Bé Yêu Chạy Mất Rồi
Chap 1: Không Danh Phận Lại Càng Thêm Mong
1.Tôi cùng Giang Hạ chuyển vào sống cùng nhau khi ba mẹ hai đứa quyết định đi du lịch vài tháng, một phần vì chúng tôi lớn lên cùng nhau, thân thiết như người nhà, phần còn lại là vì trông chúng tôi có khác gì một cặp đâu.
Cũng không khó khăn gì mấy, chúng tôi cũng vừa sắp tốt nghiệp, cần không gian học tập, Giang Hạ lại giỏi như vậy, tôi phải lợi dụng một chút.
Mỗi ngày đều đặn cậu ấy nấu bữa sáng cho tôi vì lo khoa của tôi ở xa, cậu ấy không kiểm soát được tôi có nhịn không.
Tên nhóc này tuổi thì kém tháng hơn tôi mà đầu óc cứ như người già vậy, không ăn một hôm đâu có c.h.ế.t được.
Nhưng Giang Hạ nấu ăn rất giỏi, tôi chính là ăn cơm cậu ấy nấu mà phát ghiền.
Cuối ngày, Giang Hạ lái chiếc mô tô đợi trước cổng trường, cùng tôi về nhà. Các bạn học đã thấy cảnh này suốt nên chẳng có chút ngạc nhiên nào, chúng tôi không giải thích, cũng chẳng ai buồn hỏi mối quan hệ này thật chất là gì.
Thôi vậy, chúng tôi lười, không hỏi thì không trả lời.
2. Hôm đó tôi vừa thi xong ca đầu, vừa thi xong tôi đã nhắn Giang Hạ.
“Ổn không cún”
Đợi mãi không thấy cậu ấy trả lời, tôi cùng Hiên Nhi sang khoa cậu ấy chờ, có lẽ cậu ấy chưa thi xong.
Vừa đến nơi, tôi loay hoay tìm cậu ấy thì Hiên Nhi vỗ vai tôi: “Kia là Giang Hạ hả?”
Tôi theo tay Hiên Nhi nhìn về phía cậu ấy chỉ, Giang Hạ đang ngồi ở ghế đá, giảng lại bài cho một cô gái.
Tôi chưa kịp nghĩ gì, Hiên Nhi đã gấp gáp: “Kìa! Cậu mau đi bắt ghen, sao lại ngồi gần vậy chứ? Vân Nhi à, trà xanh kìa”