Ẩn Hôn Nhiệt Luyến

Chương 7:

Chương 7:

 

Người đàn ông thanh lãnh đeo kính, chiếc áo sơ mi đen vốn đơn giản nhưng mặc lên người anh lại như trở nên sang trọng hơn vài phần.

 

“Đúng rồi, lâu rồi em chưa về nhà, tối nay về nhà với anh?”

 

Anh bỗng nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên cổ áo tôi một chút, sau đó anh vươn tay chỉnh lại giúp tôi:

 

“Lớn rồi mà cổ áo bị lật cũng không biết.”

 

Tôi giật mình, vội vàng nhìn xung quanh, may mà lúc này trong văn phòng không có ai, nếu lỡ bị người khác nghe thấy thì sao!

 

Lúc quay đầu, cằm tôi vô tình chạm vào đầu ngón tay ấm áp của anh, hơi ấm lan tỏa khắp người.

 

Tôi cố gắng kìm nén nhịp tim đang đập dữ dội của mình: “A, vâng ạ.”

 

Anh khựng lại, dường như anh buồn cười vì phản ứng của tôi, khóe môi khẽ cong lên. Sau khi thu tay về, anh lại lấy một tập tài liệu từ trong ngăn kéo ra.

 

Anh hơi cúi đầu, lật xem thứ gì đó trong tay, hàng mi dài rũ xuống.

 

Người ta nói đàn ông nghiêm túc đặc biệt cuốn hút, Cố Hành cũng không ngoại lệ.

 

Vốn dĩ anh đã đẹp trai xuất sắc, giờ phút này trông anh lại càng thêm quyến rũ.

 

“Bạn học Tống Vãn, còn chuyện gì nữa không?”

 

Bỗng nhiên người đàn ông ngẩng đầu nhìn sang, đuôi lông mày hơi nhếch lên.

 

Tôi lập tức hoàn hồn, mặt đỏ bừng bừng –– Vậy mà mới rồi tôi lại nhìn Cố Hành đến ngây ngẩn a a a a a!

 

Quá xấu hổ!

 

Hơn nữa trước đó anh ấy vẫn luôn gọi tôi là Tống Vãn, câu “bạn học Tống Vãn” này có phải là đang cố tình trêu chọc tôi không? Có phải không!?

 

Tôi vội vàng nói: “A không, không, không có gì, vậy, vậy giáo sư Cố, em đi trước đây.”

 

Nói xong, tôi vội vàng chạy ra ngoài.

 

Lúc ra khỏi cửa văn phòng, vừa lúc tôi đụng phải giáo sư Kỳ Phong của khoa.

 

Thầy ấy hơn ba mươi tuổi, là giảng viên của trường, bình thường có quan hệ rất tốt với sinh viên.

 

Tôi vội vàng chào hỏi thầy ấy rồi chạy mất, đồng thời cũng thầm cảm thấy may mắn, nếu thầy ấy đến sớm hơn một chút, nhìn thấy tôi và Cố Hành đứng gần nhau như vậy chắc chắn sẽ phát hiện ra điều gì đó!

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận