AM THANH CỦA EM

Chương 4:

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Du Châu thì ngược . Cậu Lương Ngạn suốt dọc đường. “Còn mong thư tình cho nữa chứ? thấy khùng đấy!”

Rồi còn thêm: “Ngay cả , hồi đó tỏ tình cũng thư tình thời lắm .”

Câu của Giang Du Châu sững . Hình như cũng nhận điều gì đó, . “Bé câm, ? Đang nghĩ gì thế?”

ngẩn một lúc vội lắc đầu, định lảng sang chuyện khác cho qua thì Giang Du Châu chặn . “Cậu nghĩ đang chuyện tỏ tình với đúng ?”

lắc đầu cũng mà gật đầu cũng chẳng xong. Giang Du Châu chẳng vẻ gì là ngại ngùng, chỉ nhẹ nhàng một câu mà đẩy thế bí: “Ừ, đang chuyện đó đấy. Mà cũng chỉ đó thôi, từng thích ai khác.”

Có những điều cần cũng hiểu. Giang Du Châu đang ngầm với rằng: Người thích bây giờ, vẫn là .

Mọi chuyện xảy trong ngày hôm đó khiến bối rối vô cùng. hỏi gì thêm, Giang Du Châu cũng cho gian riêng.

bao giờ nghĩ khuyết tật thì yêu đương. vì câm nên cuộc sống, học tập của luôn hạn chế, lúc nào cũng chậm hơn khác một nhịp. Vì , dành hết thời gian để cố gắng theo kịp , chứ thời gian để nghĩ mấy chuyện yêu đương.

Giang Du Châu là , chút cảm tình nào với thì là dối. yêu đương thật sự trong suy nghĩ của lúc . Điều mà ngờ tới là chẳng bao lâu , chính sẽ nuốt lời .

Ai cũng thấy Giang Du Châu với Lương Ngạn cứ như ch.ó với mèo.

“Thưa cô, em bạn cùng bàn, em thấy lạc lõng, buồn lắm.” Giang Du Châu cuối lớp, lười nhác giơ tay.

Cô giáo lúng túng: “ giờ mỗi em đều bạn , cô thể tách ai .”

Giang Du Châu , cái kiểu tỏng cô sẽ .

“Thưa cô, sẵn còn gì.” Cậu hất mặt về phía . “Em với Quý Từ quen , em ngôn ngữ ký hiệu, với là hợp lý nhất.”

Rồi liếc xéo Lương Ngạn, thản nhiên thêm: “Với Lương Ngạn vốn học sinh lớp , với ai mà chẳng .”

Lương Ngạn nhạt: “Cậu với ai thì ?”

Cuối cùng, cô giáo để quyết định. Chuyện đổi chỗ cỏn con mà thấy căng thẳng quá. Lương Ngạn, miệng mấp máy: “Xin .” Rồi chỉ Giang Du Châu cho cô giáo.

Thật , cần Giang Du Châu , cũng sẽ xin đổi chỗ. Từ chối Lương Ngạn , cạnh thấy ngại ngại đó.

Lương Ngạn cáu, cũng chẳng móc gì. vẻ mặt lạnh tanh của , cũng thấy buồn.

“Quý Từ, nhất định ? sẽ với gấp đôi, gấp ba. sẽ học cả ngôn ngữ ký hiệu vì .”

Lương Ngạn hạ như , tự nhiên thấy thật nhẫn tâm.

“Lương Ngạn, đừng .” thở dài.

Cậu định nắm tay , thôi, buông thõng xuống.

Không thể phủ nhận, Giang Du Châu, thứ ở trường dễ dàng hơn hẳn.

“Quý Từ, em nộp bài tập?”

Cô giáo gọi giờ lớp. Bình thường, giấy giải thích. hiệu với Giang Du Châu. Cậu chống cằm , với cô: “Quý Từ bài tập của ướt, đang phơi ngoài ban công. Nếu cô tin, cô xem.”

Cô giáo gì, chỉ uống nước bảo: “Được, khi nào khô hoặc chép thì nộp cho cô.”

gật đầu, hiệu với Giang Du Châu: “Giúp cảm ơn cô giáo.”

Giang Du Châu chẳng nhúc nhích.

Cậu chẳng động đậy, mà cô giáo hỏi: “Em gì thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/am-thanh-cua-em/chuong-4.html.]

“Dạ cô.” Giang Du Châu tinh quái: “Cậu cảm ơn em thôi ạ.”

: “…”

Ngôn ngữ ký hiệu là dạy . Hồi lớp 8, Giang Du Châu buông một câu: “Cậu dạy ngôn ngữ ký hiệu, bảo kê ở trường, ?”

Cấp hai, nhiều khi kỳ thị còn kinh khủng hơn cấp ba. Bọn nhỏ giấu cảm xúc, thấy đứa nào câm như là tò mò, dè bỉu, bắt nạt cho oai. Hôm đầu tiên lê cái đầy bùn đất phòng giáo viên, kể lể chuyện bắt nạt mà chẳng ai , chính là lúc Giang Du Châu đưa giao kèo đó.

lắc đầu: “, báo, cảnh sát, .”

Giang Du Châu khẩy, chẳng gì thêm. Chiều hôm đó, tan học, hí hửng gọi 110. Bọn bắt nạt trò ngay camera. Cảnh sát đến, xem camera, xác nhận bắt nạt thật. cách giải quyết là… bọn nó xin kiểm điểm.

ngơ ngác, kéo tay áo chú cảnh sát: “Lỡ tụi nó bắt nạt cháu nữa thì ?”

Thầy chủ nhiệm chen ngay: “Không Quý Từ, thầy sẽ để ý các em ! Mà các em cũng còn gì?”

đành buông tay. Cảnh sát cũng cố gắng hết sức . Đối mặt với đám học sinh cấp hai “ lớn” thì . Hơn nữa, cũng chỉ đ.á.n.h vài cái, thương gì nghiêm trọng . Trong mắt , chuyện tới đây là hết.

Trước khi phụ lôi về, nhỏ cầm đầu sang, cúi đầu nghiêm túc: “Quý Từ ơi, xin nhé. Tụi tao sai , thế nữa! Mày tha thứ cho tụi tao nha?”

Câu hỏi từ chối . Không thì từ nạn nhân thành kẻ nhỏ nhen tha thứ mất. Dưới ánh mắt chờ đợi của , gật đầu.

toe toét: “Vậy giờ tụi là bạn nha!”

Sáng hôm , đứa tự xưng là bạn nhất của lôi dãy học vắng hoe. Lần , nó chọn đúng góc c.h.ế.t camera.

“Quý Từ, mày ? Hôm qua tao kiểm điểm hai ngàn chữ, mệt c.h.ế.t!” Nó bằng cái giọng ngọt xớt. Giây , một cái tát giáng xuống mặt . “Giờ ? Tao tát mày hai ngàn cái nhé?”

Chưa kịp tát cái thứ hai thì nó ngã xuống, quỳ mặt . Giang Du Châu từ đằng bước , nhặt quả bóng đá ném trúng chân nhỏ. “Đang chuyện gì đấy? Kể tao với?”

Nghe đồn Giang Du Châu từng đ.á.n.h một con trai nhập viện. Thấy xen , đám chạy mất dép.

“Thế nào, Quý Từ? Đồng ý với giao kèo của ?” Cậu xổm mặt , giọng trong vắt. Chiều tháng Hai, cỏ xanh mơn mởn, là tia sáng duy nhất thấy.

Mãi đến khi nghiệp, lúc Giang Du Châu bày tỏ, mới học ngôn ngữ ký hiệu chỉ để chuyện với .

“Bé câm.” Giọng quen thuộc kéo về thực tại, xua tan hết mấy cảm xúc dâng lên từ hồi ức. mặt lạnh tanh, ba chữ đẩy qua: “Mắt cá c.h.ế.t”.

Giang Du Châu khẩy: “Còn thù dai thế?”

lờ , cặm cụi học bài.

“Tốt nghiệp , tính đến chuyện ?” Cậu ghé sát tai , thì thầm.

Cây b.út tay khựng , một vệt mực loang trang vở.

từng nghĩ khi nghiệp sẽ khám dây thanh quản, hy vọng trở , để thể… sống như một bình thường. Ai ngờ, chuyện đó đến bất ngờ như .

câm là do PTSD. Năm lớp 7, khi chuyển trường, tận mắt chứng kiến một bạn cùng lớp nhảy lầu tự t.ử. Máu me khắp nơi. Thầy chủ nhiệm, Lý Kiến Ba, hoảng loạn túm lấy vai , hét lên: “Tao kêu mày gọi cảnh sát! Cảnh sát !! Chính mày hại c.h.ế.t nó! Không liên quan gì đến tao! Mày hại c.h.ế.t nó!!”

Đầu óc trống rỗng. Chỉ còn hai câu đó văng vẳng bên tai. gọi cảnh sát mà… hại ai cầm điện thoại của thầy, bấm 110 thì… bạn rơi xuống.

“Rầm”. Tiếng động như x.é to.ạc màng nhĩ.

Lý Kiến Ba chỉ tay , gào lên: “Chính là mày! Tại mày mà cứu hộ kịp! Không liên quan đến tao!”

há hốc mồm, lời nào, ngất lịm. Tỉnh dậy, nữa. Sau đó, Lý Kiến Ba đuổi việc.

Bạn cần đăng nhập để bình luận