Ta bịa một lý do:
“Lúc pháo cẩn thận, nổ.”
Người “ồ” một tiếng, còn cảm thán:
“Nửa bên mặt còn thật là tuấn tú! Nếu nổ hỏng, ngươi coi chừng đấy, đàn ông quá cũng là cái họa!”
Ta ậm ừ mấy câu cho qua chuyện.
Cuối thu , thêm mấy tháng nữa là sang năm mới.
Nhị gia cầm chiếc cúc áo tới tìm :
“Tiểu Nha giật rơi.”
Ta để Nhị gia cửa tiệm, tự lấy kim chỉ , khâu cho , cúi xuống n.g.ự.c , c.ắ.n đứt chỉ thừa.
Ta thẳng dậy, vỗ vỗ n.g.ự.c :
“Xong ! Khâu xong !”
Tay vẫn đặt l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của Nhị gia, tay , mặt đỏ lên.
Ta tay , cũng đỏ mặt.
Chỉ chưởng quầy tiệm quan tài đối diện một câu:
“Tuổi trẻ thật !”
10.
Từ ngày rời xa hầu phủ cùng những việc lằng nhằng , Nhị gia rõ ràng trở nên cởi mở hơn nhiều.
Tuy què chân, hỏng mặt, nhưng chính trực, võ nghệ trong .
Thương hộ quanh vùng gặp lưu manh côn đồ, đều là Nhị gia tay đuổi .
Lâu dần, cũng quen ít bằng hữu kiểu du hiệp.
Những ngày thường nhàn rỗi, nhưng chẳng thiếu tiền tiêu.
Có kẻ tên Tống Ngạn kéo Nhị gia , :
“Sao cùng , môn khách cho Khánh vương?”
Khánh vương là đường của hoàng thượng, tuổi tuy lớn, nhưng quyền thế trong tay.
Nếu hoàng t.ử ông ủng hộ, tiền đồ tất nhỏ.
Nhị gia chán ngấy cuộc sống , chỉ nhấp một ngụm rượu, :
“Thê nữ ở bên, còn nghĩ gì khác.”
Tống Ngạn và Tiểu Nha, trong mắt thoáng qua vẻ ngưỡng mộ.
Biết Nhị gia chủ ý, liền khuyên nữa:
“Uống rượu!”
Tối đó, Nhị gia uống nhiều.
Ngày thường ít uống rượu, cũng rõ t.ửu lượng của .
Lúc uống với Tống Ngạn còn trông bình thường, ai ngờ bước ngoài, chân mềm nhũn.
Vốn là kẻ què, giờ thì — hai chân chẳng chân nào dùng .
Hắn :
“Xuân Đào, chân … mất ? Chúng lời nữa !”
Nhị gia như đứa trẻ, đôi mắt sáng lấp lánh , nũng tựa vai để đỡ.
Ta hiếm khi thấy như , lập tức nổi hứng trêu chọc.
“Nhị gia, còn thế nữa là bỏ ngài đó, mặc kệ luôn!”
Nhị gia , liền đổi sang giọng đáng thương:
“Đừng… đừng bỏ … bọn họ đều cần nữa…”
Tim mềm như bùn nhão.
Phải , nếu cần , còn ai sẽ cần đây?
Cũng như , nếu Nhị gia cần , và Tiểu Nha ?
Khế bán của vẫn còn ở hầu phủ.
Nếu cha cứng rắn ép về gả chồng, cũng chẳng cách nào.
Chúng dìu , bước thấp bước cao mà về nhà.
Sao trời trông xa vời vợi.
Mặt trăng càng lúc càng sáng, soi rõ mặt đất hai cái bóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuan-ve-dao-no-ro/5.html.]
Một cao, một thấp.
11
Việc ăn của tiệm tuy tới lúc hưng thịnh nhất, nhưng cũng những nhà lo hôn sự đến mua sắm.
Ai cũng pháo nhà lực lớn, nổ một tiếng là cách hai dặm vẫn rõ!
Nhìn thế , ngày tháng e là cũng sẽ dần dần đỏ lửa lên.
Người của hầu phủ tới .
Đã nửa năm nay chúng gặp Hầu gia.
Ông gầy rộc trông thấy.
Không cần cố ý hỏi thăm, cũng vài mẩu chuyện rời rạc.
Huệ phi nương nương sẩy thai.
Vĩnh Ninh hầu mất Nhị gia trợ lực, mấy việc xong, hoàng thượng quở trách.
Lần ông tới, là Nhị gia giúp .
Nhị gia Hầu gia chuyện gì.
Ta chỉ thấy Nhị gia cung kính tiễn Hầu gia cửa, tiện thể đòi khế bán của .
“Xuân Đào từ nay còn là nha của hầu phủ nữa. Mong Hầu gia sai đem khế bán của nàng tới. Bằng , việc sẽ .”
Hầu gia còn thái độ khinh miệt như , mà trở nên ôn hòa, lập tức bảo quản gia cho xong.
Khế bán của đưa tới, Nhị gia tự tay xé nát.
Hắn :
“Xuân Đào, từ nay ngươi tự do. Dù là hầu phủ là cha ngươi, cũng ai còn thể nắm thóp ngươi nữa.”
“Xuân Đào, ngươi và Tiểu Nha… đợi trở về.”
12
chúng đợi Nhị gia.
Ngày qua ngày trôi.
Nhị gia vẽ nhiều tranh Tết hình trẻ con, đến sát giao thừa, bán sạch còn một bức.
Tiệm chúng đông nghịt khách, đến chưởng quầy tiệm quan tài đối diện cũng khoanh tay thèm thuồng.
Mùa đông, việc ăn của ông cũng tệ — vì nhiều dân thường c.h.ế.t rét.
Chỉ là dịp năm mới, chẳng ai tiệm quan tài, nhiều lắm cũng chỉ mua ít giấy vàng, nguyên bảo đốt cho khuất.
Lão chưởng quầy nhăn nhó khuôn mặt, giữa trời đông giá buốt, mỗi mở miệng là phả khói trắng.
Bán pháo đốt lò sưởi.
Ta và Tiểu Nha mặc dày như hai quả cầu, tay đeo găng hở đầu ngón cho tiện lấy đồ.
“Xuân Đào, phu quân ngươi vẫn về ?”
Ta mặt biểu cảm, tìm tiền lẻ cho khách đáp nhạt:
“Chưa. Quê việc, Tết chắc về.”
Lão chưởng quầy rụt cổ , về tiệm.
Dân gian là , nhà ai chuyện cũng thích hỏi han, rảnh rỗi thì hỏi cho đỡ rảnh.
May mà Nhị gia nghĩa khí, quen vài bằng hữu, nếu chuyện, vẫn còn chỗ cầu cứu.
Chỉ Tống Ngạn là hiếm hoi ghé tới một chuyến.
Hắn trông khá dọa : mắt hổ, mặt vuông, râu quai nón.
Tiểu Nha thấy , kêu lên rằng “khỉ to” tới ăn .
Tống Ngạn cố ý dọa nó, Tiểu Nha “oa” một tiếng to chạy mất.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Tống Ngạn bóng dáng nó chạy trối c.h.ế.t, ha hả.
Cười xong, hỏi :
“Đệ , tin tức gì của ?”
Ta vẫn trơ mặt, lắc đầu:
“Không .”
Thật , nên đoán từ sớm .