Ban cho nàng tiếng vang muôn đời

Chương 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta … chính là một nữ t.ử bước lên ngôi vị.

Nếu công chúa thể đăng cơ, vị trí nữ hầu mà mong … còn xa ?

Ta chậm rãi :

“Tổ phụ, chuyện gì cũng tiền lệ. Vì công chúa thể trở thành nữ đế đầu tiên? So với việc chọn từ tông thất, chẳng bằng nâng đỡ một công chúa ít ai để ý. Nàng… dễ khống chế hơn.”

Để thuyết phục tổ phụ, còn nhắc đến Hoắc gia:

“Tổ phụ, tôn nữ sẽ sớm cùng Hoắc Thiếu Du thành . Quan hệ kết giữa Lâm – Hoắc càng thêm vững chắc. Văn võ hai nhà hợp lực, tất thể đưa công chúa lên ngôi.”

“Tổ phụ, đây là cơ hội để Lâm gia vực dậy, trăm năm khó gặp. Bỏ lỡ … sẽ còn nữa.”

Cuối cùng, tổ phụ thuyết phục.

Trong lúc đế vương hôn mê, tổ phụ huy động bộ lực lượng gia tộc, tôn công chúa hoàng thái nữ.

Cùng lúc đó, Tạ gia tuyên bố ngoài rằng đoạn tuyệt với Tạ Thịnh, xóa tên khỏi gia phả, cắt đuôi để tự cứu, để một gánh hết tội.

Thế lực Tạ gia rễ sâu khó nhổ, nhất thời vẫn thể diệt trừ tận gốc.

Khi của tìm Tạ Thịnh, Hoắc Thiếu Du chặn trong một con ngõ hoang ngoài thành.

Y phục rách rưới, còn chút phong thái quyền thần của kiếp .

Hoắc Thiếu Du giẫm chân lên đầu .

Rùa

Tạ Thịnh như ch.ó mất chủ, rạp đất.

“Tạ Thịnh, còn chẳng nỡ động đến, ngươi dám hủy hoại cả đời nàng. Hôm nay tại đây sẽ kết liễu ngươi.”

Ta lên tiếng ngăn :

“Chờ . Để c.h.ế.t như … quá dễ dàng cho .”

Hoắc Thiếu Du lúc mới miễn cưỡng nhấc chân.

Hắn giao cho .

Ta khẽ chạm gương mặt tuấn tú của bên cạnh, dịu giọng:

“Thiếu Du ngoan, tự tay xử lý . Huynh đừng xen , về .”

Hiện giờ Hoắc Thiếu Du vô cùng lời, chỉ sợ đổi ý chịu thành .

Ta đem Tạ Thịnh tới Nam Phong quán.

Hắn còn mê hoặc :

“Một ngày vợ chồng trăm ngày nghĩa. Nể tình kiếp … nàng chẳng lẽ còn chút tình nào ?”

Hắn… còn dám .

Ta cho uống t.h.u.ố.c mềm gân cốt, sai phế gân tay gân chân của .

“Tạ Thịnh, giờ ngươi là kẻ Tạ gia ruồng bỏ. Cảm giác gia tộc vứt bỏ… thế nào?”

“Ta sẽ để ngươi c.h.ế.t. Ta ngươi sống bằng c.h.ế.t. Những gì ngươi với ở kiếp sẽ trả gấp bội. Ngươi cứ từ từ mà nếm trải.”

“À, nếu để Tạ gia ngươi lưu lạc nơi phồn hoa bẩn thỉu … bọn họ nhất định sẽ tìm cách g.i.ế.t ngươi. Ngươi nhất nên cụp đuôi mà sống… cho đến khi hành hạ đến c.h.ế.t.”

Dung mạo Tạ Thịnh vẫn còn đó, cuối cùng… cũng bán trăm lượng bạc.

Ta tiện tay ném bạc ổ ăn mày ngoài thành.

Cũng coi như… tích chút công đức.

11

Ngày hoàng thái nữ chính thức sách phong… cũng là ngày hoàng đế băng hà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-cho-nang-tieng-vang-muon-doi-idpo/chuong-7.html.]

Trong đó, e rằng chút động tay động chân của tổ phụ .

Về việc , bình luận.

Cũng như kiếp , gia tộc cân nhắc lợi hại mà từ bỏ vẫn hiểu.

Nhân tính… vốn là như .

Bởi thế, khi tổ phụ hỏi ban thưởng gì, liền xin phong nữ hầu.

Tổ phụ kinh ngạc.

Các vị thúc bá cũng đều hiểu.

dùng trọn một năm… để thuyết phục họ.

Dựa ký ức kiếp , Giang Nam cứu tế thiên tai, đích vùng dịch chữa trị cho dân, còn dự báo động đất, giúp dân chúng kịp thời sơ tán…

Danh tiếng của , lan truyền khắp nơi.

Chỉ trong một năm, cái tên “Lâm Thư Yên”… vang khắp thiên hạ.

Hiện giờ, tổ phụ là phụ chính đại thần.

Nhìn thấy nỗ lực cùng công lao của , ông cuối cùng cũng gật đầu, lực đề cử phong nữ hầu.

Tổ mẫu khỏi thắc mắc:

“Giảo Giảo , con sắp thành với Hoắc Thiếu Du, là nữ nhi, vì cứ nhất quyết phong nữ hầu?”

Ta chỉ khẽ , đáp.

Bởi vì…

Kiếp , nếm đủ kết cục của kẻ yếu.

Ta sẽ bao giờ để trở thành kẻ vô dụng nữa, càng trông chờ ai sẽ vô điều kiện yêu thương .

Dù một ngày nào đó, gia tộc vì lợi ích mà bỏ rơi … ít nhất, vẫn thể tự bảo vệ , thể chỗ dựa cho chính .

Đã tiền lệ nữ đế, việc phong nữ hầu… cũng gặp trở ngại lớn.

Ta mua một tòa phủ tại nơi phồn hoa nhất kinh thành.

Đêm đầu tiên dọn ở, Hoắc Thiếu Du lẻn .

Trong lòng còn ôm một chiếc rổ, bên trong là kim chỉ và dải lụa đỏ.

Hắn bày hết , một tay cầm kim chỉ, tay giữ vải, dáng vẻ dáng hình:

“Giảo Giảo, tìm một bậc thầy thêu ở Giang Nam, học suốt mấy tháng. Ta nhất định sẽ tự tay may hỉ phục cho nàng.”

Phải rằng… đôi uyên ương thêu thật sự tinh xảo đáng yêu.

Đôi tay từng cầm kiếm nơi sa trường, giờ cầm kim thêu… chẳng hề thấy lạc lõng.

Ta hỏi:

“Vì tự tay thêu?”

Hoắc Thiếu Du đáp:

“Giảo Giảo giờ là nữ hầu , tranh thủ lấy lòng . Hơn nữa, sách , hỉ phục tự tay thêu… sẽ khiến hai trọn đời đồng tâm.”

“Quan trọng hơn là, khác , cũng . Người khác , vẫn . Ta là thể thế.”

Ta bật thành tiếng:

“Hoắc thiếu tướng quân, giả vờ mất trí nữa?”

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận