Xuyên Không Thủ Tiết, Cô Nàng Truy Tìm Kho Báu

Chương 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong ủy thác rằng đến đời sẽ một tên Khương Lê mua lầu cổ thì thể giao manh mối cho cô . Giao xong manh mối, nhà họ Quý thể nhận khoản tiền thanh toán cuối cùng. Trong một ngân hàng ở Zurich một ngăn tủ bảo hiểm trăm năm, bên trong là khoản tiền thanh toán đó, nhưng Quý Tòng Dung chìa khóa. Ông nội khi thành ủy thác, hậu duệ của một gia tộc ủy thác khác tự nhiên sẽ mang chìa khóa đến.

Năm xưa khi mua lầu cổ từ tay gia đình chủ cũ, thăm dò. Cái tên Tiết Nhất Hải đó việc ủy thác còn khoản tiền cuối cùng. Cũng thôi, ông dòng đích của nhà họ Tiết, chỉ là đứa trẻ mồ côi của dòng đích nhận nuôi thôi. Chàng thanh niên tên Tiết Xuân Lâm đó mới là thừa kế thực sự của lầu cổ, liệu nhà cũng ngăn tủ bảo hiểm ở ngân hàng Zurich ?

Ngày hôm khi Khương Lê đến đưa thiệp mời, Quý Tòng Dung nhận thiệp, cầm chìa khóa xe với Khương Lê: "Để đưa cô về."

Lavie

Khương Lê : "Tự dưng đưa về? Không giống tính cách của tí nào."

Quý Tòng Dung: "Có vài lời với cô. Xe chạy đường lo ai thấy."

Quý Tòng Dung kể nhà thực cũng chút duyên nợ với tòa lầu cổ. Khương Lê tò mò, dù duyên nợ thì tại Quý Tòng Dung kể cho cô ?

Chọn kể cho cô chắc chắn lý do thể .

Cô hỏi: "Duyên nợ gì cơ?"

Quý Tòng Dung mỉm : "Tiệm chính nhà mở ngay cạnh lầu cổ, thế tính là duyên nợ ?"

Khương Lê : "Sắp về đến nhà , còn úp úp mở mở, thì thôi."

Quý Tòng Dung đùa nữa, với Khương Lê: "Cha mất sớm nên cả kể . Nhà cũng một chuyện ủy thác, một cô gái tên Khương Lê mua lầu cổ từ nhà họ Tiết thì hãy giao món đồ ủy thác cho cô , mà món đồ đó chính là manh mối liên quan đến kho báu. Bản lầu cổ kho báu, mà là khi chỉ định mua lầu cổ sẽ nhận manh mối do nhà cất giữ."

Khương Lê: ... Nguyên chủ thận trọng quá, nhưng để kho báu cho cô gì chứ, cái cô cần là sự tự do và giờ cô .

Quý Tòng Dung tiếp tục: " tuy tin chuyện hoang đường như nhưng tìm thử. Khắp Bắc Kinh tìm hai tên Khương Lê, nhưng trông họ chẳng vẻ gì là sẽ mua lầu cổ cả. Sau chị cả cô gả cho họ , mới em gái út nhà chị tên là Khương Lê. , vốn dĩ cô tên là Khương Tiểu Lê ?"

Khương Lê mà ngẩn : " , tự đồn công an đổi tên hộ khẩu, bỏ chữ “Tiểu” ở giữa . Vậy nếu món đồ đó là dành cho , giờ đến nhà lấy luôn nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-khong-thu-tiet-co-nang-truy-tim-kho-bau/chuong-33.html.]

Quý Tòng Dung nhắc nhở cô: "Nãy cô kỹ ? Anh cả dặn là tên Khương Lê mua lầu cổ. Cô tên là Khương Lê thật, nhưng cô mua nó ?"

Khương Lê: "... Cứ rạch ròi như ?"

" , nhất định theo khế ước. Sự ủy thác kéo dài hơn một trăm năm đơn giản như cô nghĩ ."

Anh với Khương Lê: "Anh cả ở rể bỏ trốn, sự ủy thác ông nội chỉ thể giao cho . Lúc lâm chung ông mới cho , rằng chấp hành giám sát trong bóng tối, tuyệt đối chạm những thứ thuộc phạm vi ủy thác của nhà . Ông còn cảnh báo xem trộm manh mối, nếu xem chắc chắn sẽ nảy sinh lòng tham, lúc đó là vi phạm khế ước, chừng sẽ tan cửa nát nhà. Nhà giờ thiếu tiền, khá quý mạng sống nên đương nhiên sẽ nhòm ngó việc ủy thác ."

Ngay cả chấp hành giám sát cũng xuất hiện , chẳng lẽ thứ nguyên chủ để là núi vàng núi bạc ? Thực cần kho báu đó, giờ lâm cảnh tiến thoái lưỡng nan.

"Anh gặp chấp hành giám sát đó ?"

"Làm thể chứ. Ông nội lẽ từng giao thiệp với dòng dõi chấp hành giám sát đó. Ông từng một nhà cất giữ món đồ ủy thác khác, vì nảy sinh lòng tham nên chấp hành giám sát thanh lý và thu hồi tiền cọc, suýt chút nữa tan cửa nát nhà, tên đổi họ, cuối cùng còn ép trốn nước ngoài."

Khương Lê xoa xoa cánh tay vì nổi cả da gà, cảm thấy chuyện thật phi lý. Hơn một trăm năm , sự ủy thác vẫn tiếp diễn và còn giám sát.

Quý Tòng Dung vẫn luôn quan sát biểu cảm của Khương Lê, đột nhiên hỏi: "Có cô cũng chuyện gì đó ? Nói chúng cùng trao đổi manh mối."

Khương Lê tin tưởng Quý Tòng Dung. Chuyện cô hoán đổi với nguyên chủ cô dám với . Cô cụp mắt xuống : "Nếu bí mật thì đó là thể mơ, mơ thấy một vài hiện trường vụ án của Tần Triều. Chuyện nhiều , cũng tính là bí mật nữa."

Tần Triều. Hừ, Tần Triều. Quý Tòng Dung lạnh vài tiếng.

Khương Lê hỏi: "Anh cái gì?"

"Thấy tiếc cho thôi. Cô đoán xem nhà nhận sự ủy thác gì?"

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận