Đám bình luận , nàng sẽ kéo xuống bùn lầy.
Tống Tri Dẫn sắc mặt vẫn bình thản.
Nàng sẽ đá từng thứ chướng mắt xuống vực sâu, khiến chúng dám ngẩng đầu thẳng dung nhan thần tiên.
Còn nàng sẽ mãi mãi cao.
Trước khi xuyên , nàng thể từ một cô nhi sa cơ lỡ vận của từng bước leo lên vị trí nắm quyền Tập đoàn Tống thị thì khi xuyên , nàng cũng thể từng bước bò lên cao, giẫm tất cả chân!
Tống Tri Dẫn thích nghi nhanh.
“Vậy thì thôi.”
Âu Dương Tĩnh vốn chẳng mấy kiên nhẫn. Nói xong liền lưng, ngoái đầu , dẫn đầu về phía Chấp Pháp Đường.
Nhìn dáng vẻ nóng lòng của , cộng thêm mức độ chán ghét Tống Tri Dẫn thường ngày, e rằng sẽ giống như nguyên tác, bọn họ sẽ gọi ít đến chứng kiến nàng “ ác” .
Tống Tri Dẫn cũng chẳng giận vì sự vô lễ .
Ở một mức độ nào đó, nàng còn cảm ơn cái tên đầu gỗ .
Đôi mắt xinh lướt qua từng với vẻ mặt khác . Nàng mượn động tác nâng tay, khéo léo tránh cử chỉ theo bản năng đỡ lấy nàng của Hạ Cô Chu.
Đồ bẩn thỉu, xứng chạm nàng.
Tu sĩ tai thính mắt tinh, thể nàng cố ý né tránh.
Trong lòng đều dấy lên nghi ngờ. Trước Tống Tri Dẫn vốn quấn lấy Hạ Cô Chu, giờ cảm giác ghét bỏ thế ?
Bị mất mặt bao , Hạ Cô Chu mặt lạnh như băng, rút tay về.
Xưa nay chỉ cần hạ mặt xuống, Tống Tri Dẫn sẽ lập tức mềm lòng nhượng bộ.
Tống Tri Dẫn mắt thần sắc tự nhiên, thậm chí phần hờ hững, đưa tay vẫy nhẹ về phía Bùi Chiêu.
Liếc thấy cổ đối phương đỏ lên từng chút, nàng khẽ :
“Tứ sư , phiền đỡ một chút. Hôm nay ở đây… cũng chỉ là sợ thôi.”
Nàng nhẹ như , như thể việc khác sợ hãi và kiêng dè vốn dĩ là lẽ đương nhiên. Thần linh tuy từ bi, nhưng thể thật sự hòa lẫn với đám phàm nhân ?
[Sao giống gọi ch.ó thế?]
[Thấy rõ mà, Bùi “cún” vui c.h.ế.t , chắc đang điên cuồng vẫy đuôi đó~]
[ cũng ch.ó của vợ quá hu hu]
[?]
Hạ Cô Chu chút bực bội, thầm nghĩ chẳng lẽ thật sự là cô hồn đoạt xác? Tống Tri Dẫn thật sự thể từ chối để sang khác?
Hắn lạnh lùng Tống Tri Dẫn Bùi Chiêu đỡ xuống giường, chậm rãi bước ngoài.
Rõ ràng thể buông tay, nhưng Bùi Chiêu vẫn nắm c.h.ặ.t cánh tay trắng mịn như sứ thả. Cổ thiếu niên đỏ bừng, đủ cho thấy vô tình.
Cho dù Bùi Chiêu buông, chẳng lẽ Tống Tri Dẫn tự rút tay ?
Hạ Cô Chu càng càng thấy một luồng uất khí dâng lên trong lòng. Hắn tự quy kết đó là do thanh mai của cô hồn đoạt xác nên mới khiến tâm trạng trở nên tệ hại.
Mãi đến khi Bùi Chiêu như hộ chủ mà che chở, ngự kiếm đến Chấp Pháp Đường, Bùi Chiêu vẫn tự giác tiếp tục đỡ nàng trong.
Tống Tri Dẫn thấy hầu hạ gì , nhưng nam chính phía - Hạ Cô Chu dường như thích soi mói.
Lông mày nhíu đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi.
“Tứ sư , nàng tự . Nam nữ thụ thụ bất , vượt quá giới hạn .”
Giọng điệu nồng mùi “phụ ”, khiến buồn nôn.
[Thế ngươi động một tí là ôm ôm ấp ấp nữ chính, còn ‘trao đổi vi khuẩn khoang miệng kiểu Pháp’ nữa?]
[Nam chính ghen ?]
[Không thể nào, chắc chỉ là chướng mắt nữ phụ thôi, nhân tiện khó để bắt cô tự đấy mà]
[Trời ơi đừng spam nữa, cảnh kinh điển tới ! Lần đầu nữ phụ độc ác mất mặt đây!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-ac-nu-cua-tong-mon-van-nhan-me-nang-bi-nghien-dien-kich/chuong-3-khong-dam-nghi-neu-lam-nay-lam-kia-thi-se-suong-den-muc-nao.html.]
Tống Tri Dẫn đám bình luận đang kích động vì điều gì. Nàng rút tay khỏi tay Bùi Chiêu, chậm rãi bước về phía Hạ Cô Chu.
Một cảm giác mừng rỡ như tìm thứ mất dâng lên trong lòng . Hiếm khi Hạ Cô Chu nàng chằm chằm rời mắt.
Tống Tri Dẫn vẫn là Tống Tri Dẫn lời . Dù còn yếu, nàng vẫn ngoan ngoãn buông tay khác, vẫn sẽ bất chấp tất cả mà về phía .
Có lẽ nên nghi ngờ Tri Dẫn. Nàng yêu đến , mà từ khi nàng tỉnh , từng cho nàng một sắc mặt .
“Tri Dẫn, để ca ca đỡ .”
Hạ Cô Chu hiếm hoi ban cho nàng một nụ chân thành, khóe mắt đắc ý liếc Bùi Chiêu đang lộ vẻ mất mát.
Như một con gà trống hiếu thắng.
Tống Tri Dẫn chỉ cần liếc qua đưa kết luận như .
Sau đó nàng trực tiếp lướt qua Hạ Cô Chu, bước thẳng Chấp Pháp Đường, để Hạ Cô Chu nữa phớt lờ , cứng đờ tại chỗ.
Trước mắt chính là “cảnh kinh điển” mà đám bình luận nhắc tới, là bước ngoặt quan trọng nơi nữ phụ độc ác vạch trần bộ mặt xa.
Trong Chấp Pháp Đường chật kín những nhân vật quyền cao chức trọng trong tông môn.
Chỉ riêng nội môn 5 vị trưởng lão, mấy chục t.ử truyền; ngoại môn 2 vị trưởng lão; thêm 2 phong chủ từ các phong khác đến xem náo nhiệt, trong đó cả sư tôn của Tống Tri Dẫn - phong chủ Xuất Vân Phong, Khai Dương Tôn Giả Sở Vân Phi.
Ngay cả bên ngoài đại điện Chấp Pháp Đường cũng t.ử vây kín hết vòng đến vòng khác, nội môn, ngoại môn, thậm chí cả tạp dịch, ai nấy dường như đều đang chờ nàng rơi xuống bùn lầy.
Phải Âu Dương Tĩnh đúng là “nỗ lực” khiến nàng bại danh liệt, đến mức mời cả dàn “ ” thế . Không thù oán gì sâu nặng đến .
Người ở mái hiên, thể cúi đầu.
Tống Tri Dẫn cũng ngu ngốc đến mức lúc còn cứng đầu. Nàng khó nhọc hành lễ với các bậc trưởng bối phía , giọng thanh thoát mà điềm đạm:
“Đệ t.ử Tống Tri Dẫn, bái kiến chư vị tôn giả, chư vị trưởng lão, mắt các vị đồng môn.”
Lễ nghi chu , kiêu hèn.
Phong chủ Đan Dương Phong là một nữ tu Hóa Thần đỉnh phong, mày kiếm mắt sáng, khí chất khí bức , ánh mắt quang minh lạc. Bà sang Sở Vân Phi:
“Khai Dương, thấy t.ử của ngươi đoan chính ngay thẳng, hiểu lễ điều. Lúc nãy cửa, trận Tru Tà cũng kích hoạt. Đừng để oan uổng đứa trẻ .”
Chấp Pháp Đường vốn cái gọi là trận Tru Tà gì đó. Nguyên tác cũng từng nhắc tới, xem là đặc biệt dựng lên để đối phó với nàng.
Phô trương quá đấy.
hôm nay xem , ngay cả nàng - kẻ xuyên - cũng phát hiện, cái trận Tru Tà … chẳng chỉ là “công trình màu” ?
Sở Vân Phi vẫn lạnh nhạt như thường:
“Chuyện hệ trọng. Điều tra rõ ràng cũng là chuyện cho nó.”
Phải thôi. Một lão quái tu vô tình đạo đạt tới Luyện Hư trung kỳ, thể thật sự để tâm đến sống c.h.ế.t của một t.ử danh nghĩa?
Là nội môn đại trưởng lão, Ngọc Hành trưởng lão chấp chưởng Chấp Pháp Đường, hiểu ý liền lên tiếng :
“Tống Tri Dẫn, nếu ngươi nhiễm tà khí, việc hồn đăng vỡ nát tỉnh , ngươi giải thích thế nào?”
Xung quanh lập tức rộ lên những tiếng xì xào. Không ai về phía nàng. Từng ánh mắt quỷ dị, dò xét, từ xuống lặp lặp soi xét nàng.
Những cảm xúc dơ bẩn, u ám, kích động từ bốn phương tám hướng ập tới.
Thế nhưng Tống Tri Dẫn vẫn như cây tùng xanh đỉnh tuyết sơn, lưng thẳng tắp. Chỉ là hình mảnh mai đến .
Nàng theo bản năng siết lấy vạt áo n.g.ự.c, như thể đang giữ một vật gì đó, như che mắt ngoài mà buông tay.
“Đệ t.ử… thể giải thích.”
Cả đại điện ồ lên kinh ngạc.
Ánh mắt thèm khát càng thêm nóng rực, như bầy sói đói rốt cuộc đến lúc xé xác con cừu non.
[A a a! Đám vợ bằng ánh mắt gì , cho phép!]
[Ngay cả mấy vị truyền ánh mắt cũng dính như kéo tơ kìa]
[Nữ phụ sắp lật xe nhỉ. Sau hôm nay phận địa vị rớt thê t.h.ả.m. Chậc, dám nghĩ nếu “ ” thì sẽ sướng cỡ nào]
[Trên lầu dồn nén quá đấy]
[Nguyên tác vốn thế mà. Nữ phụ sa đọa thành lô đỉnh, tu vi tiến thêm tấc nào, cả đời mục ruỗng trong sự tranh giành của nam tu lẫn nữ tu, cuối cùng tự kết liễu].