Tai còn thấy tiếng than vãn của Tôn Mục Lương, chỉ theo đàn ông ngoài, tim đập nhanh đến mức chút quá đà.
Anh giải thích: “Muốn chợ cần giấy phép, rõ nên chỉ đỗ xe ngoài cổng. Cô cũng cần bao nhiêu con, chọn 5 con, nếu đủ thì sáng mai mang thêm.”
gật đầu lia lịa, chợt nhớ phía thấy nên vội : “Đủ đủ ! À… tên Hứa Diệu Niên. Anh thấy … ?”
Vừa xong, cả và đều khựng . chỉ tự c.ắ.n lưỡi, cái tật hễ căng thẳng là nhiều tái phát.
Kết quả là thấy cổ bắt đầu đỏ lên, tai đỏ như luộc…
Thân hình to lớn như mà giọng nhỏ như muỗi: “Ổn… .”
Dỡ heo xong, im lặng giúp khiêng kho lạnh. Nhìn cơ bắp tay càng rõ ràng hơn, tự nhiên mà rời ánh mắt .
Từ kho lạnh về quầy chỉ 50 mét mà hai chúng như thể dài cả chục cây .
Anh gãi đầu, ngại ngùng: “Vậy… coi như chúng bắt đầu quen thật nhỉ?”
cũng bất giác trở nên e thẹn:
“Coi như… là ?”
Bầu khí đang thì Tôn Mục Lương với đôi mắt đỏ ngầu phá vỡ.
Anh chống nạnh, giọng như oán phụ: “Được lắm Hứa Diệu Niên, bảo em tính toán với như , hóa là mới .”
7.
Thẩm Khang Dục khựng một chút, đầu .
hổ, vội giải thích: “Anh … là bạn trai cũ của .”
Anh vẻ bất ngờ nhưng nhanh ch.óng gật đầu: “Hiểu , hai chuyện .”
còn đang nghĩ cứu vãn tình huống, tránh để khó xử rút lui thì cảnh tượng tiếp theo khiến sốc tập.
Thẩm Khang Dục trực tiếp lấy tạp dề, quầy. Tay trái cầm d.a.o lọc xương, tay đeo găng tay dùng một .
Anh ngẩng đầu hỏi , vẻ mặt thật thà như một công ký khế ước bán : “Thịt heo nhà em bán thế nào?”
hoảng loạn phẩy tay: “Tùy !”
Trời ơi, ai mà chịu nổi cảnh chứ.
Phải rằng đây quen Tôn Mục Lương một năm, chỉ đến quầy hàng nhà mấy , nào đến cũng bịt mũi như sợ dính mùi heo, vẻ cao quý.
xách cổ Tôn Mục Lương như xách gà kéo sang một bên: “Anh phát điên cũng giới hạn, còn gây chuyện nữa gọi Hạ Tiêu Nguyệt đấy.”
Anh càng đau khổ: “Diệu Niên, lúc đó chỉ là nhất thời hồ đồ, chúng ?”
sợ đến mức lùi mấy bước: “Chúng hợp quan điểm sống, xứng với .”
Thằng ăn bám khó khăn lắm mới tự rời , trừ khi đầu cửa kẹp, thì thể lò vi sóng với .
Ớt chuông
Tôn Mục Lương gần như .
Hóa nhà Hạ Tiêu Nguyệt cứ hỏi bao giờ thi đỗ công chức, giục mua nhà mua xe, đính hôn .
Hạ Tiêu Nguyệt tiêu tiền như nước, miệng thì hỗ trợ nhưng ngày lễ nào cũng ám chỉ tặng quà đắt tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-ban-trai-chu-trang-trai-heo-cua-toi/3.html.]
Kỷ niệm yêu 188 ngày, c.ắ.n răng mua cho cô chiếc dây chuyền hơn một nghìn tệ.
Đến lúc cần đóng tiền học lớp luyện thi, bóng gió với Hạ Tiêu Nguyệt mấy , kết quả nhận lì xì “Em yêu ” 13 tệ 1 hào 4 phân.
Mắt đỏ lên: “Diệu Niên, em xem cô đang sỉ nhục ?”
gật đầu: “Cô quả thật là xem là .”
Dưới 20 tệ mà gọi là ‘tiền nuôi ch.ó’, ch.ó còn dám ăn.
8.
mềm mỏng cứng rắn, cuối cùng cũng tiễn Tôn Mục Lương .
Quay đầu thì thấy trời ơi!
Quầy đông nghịt , nếu Thẩm Khang Dục cao to, còn suýt thấy .
Dù quầy nhà buôn bán , cũng đến mức chứ!
chen mãi mới thấy một dì trong mắt đầy hình trái tim đang mua thịt.
Dì chằm chằm Thẩm Khang Dục, tiện tay bóp bắp tay : “Chàng trai, cân thêm 2 cân sườn nhé.”
quanh là các dì, mắt sáng rực chăm chăm bờ vai rộng và cánh tay lộ áo ba lỗ của .
Không hiểu trong lòng bỗng nổi lửa.
cố chen , một bà dì bực bội đẩy : “Xếp hàng , cô cái gì thế?”
Thẩm Khang Dục thấy , thở phào nhẹ nhõm, đưa tay kéo .
còn kịp đầu cảm nhận ánh mắt của các dì phía như ghim c.h.ế.t liền nắm c.h.ặ.t t.a.y hơn.
Lòng bàn tay dày, lớp chai mỏng, chạm ráp.
Anh nhường chỗ cho tháo tạp dề: “Anh bán gần xong , mấy giờ em đóng quầy?”
Giọng bình thản, nhưng khiến tim dậy sóng, chúng như thể đôi vợ chồng đang bàn chuyện sinh hoạt hàng ngày.
Các dì vẫn với : “Chàng trai, cân thêm ít thịt ba chỉ .”
Ánh mắt họ cứ liếc xuống n.g.ự.c và bụng , lập tức nổi cáu, tháo luôn tạp dề: “Không bán nữa, hôm nay đóng quầy.”
Các dì thất vọng trừng tản , còn ngoái hỏi: “Mai còn ở đây ?”
trừng : “Không , cũng !”
Lần đầu tiên trong đời, quầy nhà đóng cửa sớm nửa tiếng.
Thẩm Khang Dục giúp dọn đồ kho lạnh: “Cô việc thì cứ , phần còn .”
bóng lưng vạm vỡ của khiêng nửa con heo, trong lòng bỗng bực bội khó hiểu.
Không so thì thôi, so nhớ cảnh Tôn Mục Lương trần truồng ôm chậu cây càng tức hơn.
Anh dậy lau mồ hôi, động tác bình thường nhưng toát hormone nam tính mạnh mẽ.
Chỉ là biểu cảm tự nhiên.
Anh : “ nghĩ vẫn nên rõ tình hình của , nếu cô thấy thì cứ thẳng.”