôn, vẫn duy trì quan hệ bất chính với ông .”
“Hành vi xâm phạm nghiêm trọng đạo đức công cộng.”
“Và hôm nay, cô thậm chí còn ngang nhiên kiện vợ hợp pháp tòa, vu cho cô là ‘ thứ ba’.”
“Đây chỉ là sự x.úc p.hạ.m nghiêm trọng danh dự của chủ , mà còn là sự thách thức trắng trợn pháp luật và công lý.”
Từng câu từng chữ của Triệu Tịnh như cái tát vang dội, giáng mạnh mặt Lâm Hiểu Vũ và Chu Văn Báo.
“Vì , đại diện cho chủ – cô Tần Tranh – đề nghị tòa bác bỏ bộ yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn.”
“Đồng thời, chúng giữ quyền khởi tố nguyên đơn – cô Lâm Hiểu Vũ – về các tội danh phỉ báng và vu khống.”
Vừa dứt lời, trong phòng xử lập tức vang lên những tiếng bàn tán nén nổi.
Lâm Hiểu Vũ suy sụp, dựa luật sư mới ngã gục xuống sàn.
Ánh mắt cô trống rỗng, miệng vẫn lặp lặp : “Không thể nào…”
Thẩm phán mặt đầy nghiêm nghị, một nữa gõ b.úa.
“Giữ trật tự!”
Ông lướt qua Lâm Hiểu Vũ rã rời, Chu Văn Báo mặt mày xám ngoét.
Cuối cùng, ánh mắt dừng .
“Qua xác minh, sổ kết hôn do đơn – cô Tần Tranh – cung cấp là hợp pháp và hiệu lực.”
“Quan hệ hôn nhân giữa cô Tần Tranh và ông Chu Văn Báo pháp luật bảo hộ.”
“Lời tố cáo ‘phá hoại gia đình khác’ của nguyên đơn – cô Lâm Hiểu Vũ – bất kỳ cơ sở pháp lý thực tế nào.”
“Tòa tuyên bố, bác bộ yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn – Lâm Hiểu Vũ.”
“Án phí, do nguyên đơn chịu.”
“Kết thúc phiên tòa!”
Tiếng b.úa vang lên, nặng nề như tiếng chuông báo hiệu một màn kịch chính thức hạ màn.
thở phào một thật dài.
Cảm giác như hòn đá đè trong tim suốt mười năm, cuối cùng cũng nhấc một góc.
xoay , chuẩn rời .
Chu Văn Báo như nổi điên, lao tới túm c.h.ặ.t lấy tay .
“Tần Tranh!”
Hai mắt đỏ ngầu, giọng đầy giận dữ đè nén.
“Em hài lòng chứ?”
“Em chuyện đến mức , em thỏa mãn ?!”
vùng vẫy, chỉ bình tĩnh .
“Chu Văn Báo, từ lúc chọn lừa dối , nên ngày sẽ đến.”
“ chỉ là… mang sự thật ánh sáng mà thôi.”
“Sự thật?” Anh lạnh, “Em khiến mất hết mặt mũi bao nhiêu ! Đấy là sự thật em ?”
“So với việc biến thành con ngốc bịt mắt suốt mười năm, chút sĩ diện đó… là gì?” nhàn nhạt đáp.
Tay siết c.h.ặ.t vì tức giận.
Càng lúc càng đau.
Triệu Tịnh lập tức bước tới, nghiêm giọng.
“Anh Chu, ơn buông tay khỏi chủ ngay!”
“Anh định gây thêm tội hành hung trong tòa án nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-kien-vi-giat-chong-minh/chuong-3.html.]
Câu khiến lý trí của Chu Văn Báo như kéo .
Anh từ từ buông tay.
ánh mắt vẫn ghìm c.h.ặ.t lấy , đầy uất ức và hận thù.
sửa ống tay áo vò nát, buồn liếc .
“Chị, chúng thôi.”
và Triệu Tịnh sóng bước rời khỏi phòng xử án.
Sau lưng là tiếng nức nở của Lâm Hiểu Vũ, và tiếng thở dồn dập của Chu Văn Báo.
Ánh nắng từ ô cửa sổ lớn của tòa án chiếu rọi , in lên sàn nhà từng vệt sáng rực rỡ.
bước nắng, để tất cả những ghê tởm và ô uế phía lưng.
, đây chỉ là bắt đầu.
Cuộc chiến thực sự, giờ mới khai màn.
05
Vừa bước khỏi cổng tòa án, Chu Văn Báo đuổi theo.
Anh sải vài bước, chắn mặt chúng .
Dưới ánh mặt trời ch.ói chang, mái tóc từng chải chuốt kỹ lưỡng rối tung, bộ vest đắt tiền cũng trở nên nhàu nhĩ.
Khuôn mặt từng khiến thấy điển trai , giờ chỉ còn vẻ t.h.ả.m hại và tức tối.
“Tần Tranh, chúng chuyện.”
Giọng mang theo mệnh lệnh, như thể vẫn còn là vợ từng răm rắp lời .
dừng bước, lạnh lùng .
“ nghĩ… giữa chúng còn gì để nữa.”
“Mọi thứ, ở tòa án quá rõ ràng .”
Triệu Tịnh cũng tiến lên một bước, chắn , lạnh nhạt .
“Anh Chu, nếu gì cần trao đổi, hãy bảo luật sư của liên hệ với .”
“Với tư cách là luật sư đại diện cho cô Tần Tranh, trong quá trình giải quyết vụ ly hôn, khuyến khích hai tự ý tiếp xúc riêng.”
“Ly hôn?”
Chu Văn Báo như chuyện nực nhất thế giới, vòng qua Triệu Tịnh, trừng mắt .
“Là ai cho cô lá gan dám hai chữ đó?”
“Tần Tranh, cô quên , mười năm qua cô sống ?”
“Nhà cô ở, xe cô , túi cô xách— cái nào do kiếm tiền mua về?”
“Không , cô nghĩ là cái thá gì?”
Lời như những nhát d.a.o tẩm độc.
Nếu là , lẽ sẽ đau lòng, sẽ hoang mang tự vấn.
bây giờ, trái tim sớm chính đóng băng.
“Thế thì ?” bình tĩnh hỏi . “Anh ngoại tình, lừa dối , lừa cả Lâm Hiểu Vũ, là hợp lý ?”
“Chu Văn Báo, tưởng chỉ cần cho đầy đủ vật chất thì quyền xé nát về mặt tinh thần ?”
Anh lời chặn họng, sắc mặt càng thêm khó coi.
“Chuyện với Lâm Hiểu Vũ chỉ là chơi bời thôi! Đàn ông ngoài vui vẻ một chút chẳng chuyện bình thường ?”
“Trong lòng vẫn nhà ! Có cô!”
Giọng mềm , bắt đầu giở trò cũ, mong giữ ở .
“Tranh , chuyện hôm nay khiến em tổn thương.”
“Là con nhỏ đó ngu, nó tự càn!”
“Em yên tâm, sẽ cắt đứt với nó ngay!”
“Chúng cứ như , ?”
Anh như thể mới là hại đáng thương nhất.
Thật nực .
“Chu Văn Báo.”
thẳng , từng chữ rành mạch như d.a.o cứa.
“Chúng … thể nữa.”
“Kể từ lúc nuôi gái bên ngoài, để nó gửi trát kiện lên mặt —từ giây phút đó, chúng thể đầu.”
Sự dứt khoát của khiến tia kiên nhẫn cuối cùng trong mắt cũng tan thành mây khói.
Mặt bắt đầu vặn vẹo vì giận dữ.
“Tần Tranh, cô đừng đằng chân lân đằng đầu!”
“ cho cô đường lui, thì cô nắm lấy!”
“Cô mà cứ cố chấp ầm lên, cá c.h.ế.t lưới rách thì cô lợi gì?”
“Được lợi?” , nụ hề chạm đến đáy mắt, lạnh như băng giá.
“Thoát khỏi một đàn ông khiến phát ghê như —chính là cái lợi lớn nhất.”