Ẩn Hôn Nhiệt Luyến
Chương 4:
Chương 4:
Ngay sau đó, hơi thở thanh lãnh của người đàn ông dần đến gần.
Tôi hơi mở to mắt: “Làm, làm gì vậy? Anh còn chưa trả lời câu hỏi vừa rồi của em!”
Cố Hành cười như không cười:
“Anh đồng ý với em, ở trường sẽ không công khai quan hệ của chúng ta.”
“Nhưng đây không phải là trường học, anh thực hiện nghĩa vụ hợp pháp của một người chồng, chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao?”
Tôi: “...”
Rõ ràng là những lời rất nghiêm túc, nhưng sao khi phát ra từ miệng anh lại mang theo cảm giác dụ dỗ khó hiểu!
“Vậy, vậy...”
Tôi còn muốn nói gì đó, nhưng đã bị anh ấy ôm lấy eo, hơi thở ấm áp phả vào mặt.
Giọng nói trầm thấp, gợi cảm của người đàn ông vang lên bên tai, phá vỡ bầu không khí mờ ám và xao động.
“Việc em mất tập trung trong lớp hôm nay anh đã tha thứ cho em rồi, lần này không thể tha nữa, hiểu không?”
Em hiểu, em thật sự hiểu.
Đàn ông ba mươi thật không thể trêu chọc.
…
Sáng ngày hôm sau, tôi gian nan bò dậy, trong lòng không kìm được mà nức nở rơi lệ.
—— Về sau tôi không thể trốn tiết của anh ấy được rồi!
Lần này chỉ lơ là chút thôi đã phải tốn không biết bao nhiêu sức lực để dỗ dành anh.
Về sau nếu tôi mà dám trốn học thật, e là tôi sẽ c.h.ế.t dưới thân người đàn ông này mất.
Điều may mắn duy nhất là, cuối cùng Cố Hành cũng bằng lòng phối hợp với tôi, tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân bí mật.
Càng may mắn là hôm nay không có tiết của Cố Hành, tôi vội vàng chạy đến lớp, cuối cùng cũng kịp giờ.
Tôi ngồi trong lớp mà gật gà gật gù, mãi đến khi giọng nói của Triệu Tiểu Vũ vang lên mới làm tôi hơi tỉnh táo hơn một chút.
“Ơ? Tống Vãn, sao bình nước của cậu lại giống hệt bình của giáo sư Cố vậy!”
???
Cơn buồn ngủ của tôi lập tức bay biến hơn phân nửa.
Nhìn chiếc bình giữ nhiệt màu đen vừa bị tôi tiện tay đặt xuống trên bàn, đầu óc tôi trống rỗng.