Lúc , vẫn Lâm gia ruồng bỏ. Tổ mẫu tất nhiên về phía .
Bà lập tức dậy, tâu với hoàng thượng:
“Bẩm hoàng thượng, nhũ danh của tôn nữ thần phụ quả thực là Giảo Giảo, từng ai gọi nó là A Yên.”
Sắc mặt hoàng thượng trở nên cực kỳ khó coi, dường như còn phảng phất một tầng xanh nhạt.
Tạ Thịnh định mở miệng, lập tức đoạt lời:
“Thần nữ cùng Tạ thế t.ử chỉ gặp qua vài , đều ở nơi đông , giữa chúng thần tuyệt tư tình.”
“Xem , mà Tạ thế t.ử gọi là ‘A Yên’, hẳn là khác.”
Dứt lời, cố ý liếc quý phi một cái, chuyển mắt sang phía hoàng hậu.
3
Quý phi tuổi còn trẻ, nhan sắc xinh động lòng, hoàng thượng vô cùng sủng ái.
Hoàng hậu tất nhiên khó mà ưa cho .
Nhận lấy ánh mắt của , hoàng hậu lập tức hiểu ý, chậm rãi cất lời:
“Nếu bổn cung nhớ lầm, trong tên của Liễu quý phi, cũng một chữ ‘Yên’.”
Hoàng hậu mở lời, các phi tần khác liền thuận nước đẩy thuyền, từng một bóng gió :
“Trước khi cung, quý phi nương nương cùng Tạ thế t.ử vốn chẳng là thanh mai trúc mã ?”
“Ôi chao, chẳng lẽ khi nãy Tạ thế t.ử gọi chính là nhũ danh của quý phi nương nương?”
Sự việc đến nước , quý phi chỉ đành gượng , nép về phía đế vương, nhẹ nhàng khoác lấy cánh tay , giọng điệu nũng nịu:
“Hoàng thượng, thần thật sự gì cả.”
Tạ Thịnh vẫn còn cố giãy giụa, thậm chí giữa chốn đông mà nắm lấy vai :
“Đừng giận nữa, ? Làm sẽ khiến ngoài hiểu lầm. Ta nhất định sẽ thuyết phục gia tộc, đàng hoàng đón nàng về thê t.ử.”
Ta chỉ thấy g.h.ê t.ở.m, hất tay , hướng về phía hoàng thượng mà dập đầu thật mạnh:
“Bẩm hoàng thượng, thần nữ rõ vì Tạ thế t.ử gọi nhầm , cũng rõ vì Tạ thế t.ử một mực khẳng định giữa chúng thần tình ý.”
“ trong lòng thần nữ quả thực thương. Người chính là tứ lang Hoắc gia…Hoắc Thiếu Du.”
“Nếu hoàng thượng tin, thể triệu từ biên quan trở về để hỏi rõ.”
Ta đang đ.á.n.h cược.
Cược rằng… Hoắc Thiếu Du nhất định sẽ thừa nhận.
Hoàng đế khẽ nheo mắt, ánh trở lên sâu thẳm khó đoán.
Thế lực Tạ gia rễ sâu cành rậm, thêm Liễu Yên Nhi là trong lòng của , nhất thời hoàng thượng vội định đoạt.
“Được. Người , lập tức truyền thư đến Bắc cảnh, triệu Hoắc Thiếu Du hồi kinh. Trẫm xem, rốt cuộc kẻ nào dám lừa dối trẫm.”
Ta bình thản tạ ơn.
Trái , Tạ Thịnh thì chẳng như thế, trán lấm tấm mồ hôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-cho-nang-tieng-vang-muon-doi-idpo/chuong-2.html.]
Yến tiệc tan, Tạ Thịnh liền gọi .
Hắn vẫn chịu bỏ cuộc, còn thuyết phục :
“Lâm Thư Yên, là thiếu chủ Tạ gia, bao nữ t.ử ở kinh thành mong gả cho . Nay cơ hội bày mắt, vì nàng thuận thế mà nhận? Lâm gia các chỉ một nàng, những thứ Lâm gia thể cho nàng, đều thể cho gấp bội.”
Ta định phản bác, tổ mẫu bước tới. Bà rõ những lời , liền kéo về phía :
“Tạ thế t.ử, xin hãy cẩn trọng lời . Lâm gia tuy chỉ một nữ nhi, nhưng tuyệt đối đến mức gả nhà thế thù.”
Nhìn tổ mẫu che chở, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc.
Tình nơi thế gia đại tộc, phần nhiều vẫn gắn liền với lợi ích.
Ta từng lạnh lòng… nhưng cũng hiểu.
Đa sầu đa cảm lúc đều vô ích. Nếu gia tộc lựa chọn tin tưởng và ủng hộ , thì hãy để họ trở thành chỗ dựa của .
Tạ Thịnh vẫn dây dưa, tổ mẫu liền nện mạnh cây gậy xuống đất:
“Tạ thế t.ử tự xưng là danh môn nhất, chẳng lẽ đến trong lòng cũng nhận sai? Tôn nữ của lão rõ ràng, từng cùng định tình, chớ nên quấy rầy.”
Người qua kẻ nơi đây đều là nhân vật danh phận, Tạ Thịnh đành tạm thời thu tay.
4
Trở về Lâm phủ, liền với tổ phụ rằng, mơ một giấc mộng dữ.
Những chuyện của kiếp , đại khái kể một lượt.
Trong đó… cũng bao gồm việc Tạ Thịnh khiến Lâm gia suy bại.
Tổ phụ cùng các vị thúc bá xong, đều giận đến mức đập bàn:
“Giấc mộng của Giảo Giảo tuy phần khó tin, nhưng tuyệt đối thể xem nhẹ. Chỉ riêng việc hôm nay trong cung yến, Tạ Thịnh cầu cưới con bé, là chứng cứ rõ ràng nhất.”
“Tạ gia thật to gan lớn mật. Chẳng lẽ loạn huyết mạch hoàng gia ?”
Ta lên tiếng:
“Thưa tổ phụ, trong mộng, tôn nữ quả thực thấy vị tiểu thái t.ử … chính là con của Tạ Thịnh.”
“Tạ Thịnh lỡ gọi nhầm nhũ danh của quý phi, vì che giấu, nên cố ý cầu cưới tôn nữ, kéo cả Lâm gia xuống nước.”
“Tôn nữ chỉ đành dối, rằng cùng Hoắc Thiếu Du sớm tình ý.”
Tổ phụ vuốt râu, trầm ngâm:
“Nếu Hoắc Thiếu Du phủ nhận, chẳng con cũng phạm tội khi quân ?”
Ta mực tự tin:
“Huynh sẽ phủ nhận.”
Cuối cùng, tổ phụ gật đầu, chấp thuận kế sách của :
“Con bé quả thật lanh trí, may mà kịp ngăn thánh thượng ban hôn. Tạ Thịnh quả thực đê tiện. Nữ nhi Lâm gia, tuyệt đối bước chân cửa Tạ gia. Nhân cơ hội , dìm Tạ gia xuống một phen.”
Ta khẽ gật đầu:
Rùa
“Chỉ cần rõ chuyện Tạ Thịnh cùng quý phi hành vi bất chính, Tạ gia tất sẽ tổn hại nặng nề.”