ngờ gặp ông ở tình cảnh . Ông chỏng chơ đầu xe, cái áo bông rách tả tơi.
“Á! Chân !” Giọng điệu giả trân, diễn sâu. Chủ xe dạng , bước xuống đạp cho ông một cái, c.h.ử.i vài câu bỏ . Lý Kiến Ba cũng dám dậy đuổi theo.
Lúc đó, ông thấy . Cái mặt hầm hầm, đủ thứ biểu cảm, tự nhiên xẹp lép xuống. Ông chằm chằm, mặt cảm xúc. Một lúc , ông về phía .
“Quý Từ, còn nhớ tao ?”
tự nhiên thấy rợn , chỉ gật đầu. Ông nhếch mép, cái kiểu gì .
“Giỏi lắm!” Ông đưa bàn tay lem luốc xoa đầu . “Tao nhớ mày lắm.”
“Mày câm mà vẫn học ? Sao như tao sống bằng con ch.ó thế ?”
Lạnh sống lưng. rụt , tránh tay ông nhưng ông giữ c.h.ặ.t.
“Quý Từ, giờ về nhà?” Lương Ngạn đến, mặt lạnh tanh, kéo lưng.
“Ông là ai?” Cậu Lý Kiến Ba.
Ông qua Lương Ngạn, thẳng mắt . Cuối cùng, ông buông tay.
“Giáo viên cũ thôi, ôn chuyện cũ tí.”
“Ôn xong chứ? Đi đấy.” Lương Ngạn ông dò xét, kéo .
thấy, nhưng Lý Kiến Ba theo bóng lưng hồi lâu. Rồi ông , nụ như điên dại.
Hôm , tan học, với Giang Du Châu thấy Lý Kiến Ba. Lần ông gần, chỉ đằng xa .
“Quý Từ,” Giang Du Châu bỗng dưng nghiêm túc hẳn: “ông là thầy chủ nhiệm hồi cấp hai kể ?”
gật đầu.
Giang Du Châu im lặng một lúc, giọng nặng nề: “Trông ông t.h.ả.m hại thật…” Cậu hết câu, chỉ dặn: “Tránh xa ông . Từ giờ học về đợi cùng.”
Linh cảm của Giang Du Châu đúng thật. Mà còn đúng nhanh đến ngờ. Mấy hôm nay, với xe nên Lý Kiến Ba cơ hội bén mảng tới. Ai dè ông điên rồ đến mức mang cả d.a.o gọt hoa quả lẻn trường.
“Em ơi, cho hỏi Quý Từ học lớp nào ? là của nó, nhờ em gọi nó , đợi sân thượng.”
gần đó, thấy hết. Lạnh sống lưng.
“ , là nó mà. …” Ông đảo mắt, vô tình chạm ánh mắt . Nụ ông càng tươi rói. “Thôi khỏi tìm, thấy nó …”
Nói , ông sải bước về phía . Linh tính mách bảo chuyện chẳng lành, cắm đầu chạy. Vì nên chẳng ai hiểu chuyện gì đang xảy . Cho đến khi Lý Kiến Ba rút d.a.o , hung hăng đuổi theo .
“Á!! Có d.a.o kìa!!”
“Báo cảnh sát!!”
“Chạy lớp mau!!”
Cả trường nhốn nháo hết cả lên. dám ngoái đầu , cứ cắm đầu chạy, xộc dãy nhà học gần nhất. Trời ơi, cứu với! kêu cứu bao nhiêu , nhưng há miệng mãi, chẳng nên lời.
“Quý Từ! Mày đáng sống yên !” Tiếng ông ngày càng gần. Ngay lúc tưởng như ông sắp tóm thì…
“Lý Kiến Ba, báo cảnh sát !” Giọng Giang Du Châu vang lên, khiến Lý Kiến Ba khựng . “Cảnh sát sắp tới, đừng mà manh động.”
Vừa , tiến gần ông , mặt biến sắc. Tay Lý Kiến Ba nắm c.h.ặ.t con d.a.o, run lên vì kích động. “Tao còn sợ gì nữa? Cùng lắm thì c.h.ế.t chung!” Ông định xông tới chỗ .
“Quý Từ, chạy !” Giang Du Châu lao đến, đẩy ngã Lý Kiến Ba. chạy vội lớp học gần đó. Qua lớp kính, thấy Giang Du Châu và Lý Kiến Ba đang giằng co. Trong lúc giằng co, Lý Kiến Ba thoát , nhưng con d.a.o trong tay ông đ.â.m thẳng bụng Giang Du Châu.
“Giang Du Châu!!!” đập cửa kính, há miệng cố gắng kêu lên. Cậu ngẩng đầu, ánh mắt chạm ánh mắt . Cậu lắc đầu, hiệu bảo đừng . Tay vẫn giữ c.h.ặ.t Lý Kiến Ba.
“Mẹ kiếp! Buông !”
“Vậy thì c.h.ế.t chung !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/am-thanh-cua-em/chuong-5.html.]
Ông định đ.â.m nhát thứ hai.
“Giang Du Châu…” mở cửa, hét lên bằng giọng khản đặc. Bốn năm , đầu tiên . Giọng khàn khàn, nhưng mặc kệ. Cầm cây gậy lau nhà tháo rời trong lớp, chạy tới.
Ngay khi Lý Kiến Ba đ.â.m nhát thứ hai, dồn hết sức, phang thẳng đầu ông . Hành động của ông dừng , nhưng tiếc là ông ngất xỉu như trong phim. Ông sang .
“Chạy …” Giang Du Châu thoi thóp, nhưng tay vẫn nắm c.h.ặ.t ông . Máu từ bụng loang , đỏ cả đất.
siết c.h.ặ.t cây gậy, Lý Kiến Ba. Chạy ? Bỏ mặc Giang Du Châu c.h.ế.t ? Ông , mặt mày biến dạng, . Con d.a.o dính m.á.u, từng bước tiến .
Rồi tiếng còi hú của cảnh sát x.é to.ạc gian ngột ngạt. Lý Kiến Ba giật ngoài. Cơ hội! dồn hết sức còn , phang mạnh tay cầm d.a.o của ông .
“Choang!” Con d.a.o rơi xuống đất, kết thúc cơn điên loạn. Cảnh sát ập . Lương Ngạn cũng theo . Cậu Giang Du Châu, mặt mày phức tạp, về phía . “Quý Từ, chứ? Có thương ?”
Chân tay bủn rủn, đổ sụp xuống, nhưng vẫn cố đẩy Lương Ngạn , chạy về phía Giang Du Châu. “Giang… Du Châu”. gọi tên , nhưng cổ họng nghẹn cứng.
Giang Du Châu đó, thoi thóp. Vậy mà vẫn cố mở mắt, , lắc đầu nhẹ, mỉm . Một nụ yếu ớt. quỳ xuống bên cạnh , gì hơn ngoài .
Trước khi xe cấp cứu tới, ai dám động . Mà Giang Du Châu, dù thoi thóp, vẫn cố gắng đứt quãng: “… hứa với … dạy … ngôn ngữ ký hiệu… sẽ… bảo kê mà…” Cậu đang an ủi đấy.
“Giang… Giang Du Châu…” gọi, giọng nghẹn ngào lẫn tiếng , khàn khàn khó . nắm lấy tay , tay run lẩy bẩy.
Cuối cùng thì xe cấp cứu cũng đến, đưa Giang Du Châu . Lương Ngạn, từ nãy đến giờ vẫn cạnh , lên tiếng: “Quý Từ, …? đưa khám nhé, bệnh viện nhất luôn!”
gạt tay , mắt vẫn dõi theo chiếc xe cấp cứu khuất dần. “… tìm… Giang Du Châu.”
Nụ nở môi Lương Ngạn tắt ngấm. “Quý Từ…”
. Mắt , đen thăm thẳm, chẳng thể hiện chút cảm xúc nào, mà như vực sâu đáy, chẳng lấy một tia sáng lọt .
“Ừ.” Cậu nhạt, gì nữa.
Tới bệnh viện thì Giang Du Châu vẫn đang cấp cứu. Nghe vết thương trúng chỗ hiểm, nhưng mất m.á.u nhiều quá. Đèn đỏ cửa phòng mổ cứ sáng, ngoài chờ, cứ chờ.
Lúc mới thấy, nơi nhiều lời cầu nguyện nhất chùa chiền, mà là bệnh viện. Giang Du Châu ơi, tỉnh . Bé câm . Không bằng tay nữa, mà chính miệng cho , thích .
Mơ mơ màng màng, chẳng bao lâu, đèn phòng mổ tắt. Bác sĩ bước , giọng nhẹ tênh: “Không , đừng lo, t.h.u.ố.c mê hết tác dụng là tỉnh.”
thở phào. Mệt mỏi, sợ hãi, áp lực cả ngày như vỡ òa. ngất xỉu.
Tỉnh dậy thì thấy Lương Ngạn bên cạnh. Thấy mở mắt, : “Cậu chịu , nhờ bác sĩ tới khám cho . Cậu , Quý Từ. đừng nhiều quá, .”
thấy hai chú cảnh sát ngoài cửa. “Cảm ơn , Lương Ngạn.”
Hình như cảm ơn với . Mà ngoài cảm ơn , cũng chẳng gì hơn.
“Cảnh sát ngoài chờ hỏi chuyện ?” hỏi.
Lương Ngạn cúi đầu. Một lúc , mới giải thích, giọng trầm trầm. “Không… họ đến đưa .”
sững .
Suốt lúc kể chuyện, Lương Ngạn chẳng dám . Lý Kiến Ba lẻn trường là nhờ Lương Ngạn giúp. Cậu Lý Kiến Ba nguy hiểm. Cậu bảo, định chờ khi Lý Kiến Ba rút d.a.o mặt , chứng minh ông ý định g.i.ế.c , mới tóm gọn. Cậu báo cảnh sát .
ngờ xuất hiện mặt Lý Kiến Ba sớm như . Mọi chuyện diễn quá nhanh. Cảnh sát đến chậm. Giang Du Châu… Cậu nghĩ chuyện thành thế . Cậu chỉ giúp …
Lương Ngạn, nước mắt cứ thế rơi xuống: “Cậu , Giang Du Châu suýt c.h.ế.t vì .”
Lương Ngạn lưng , vì hổ vì điều gì khác: “ ngờ vì .” Vì bản sẽ , nên nghĩ chẳng ai cả.
Trước khi đưa , Lương Ngạn đưa một lá thư. Lá thư tình bảo cho . ngay lúc định mở thư thì y tá báo Giang Du Châu tỉnh . đặt lá thư xuống, lao khỏi phòng.
Lá thư đó, bao giờ mở .
Đẩy cửa phòng bệnh, Giang Du Châu đó, vẫn đầy sức sống, che lấp vẻ yếu ớt của bệnh. Cậu , nhếch mép : “Bé câm, nhớ .”
thả lỏng , mỉm đáp : “Ừ, mắt cá c.h.ế.t.”