Tỷ càng cuống, sai càng nhiều, nơi khóe trán lấm tấm mồ hôi.
trong sân cũng ai cũng nhạo.
Mộ Dung Tẫn thẳng lưng, ánh mắt ghim c.h.ặ.t lên a tỷ, hề chớp mắt.
Khi dáng vẻ vụng về nhưng quật cường của tỷ lúc múa kiếm, khóe môi thậm chí còn cong lên.
Đó là biểu cảm mà kiếp từng thấy qua.
Trên , từng thấy chán ghét, từng thấy phẫn nộ, từng thấy khinh miệt…
Chỉ duy nhất từng thấy ánh mắt như .
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ánh mắt Mộ Dung Tẫn rời khỏi bóng dáng thanh tuyển hiên ngang , lặng lẽ quét qua trường.
Cuối cùng dừng gốc hoa thụ.
Trong mắt tràn đầy chán ghét.
Tim chợt thắt .
Cảm giác quen thuộc về.
Toàn lạnh buốt, đầu ngón tay tê dại. Trong xương cốt dường như một giọng đang gào thét:
Chạy ! Mau trốn !
Hắn cho phép ngươi ngoài!
Trái lệnh, trọng phạt!
Ý nghĩ khiến run rẩy ngừng, suýt nữa đầu bỏ chạy.
Hai mươi năm kiếp khắc quá sâu.
Sâu đến mức rõ ràng thứ , rõ ràng hiện giờ chỉ một gốc cây hoa, chẳng thể gì …
vẫn sợ.
Tiếng nhạc đột ngột dừng .
A tỷ thu kiếm yên, nâng cằm lên, đôi mắt sáng rực.
Tỷ hiểu những lời xì xào ý gì, chỉ điều mà khác dám .
Ánh mắt hoàng hậu nhàn nhạt dừng tỷ:
“Trấn Nam tướng quân quả nhiên hậu kế hữu nhân*.”
(* kế tục)
Lời dứt, vài vị phu nhân liền lộ vẻ đầy ẩn ý.
Hậu kế hữu nhân?
Nữ t.ử thì chiến trường?
Làm cầm quân?
Làm kế thừa y bát của tướng quân?
Lời ngoài mặt là khen, thực chất là mỉa mai.
Bà đang a tỷ hiểu quy củ, đang Trấn Nam tướng quân dạy con, mất mặt thế gia võ tướng bàn dân thiên hạ.
A tỷ hiểu, còn ngây ngô đáp .
Bàn tay giấu trong tay áo của siết c.h.ặ.t .
03
lúc , một giọng ung dung vang lên:
“Bản vương cảm thấy, Cố tiểu thư tư hiên ngang như , quả thật khiến sáng mắt.”
Là Mộ Dung Tẫn.
Hắn nâng chén rượu, giọng điệu hờ hững, nhưng ánh mắt a tỷ ôn hòa mà chăm chú.
Đám tiểu thư trong sân đều sửng sốt, những gương mặt trang điểm tinh xảo đồng loạt hiện lên vẻ ảo não.
Các nàng phí hết tâm tư ăn diện, tranh khoe sắc, cuối cùng một nữ t.ử mặc nam trang cướp hết nổi bật.
“Lại dùng kiểu thủ đoạn …”
“Ai mà ngờ Thành vương thích kiểu chứ.”
“Biết sớm cũng giả nam trang …”
A tỷ ngẩn , đầu Mộ Dung Tẫn.
Hắn khẽ gật đầu với tỷ, khóe môi mang theo một tia nhàn nhạt.
A tỷ cảm kích , môi khẽ động, đại khái là âm thầm một câu “đa tạ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/a-kieu-ga-vao-hau-phu/2.html.]
Mộ Dung Tẫn bẻ xuống một đóa Ngụy T.ử mẫu đơn cành, đưa tới mặt tỷ.
A tỷ sững , vành tai nhanh ch.óng nhuộm đỏ.
Tỷ cúi đầu đóa hoa, nhận cũng , nhận cũng xong, cuối cùng vội vàng đưa tay nhận lấy, nhỏ giọng :
“Đa tạ Vương gia.”
Rồi dám ngẩng đầu nữa.
Ta cảnh , trong lòng cuối cùng cũng nhẹ nhõm thở một .
Yến tiệc thưởng hoa tan cuộc, a tỷ hớn hở kéo về phủ.
Suốt dọc đường, tỷ đều nghịch đóa mẫu đơn , nụ nơi khóe môi thế nào cũng ép xuống .
“A Kiều, xem, đây là Thành vương đích đưa cho .”
“Đó là Ngụy T.ử đấy. Muội xem, tặng loài hoa là ý gì?”
“Hắn … cũng vài phần tâm ý với ?”
Lúc hỏi câu , gương mặt tỷ còn mang theo vẻ e lệ thiếu nữ.
Ta đáp, chỉ khẽ .
04
Vừa bước chính sảnh, phu nhân chuyện xảy ở yến tiệc. Bà ở vị trí chủ tọa, sắc mặt vô cùng khó coi.
“Quỳ xuống.”
Ta theo phản xạ quỳ xuống đất.
Phu nhân a tỷ, cơn giận dâng lên:
“Ta bảo ngươi xem mắt, ngươi mặc cái gì thế ?”
A tỷ vẫn cầm đóa mẫu đơn, phục bĩu môi:
“Nam trang mà.”
“Nam trang?”
Bà đập mạnh lên bàn.
“Ngươi thử hỏi khắp kinh thành xem, tiểu thư nhà nào mặc nam trang đến yến thưởng hoa ? Ngươi Hoàng hậu nương nương thế nào ? Bà bảo ‘hậu kế hữu nhân’, ngươi tưởng là đang khen ngươi thật ?”
A tỷ lẩm bẩm:
“ chẳng Thành vương vẫn khen con .”
Ánh mắt phu nhân dừng đóa mẫu đơn, nheo , chuyển mũi nhọn sang .
“A Kiều, hỏi ngươi, vì ngươi chủ động đổi y phục với Huy Âm?”
Ta cụp mắt, định mở miệng.
A tỷ giành :
“Nương, đừng trách A Kiều nữa. Là tự con đổi.”
“Ngươi im miệng.”
Phu nhân lạnh lùng liếc tỷ một cái.
A tỷ chẳng những im, còn giơ đóa mẫu đơn tới mặt phu nhân, đầy đắc ý:
“Với nương xem, đám tiểu thư ai nấy ăn mặc lòe loẹt, trau chuốt kỹ càng, kết quả thì ? Còn chẳng nổi bật bằng con mặc nam trang.
Ít nhất Thành vương đưa hoa cho con. Hắn đưa cho ai khác ? Một cũng .”
Môi phu nhân động đậy, mắng nhưng nên bắt đầu từ .
Bà gương mặt đầy vẻ đương nhiên của a tỷ, bất đắc dĩ thở dài:
“Huy Âm, đó là yến thưởng hoa cả Hoàng hậu nương nương. Ngươi như …”
“Vậy thì ?”
A tỷ nâng cằm, giọng điệu đầy khí phách.
“Ắt sẽ tinh mắt .”
Phu nhân tỷ chọc đến bật , đưa tay chọc lên trán tỷ:
“Con khỉ hoang , đúng là chẳng sợ là gì. Được , lui xuống , đừng đây nữa.”
A tỷ như đại xá, nháy mắt với , cầm đóa mẫu đơn bước chân nhẹ tênh rời .
Sau khi tỷ khỏi, ý mặt phu nhân lập tức biến mất.
“Huy Âm hiểu chuyện, chẳng lẽ ngươi cũng hiểu?”
“Ta với ngươi bao nhiêu , một vinh thì cùng vinh, một bại thì cùng bại. Huy Âm gả , ngươi mới thể theo đó mà .”