Cứ bình yên như thế một thời gian, một ngày nọ khi tan học, đeo cặp ngang qua văn phòng giáo viên thì tình cờ gặp Hà Hú. Anh mặc một chiếc măng tô đen, khí chất quý phái, vặn kết thúc cuộc trò chuyện với một giáo viên.
"Tri Ngữ!" Hà Hú thấy , từ xa gọi một tiếng.
"Anh Hú? Sao ở đây?"
"Anh đến thăm thầy giáo cũ." Hà Hú ôn tồn , "Vốn dĩ cũng tìm em, ngờ gặp đúng lúc thế ."
"Tìm em ạ?"
"Anh chuyện với em về Sướng Ngôn."
Từ khi chuyển chỗ, ít khi chú ý đến Từ Sướng Ngôn, mấy cũng chỉ là để kiểm tra giá trị hắc hóa. Giá trị kể từ cãi vã đó vẫn luôn duy trì ở mức định, khiến khổ não suốt bấy lâu. Nghe Hà Hú chủ động tìm về , lòng thoáng chút căng thẳng.
Gương mặt Hà Hú hiếm khi lộ vẻ đắn đo, bóp nhẹ tâm mày: "Tri Ngữ, thật sự xin em. Anh đề cập với Sướng Ngôn về chuyện phẫu thuật, nhưng biểu hiện kháng cự. Anh nghĩ, lẽ nên đổi sang một mà tin tưởng hơn để can thiệp."
"Dạ? Cậu tin tưởng ?" vô cùng thắc mắc. Trong nguyên tác, ban đầu Từ Sướng Ngôn bài xích phẫu thuật, vì ở lâu trong thế giới âm thanh trở thành vùng an của . Chính sự khích lệ và dẫn dắt của Hà Hú giúp từng bước bước khỏi đó.
Hà Hú thở dài một tiếng: "Tại em luôn cho rằng sẽ tin tưởng nhỉ?"
"Vì..."
nhất thời cứng họng, chẳng lẽ bảo là vì cốt truyện nó thế.
Hà Hú , chậm rãi :
"Hôm tiệc sinh nhật , chỉ cần là em lo lắng cho , lập tức hội trường ngay."
"Anh chỉ khi về những chủ đề liên quan đến em, mới chịu giao lưu nhiều hơn."
"Cậu em mỗi ngày đều nhiều chuyện để kể, nhưng thích, vì từng ai với nhiều điều đến thế."
"Vậy mà mấy ngày nay bắt đầu bài xích việc thảo luận về em với . Anh nghĩ, giữa hai đứa chắc chắn xảy mâu thuẫn hiểu lầm gì đó."
"Xin , lẽ quá giới hạn. , nghĩ em thể hiểu mà thực sự tin tưởng là ai chứ?"
Đầu óc một khoảnh khắc "đơ", dường như thể xử lý nổi lời của Hà Hú. Đến nước , thể hiểu cơ chứ? thoáng chút mịt mờ và luống cuống, nghĩ hỏng chuyện . đau lòng cho một Từ Sướng Ngôn cùng cảnh ngộ nên kìm lòng mà che ô cho , nhưng mặt khác cứ do dự sợ can thiệp quá sâu cốt truyện. Cuối cùng, chính sự chao đảo của chiếc ô khiến cả và đều ướt sũng mưa.
Đứng ở góc độ của Từ Sướng Ngôn, trong cuộc đời cô độc của đột nhiên một nguyện ý bạn, nhưng đó một lời giải thích mà xa cách , thậm chí còn đẩy cho khác. Thật sự chút bất công.
"Anh Hú... xin , thời gian qua phiền quá."
Hà Hú khẽ , xoa đầu : "Không , học ngành mà, 'bệnh nhân' thực tế để tiếp xúc, cũng tính là phiền phức gì. Hơn nữa em và Sướng Ngôn đều là bạn của ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-ban-cung-ban-cua-nam-chinh-cong-trong-truyen-dam-my/6.html.]
"Nếu còn vấn đề gì, cứ sẵn sàng tìm bất cứ lúc nào."
Hà Hú khựng , ánh mắt vượt qua vai , nở một nụ tinh quái: " mà, mắt vẻ em một rắc rối cần giải quyết đấy."
xoay theo ánh mắt của , thấy bóng lưng của Từ Sướng Ngôn vặn biến mất ở góc rẽ. Toi .
Trong lòng dâng lên một cơn căng thẳng, đầu Hà Hú, gật đầu cổ vũ. vội vàng đuổi theo bóng lưng , phía là giọng ấm áp và đầy sức mạnh của Hà Hú truyền tới: "Hai đứa hãy giao tiếp cho nhé. Cậu chịu mở miệng, em đừng mà cũng im bặt theo đấy."
11.
Từ Sướng Ngôn cực nhanh, chạy một quãng mới đuổi kịp và chặn mặt .
"Từ Sướng Ngôn, đợi một chút."
Từ Sướng Ngôn rủ mắt, khuôn mặt sa sầm, định lách bỏ . nắm c.h.ặ.t lấy tay , đưa tay nâng đầu lên, ép , dấu:
[Cho xin chút thời gian, ?]
[Làm ơn mà.]
Nhìn bộ dạng đáng thương của , Từ Sướng Ngôn thẳng , ánh mắt tối tăm, khẽ gật đầu đến mức khó nhận .
[Xin , thời gian qua nên lờ như thế. Hôm tiệc sinh nhật, thấy họ bàn tán lưng , sợ buồn nên mới nhờ Hà Hú tìm ...]
dấu một nửa, Từ Sướng Ngôn giơ tay ngắt lời :
[Vậy tại chính đến?]
[Vì Hà Hú , vả là sinh viên y khoa, nghĩ sẽ thích giao lưu với hơn.]
Từ Sướng Ngôn nhíu mày, chút mất kiên nhẫn dấu: [Cậu thích ?]
"Hả?" ngơ ngác thốt lên, dòng suy nghĩ cắt ngang bởi câu hỏi đột ngột.
[Sao tự nhiên hỏi thế?]
[Cậu thích ?]
[Không ...]
Từ Sướng Ngôn gật đầu, sắc mặt giãn , trông dễ coi hơn hẳn.
ngập ngừng hỏi: [Cho nên... cứ ngỡ thích Hà Hú ?]
[ thấy , họ hai xứng đôi, là thanh mai trúc mã lớn lên cùng . Cậu còn , chê phiền phức nên quăng cho .]