đồ ngu ngốc dừng tay cũng là chuyện , còn việc khác .
Diệp Nam Hành ừ một tiếng, lạnh nhạt mở lời: "Tiền hôm nay vẫn trả."
"Ồ."
Thịnh Noãn thong thả lấy điện thoại , tìm ảnh đại diện của Diệp Nam Hành bấm ...
Thấy lịch sử chuyển khoản đó là 100, 200 tệ. Biết thẻ của nguyên chủ thiếu tiền, cô trực tiếp chuyển 500 tệ qua, với Diệp Nam Hành: "Cầm lấy mà đem áo giặt khô, bẩn c.h.ế.t . Tiền chuyển đấy."
Diệp Nam Hành chẳng thèm liếc cô lấy một cái, cúi nhặt vỏ kem đất lên lưng bỏ .
Chà, vẫn là một em bé ngoan giữ gìn vệ sinh môi trường cơ đấy...
Thịnh Noãn phịch xuống khán đài.
Đám đồng đội lợn bên cạnh vẫn bỏ cuộc, sáp hỏi: "Noãn Noãn, hôm nay tha cho dễ dàng ?"
" thế, nam thần Cố đang thi đấu kìa, nên dạy dỗ Diệp Nam Hành một trận để nam thần Cố tâm ý của chứ."
" đúng!"
Thịnh Noãn mấy cô bạn nhựa chữ " thiếu não" , nhận một sự thật: Kết cục t.h.ả.m hại của nguyên chủ chắc chắn một phần công sức nhỏ của đám .
Nắng gắt thế , chẳng nguyên chủ nghĩ gì mà sợ hỏng da, cứ ngốc nghếch ở đây xem đ.á.n.h bóng. Đánh bóng gì chứ, thà xem múa t.h.o.á.t y còn hơn.
Thịnh Noãn phắt dậy: " việc, đây."
Mấy cô gái bên cạnh kinh ngạc: "Trận đấu của nam thần Cố còn kết thúc mà, ?"
" trả mấy món đạo cụ cổ vũ mượn của đội cổ động."
Thịnh Noãn tùy tiện bịa một lý do, cầm lấy hai bông cầu cổ vũ mà nguyên chủ mượn để cổ vũ cho Cố Lan Phong.
Lúc , đám bạn nhựa cùng kêu lên: "Noãn Noãn, nam thần Cố đang về phía kìa."
Thịnh Noãn liếc mắt qua, thấy một nam sinh sân đang về phía .
Nam sinh đó vì vận động mà mặt đỏ gay, nhưng vẫn thấy rõ ngũ quan nổi bật, đường nét rõ ràng. Cố Lan Phong thấy cô thì khẽ nhíu mày, lập tức dời mắt chỗ khác.
Cái ánh mắt ghét bỏ đó khiến Thịnh Noãn nhướn mày.
Giây tiếp theo, cô đầu với đám bạn nhựa: "Các xem, cái bộ dạng mặt đỏ gay thở phì phò của trông giống một con khỉ đầu ch.ó ?"
Nói xong, cô thản nhiên bỏ , để đám bạn nhựa ngơ ngác : Vừa nãy tai lừa chứ? Thịnh Noãn thực sự nam thần Cố giống khỉ đầu ch.ó ?
Thịnh Noãn cầm bông cầu cổ vũ lên tòa nhà thể chất, tính toán để nhanh ch.óng tích đủ điểm sống .
Ông nội cô sắp xong , cô vất vả mới đ.á.n.h bại hai con xanh , nếu về nhanh, bà chiếm hết gia sản thì cô sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì, thà yên chờ c.h.ế.t cho xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-phan-dien-qua-sung-qua-quyen-ru/chuong-3.html.]
lúc , cửa phòng thiết bên cạnh đột nhiên mở , Thịnh Noãn một túm lấy cánh tay kéo tuột trong...
Phản ứng cực nhanh, cô thèm đầu, cúi thúc mạnh cùi chỏ , đồng thời tung một cú đá ngược.
Đối phương dường như ngờ cô sẽ phản kháng, hừ lạnh một tiếng bóp c.h.ặ.t lấy chân cô.
Thịnh Noãn hề khựng , mượn lực xoay đá thêm một cú nữa, cùng lúc đó, đối phương cũng phát lực đẩy mạnh chân khiến cô lùi xa.
Một tay chống đất giữ vững hình, Thịnh Noãn ngẩng phắt đầu lên, thấy đối diện là một đàn ông trẻ tuổi mặc đồ đen...
Đối phương rõ ràng thương, n.g.ự.c loang lổ vết m.á.u, tay cầm một con d.a.o găm tĩnh lặng cô, nhếch môi: "Thân thủ khá đấy."
Thịnh Noãn và nguyên chủ đều từng học võ, tuy cao thủ nhưng khả năng tự vệ cơ bản vẫn .
Quan trọng nhất là khoảnh khắc , Thịnh Noãn nhận phận của đối diện: Thương Việt - nam phụ từng nguyên chủ hiểu lầm là con riêng của bố trong cốt truyện gốc.
Trong truyện, Thương Việt từng bác sĩ học đường tại trường Trung học 1 một thời gian, kết quả nguyên chủ cố tình vu oan giá họa, gây bao sóng gió khiến rời trường.
Hơn nữa, Thịnh Noãn từ hệ thống rằng việc bố của nguyên chủ - Leslie Norman - thất bại trong cuộc chiến gia tộc cũng liên quan mật thiết đến đàn ông .
hiện tại, cô và Thương Việt vẫn bất kỳ mối giao thiệp nào... Thịnh Noãn lùi một bước, rút điện thoại từ túi .
Ánh mắt Thương Việt lóe lên vẻ lạnh lẽo, nhưng vì đang thương nên thể lập tức khống chế cô nhóc ...
Giây tiếp theo, sắc mặt đổi, đáy mắt hiện lên vẻ khẩn khoản: "Đừng báo cảnh sát."
Anh : " ."
Thịnh Noãn : "Chẳng ai chữ lên mặt cả."
Thương Việt thở dài: " thực sự nỗi khổ riêng, là bác sĩ của trường ... Đứa con riêng của bố bắt cóc , trốn chạy họ nên mới ẩn nấp ở đây, thật đấy."
Người đàn ông vốn vẻ ngoài nho nhã, lịch thiệp, lúc khẽ nhíu mày thở dài trông hiền lành vô hại. Thịnh Noãn , đang dối... Chính mới là đứa con riêng đó.
Trong lòng hiểu rõ nhưng mặt biểu lộ, Thịnh Noãn vẻ do dự, hỏi vặn : "Vậy tại tấn công ?"
Thương Việt đầy chân thành: " tưởng của bọn chúng đuổi tới, sợ quá nên mới tay, xin , cô thể tha cho ?"
Tin mới là lạ.
Thịnh Noãn thể gì Thương Việt, vì kết oán, chi bằng để nợ một ân tình, ích.
Vẻ phòng mặt cô dần biến mất, cô vết thương của do dự hỏi: "Thật sự cần báo cảnh sát ? Báo cảnh sát chẳng sẽ an hơn ?"
Thương Việt thở dài: "Chuyện trong nhà nên rêu rao ngoài..."
Thấy cô nhóc đối diện dường như dỗ dành, Thương Việt thăm dò: "Cô thể giúp ?"
Thịnh Noãn do dự: "Giúp thế nào?"