Cô thở dài một tiếng, thêm gì nữa rời .
Thế nhưng lúc tan , vị quản lý bước gần bảo: "Lương của cô giờ ngang bằng với nhân viên chính thức đấy."
Nói xong, ông nhét lòng một chiếc bao lì xì vội vã rời .
ngẩn tại chỗ.
Tiểu Phương từ phía lấy một chiếc bánh kem nhỏ: "Tèn tén ten, mau nếm thử nào."
vô thức định từ chối.
Tiểu Phương nhéo nhéo mặt , càu nhàu: "Ăn mau , mặt mũi chẳng tí thịt nào, nhéo còn chẳng lên nữa đây ."
bưng nửa miếng bánh kem, vẫn ăn.
Tiểu Phương thấy liền xắn một miếng bánh đưa tận đến bên miệng : "Ăn , ăn mà, tụi chị để phần cho em trai em từ sớm ."
Những xung quanh cũng phụ họa theo:
" đó, đúng đó, hôm nay em chính thức tròn 16 tuổi còn gì."
"Không là em thích ăn đồ ngọt nhé, trẻ con gì đứa nào thích đồ ngọt chứ."
"Ăn nhiều , trắng trẻo mập mạp thì mới khỏe mạnh ."
"Ái chà, cuối cùng em cũng ? Làm việc chung bao lâu nay, đây là đầu tiên chị thấy đấy."
sụt sịt mũi, cố chấp biện minh: "Tại đèn ở đại sảnh sáng quá, chiếu mắt em đau thôi."
7
xách bánh kem về nhà.
Quý Sâm trưng bộ mặt nhỏ nghiêm nghị, đưa cho một chiếc đèn ngủ nhỏ: "Sinh nhật vui vẻ."
đặt bánh kem lên bàn, bế xốc thằng bé lên xoay vòng vòng: "Sao em chị buổi tối vệ sinh thấy bất tiện?"
Quý Sâm lắp bắp : "Buổi tối... ... tiếng động."
đặt thằng bé xuống đất, lấy bánh kem .
Nó chiếc ghế gỗ nhỏ, lặng lẽ kể về những chuyện thú vị xảy ở khách sạn hôm nay.
"Chị tăng lương , tiền tiêu vặt tăng thêm một đồng nữa, nào?"
Đôi môi nhỏ của Quý Sâm khẽ động, thốt hai chữ: "Không cần."
nhéo nhéo đôi má phúng phính của nó, dịu dàng hỏi: "Tại cần? Có thể mua thêm chút đồ ăn vặt mà."
Quý Sâm cúi gầm mặt, giọng rầu rĩ: "Chị nuôi em tốn nhiều tiền ."
Nghe thấy câu , cảm thấy khí xung quanh như ngưng đọng .
Hồi lâu .
xoa xoa cái đầu bù xù của nó: "Tiền của chị đủ dùng mà, em lo lắng ."
"Cơ mà, hôm nay em trưởng thành hơn , dám những lời trong lòng . Chị thưởng cho em một phần quà nhé?"
"Em thể đưa một yêu cầu với chị."
Cả Quý Sâm cứng đờ, đột nhiên, nó ngước mắt lên: "Chị thể tham gia buổi họp phụ của em ?"
rạng rỡ: "Dĩ nhiên là chứ."
Quý Sâm bật dậy, nhanh như chớp hôn lên mặt một cái, hổ chạy biến .
Hệ thống đúng lúc lên tiếng: [Xem , đưa cô đến đây là quyết định đúng đắn.]
8
thành công việc từ sớm, định bụng sẽ đến trường sớm một chút để gây bất ngờ cho Quý Sâm.
Tiểu Phương giật lấy chiếc khăn lau tay : "Đi mau ."
đầu chị , trao cho chị một cái ôm thật c.h.ặ.t: "Cảm ơn chị nha!"
Chị lau tủ lắc đầu: "Cảm ơn cái gì chứ, đây em thường xuyên giúp đỡ bọn chị, khó khăn lắm mới cơ hội báo đáp đây ."
Mấy bên cạnh cũng đẩy ngoài: " đó, đúng đó. Đi mau , mau !"
ngâm nga một giai điệu nhỏ đường tắt đến trường.
đưa giấy chứng nhận phụ , bác bảo vệ bằng ánh mắt đầy ẩn ý. cũng chẳng để tâm.
Buổi họp phụ cũng là ngày mở cửa tham quan trường học, nên nhiều phụ đến từ sớm.
tìm Quý Sâm ngay mà dạo quanh khuôn viên trường.
Trường học lớn, đây là một ngôi trường công lập liên cấp từ tiểu học đến trung học phổ thông. thầm cảm thán môi trường ở đây thật .
Đột nhiên, thấy con đường nhỏ mọc đầy cỏ dại phía hai đứa trẻ.
nheo mắt .
Giữa hai đứa trẻ đó một bé đang xổm.
cảm thấy bé đó trông quen mắt. Nhìn kỹ thì... đó là Quý Sâm!
Hỏng !
9
sải bước lao tới, đẩy hai đứa trẻ , run rẩy bế Quý Sâm lên.
Môi Quý Sâm trắng bệch.
"Dẫn đến phòng y tế mau!" hét lên với hai đứa nhỏ .
Năm phút .
Quý Sâm đang truyền đường glucose, giấc ngủ vẻ yên cho lắm.
Một trong hai đứa trẻ bên cạnh đưa cho một tờ khăn giấy: "Chị ơi, chị nhiều mồ hôi quá, lau ạ."
Đến lúc mới thể khẳng định do hai đứa nhỏ . nhận lấy khăn giấy và cảm ơn.
"Phiền hai em, hai em thấy chuyện gì xảy ?"
Trên Quý Sâm vài vết thương nhẹ, trông giống như ngã do hạ đường huyết mà .
Hai đứa nhỏ lắc đầu. thở dài bất lực: "Cảm ơn hai em nhé."
Quý Sâm lờ mờ tỉnh dậy: "Nước..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-chi-cua-nam-phu-phan-dien/2.html.]
vội vàng đỡ nó dậy cho uống nước: "Em thấy ?"
Quý Sâm lắc đầu, ngoan ngoãn : "Em , phiền chị ."
"Không , bạn ngất xỉu luôn đó ạ. Mẹ em nếu khỏe thì ."
Nghe , đầu . Hai đứa nhỏ đó vẫn , vẫn nguyên tại chỗ.
Cô bé chuyện lấy từ trong túi một đống kẹo nhỏ đặt ở góc giường: "Bạn ăn , ăn chút kẹo sẽ thấy đau nữa ."
mỉm hỏi: "Hai em tên là gì thế?"
"Em tên là Lê Duyệt."
"Em là Hoắc Ngôn."
bỗng chốc sững sờ.
Nam nữ chính!
Theo nguyên tác, Quý Lâm sẽ đến tham gia buổi họp phụ , cô bận rộn với ba ca việc xoay vòng, nếu cũng chẳng bắt Quý Sâm tự nấu cơm.
Hệ thống bắt đầu phát âm thanh máy móc đáng ghét : [Sẽ ảnh hưởng gì .]
, khi Quý Lâm c.h.ế.t, Quý Sâm trải qua một trận ốm nặng và quên nhiều chuyện. Viết nhiều sách quá, suýt chút nữa cũng quên mất chi tiết .
"Chị ơi, chị gì nữa ?" Lê Duyệt thắc mắc hỏi.
"Truyền xong ." Hoắc Ngôn chỉ bình truyền dịch.
xoa đầu Lê Duyệt: "Tại em đáng yêu quá, chị cảm động đến mức nên lời luôn đây ."
Lê Duyệt nép lưng Hoắc Ngôn, đỏ mặt: "Em cảm ơn ạ."
Quý Sâm uống nước xong liền kéo kéo áo : "Chúng thể ."
10
ba "củ khoai nhỏ" mặt.
"Hai em mấy tuổi ?"
"Em 9 tuổi ạ."
"10 tuổi."
Bàn tay Quý Sâm nhỏ, nó dùng cả lòng bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy ngón trỏ của .
nhận Quý Sâm vẻ vui, bèn xổm xuống: "Em cảm ơn hai bạn học ?"
Lê Duyệt mở to đôi mắt tròn xoe Quý Sâm.
Dưới sự chú ý của ba ánh , Quý Sâm khô khốc mở miệng: "Cảm... cảm ơn."
Lê Duyệt một tay nắm lấy Hoắc Ngôn, một tay nắm lấy Quý Sâm: "Tốt quá !"
Quý Sâm yên lặng Lê Duyệt líu lo kể chuyện, trong lòng thầm mỉm .
Hệ thống kêu "tít tít": [Ký chủ, cô tư tâm.]
bình thản đáp : "Đã là con thì ai chẳng tư tâm."
Hệ thống hỏi một câu khiến ngẩn : [Vậy tại cô một cái kết cục kỳ quái như thế?]
ba đứa nhỏ, suy nghĩ bay tận phương nào.
Ở thế giới cũ, là một đứa trẻ mồ côi, cha , cộng thêm tính tình kỳ quái nên ngay cả bạn bè cũng chẳng .
Một tình cờ, những bài tùy b.út của bỗng nhiên nổi tiếng. Là nổi tiếng nhờ mắng c.h.ử.i thậm tệ.
Sự cố đó giúp nhận một cơ hội kiếm tiền mà cần giao tiếp xã hội.
hiểu tình , cũng chẳng hiểu tình yêu.
Khi buộc giao tiếp, sẽ giả vờ nhiệt tình. Nhiệt tình tham gia, nhưng trả lời thì chẳng . Đây là kinh nghiệm đúc kết từ thời học, nó thể giải quyết nhiều rắc rối cần thiết.
Độc giả một câu đúng: "Tác giả giống như một kẻ mồ côi đầy tâm cơ."
thật .
Sách của ít yếu tố tình cảm, bộ là những cuộc đấu tranh giữa chính diện và phản diện. Và kết cục cơ bản đều là lưỡng bại câu thương.
Theo quan điểm của , thể nào một bên chiến thắng , thì chi bằng cho tất cả cùng c.h.ế.t hết .
Hệ thống bắt đầu kêu vang, ồn ào dứt. nhắm mắt , ôm lấy đầu.
Quý Sâm lập tức chạy hỏi: "Chị thế? Chị đau đầu ?"
buông tay xuống, chọc chọc má nó: "Không gì."
Lê Duyệt định gì đó nhưng ngắt lời. Cô bé dẻo miệng quá mức .
"Đi căn tin ? Chị mời."
dắt mấy đứa nhỏ, cho phép từ chối mà ngoài.
11
dắt Quý Sâm về phía tòa nhà dạy học.
Còn về phần nam nữ chính... bọn trẻ gặp một vị phụ đang lén ăn vụng que cay ở căn tin và đang đó tra hỏi .
"Em học lớp nào thế?" hỏi nó.
"Lớp 6.2 ạ." Quý Sâm siết c.h.ặ.t lấy ngón tay .
Khi bước lớp, nhiều phụ mặt. Họ tò mò , nhưng nhanh ch.óng thu hút bởi giáo viên bước .
giảng mà buồn ngủ díp cả mắt.
Quý Sâm khẽ: "Chị ngủ ."
Bỗng một ánh mắt về phía . ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt của giáo viên chủ nhiệm của Quý Sâm.
gượng gạo đầy hổ.
Khó khăn lắm mới đợi đến lúc kết thúc, đang định dẫn Quý Sâm ăn một bữa thịnh soạn.
Cô giáo chủ nhiệm bước tới: "Phiền cho hỏi, em là chị gái của Quý Sâm ?"
gật đầu.
"Em thể cùng cô đến văn phòng một lát ?"
gật đầu, dắt Quý Sâm theo cô.
Cô xổm xuống mặt Quý Sâm, dịu dàng hỏi: "Tiểu Sâm nào?"