Trong lúc đang ôm cái tráp ngẩn ngơ, phía bỗng vang lên giọng của Tú Nhi: "Vương gia luôn ghi nhớ Vương phi trong lòng, bao năm qua vẫn luôn như thế. Món đồ mà vương phi tìm vốn ở nơi chỉ cần đưa tay là tới."
Ta bừng tỉnh, chạy vội về phòng, mở tráp trang sức của . Quả nhiên, giấu chồng ngân phiếu dày cộm trong ngăn bí mật là một cuộn lụa minh hoàng nhỏ.
Ta rốt cuộc cũng thấy thứ mật chỉ khiến quân tâm kiêng kị :
"Nếu tân quân hiền, thể thế."
Mấy chữ ngắn ngủi mà kinh thiên động địa. Ta nỗ lực nén xuống cơn sóng dữ trong lòng, đem mật chỉ giấu kỹ bên .
"Ngươi cách nào đưa cung ?" Ta hỏi Tú Nhi.
"Tự phương pháp, chỉ là... e rằng ủy khuất Vương phi."
Tú Nhi cải trang cho , trộn xe ngựa thu mua đồ dùng của cung đình để thuận lợi cung.
Cấm cung ở hẻm nhỏ phía Tây Nam hoàng cung, trọng binh canh giữ, huống chi kẻ giam là Cảnh Hành. Thấy cấm vệ quân tuần tra dày đặc, chỉ còn cách tạm ẩn nơi thiện phòng (nhà bếp).
Đêm cung yến, đèn hoa rực rỡ.
Ta đang suy tính cách cứu Cảnh Hành thì cửa gỗ đột nhiên đẩy .
Một bóng lặng lẽ bước , lén lút rải một bao t.h.u.ố.c bột lu nước lớn.
Ánh trăng hắt mặt , lộ một dung nhan quen thuộc: Thế t.ử Trường Ninh hầu.
Hắn tới tham dự cung yến, lén lút hạ độc ở đây?
Ta lặng lẽ bám theo .
Bên trong đại điện tiếng đàn sáo vang vọng.
Trên cao tọa là Hoàng thượng, phía là những gương mặt quen thuộc: ba Đường gia, phụ t.ử Trường Ninh hầu, Thất vương gia...
Trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng, chợt hiểu điều gì đó, đang định lùi thì một ma ma thúc giục: "Thẩn thờ gì đó? Mau bưng canh điện!"
Sợ Đường gia nhận , cúi mặt bưng khay tiến .
Ngay khoảnh khắc dừng chân mặt quân vương cao tọa, bắt gặp ánh mắt ngài – thâm trầm như hàn đàm, chẳng vẻ gì là một hôn quân.
Biến cố đột ngột xảy .
Tiểu cung nữ phía bỗng vứt khay, rút thủy thủ lao Hoàng thượng.
"Hộ giá! "
Tiếng thái giám xé lòng vang lên, Hoàng thượng ngả tránh đao chí mạng.
Tiểu cung nữ định đ.â.m phát thứ hai, lập tức xông lên chế ngự, phản tay rút đao bạc cắt đứt yết hầu nàng . Một dòng m.á.u nóng phun lên mặt .
lúc , tiếng hò reo g.i.ế.c ch.óc từ xa vọng .
Thất vương gia bật dậy, lạnh giọng: "Hoàng thượng yêu nữ mê hoặc, hôn ám vô đạo, vì giang sơn Đại Chu, xin hãy nhường ngôi cho bậc hiền năng!"
Ta: "?"
Ta: "Ngươi ai là yêu nữ? Ta ?"
Phía bậc thềm, Đường gia kinh hãi .
Trong mắt họ, lúc tóc mai rối loạn, mặt dính đầy m.á.u, chẳng khác nào ác quỷ đòi mạng.
"Tam tẩu dũng mãnh phi thường, hơn cả đấng râu mày, đương nhiên là yêu nữ." Hoàng thượng chậm rãi dậy, xuống Thất vương gia: "Thất ca hiền năng là ai? Là chính ngươi ? Ngươi khổ tâm trù tính bao năm, dèm pha với trẫm rằng Tam ca tâm phản nghịch, cũng chỉ vì chờ ngày hôm nay thôi ?"
Hoàng thượng dứt lời, Cảnh Hành tay cầm trường kiếm đẫm m.á.u bước điện, theo là Tú Nhi, A Nhiên và quân lính.
"Thất , mộng của ngươi tan . Những kẻ ngươi mai phục trong cấm vệ quân đền tội, còn mau thúc thủ chịu trói?"
Vẻ thong dong của Cảnh Hành chợt vỡ vụn khi thấy : "Yến Yến?"
Trong nháy mắt, hiểu tất cả.
Đây là ván cờ do Cảnh Hành và Hoàng thượng cùng dàn dựng để dẫn xà xuất động, nhổ tận gốc phe cánh của Thất vương gia.
"Tam tẩu xả hộ giá công, ban thưởng gì cứ việc ."
Ta vẫn nắm c.h.ặ.t con d.a.o bạc đẫm m.á.u, quỳ xuống: "Thần phụ trạng cáo hai ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuan-da-fmgi/chuong-17-het.html.]
"Ồ? Nàng cáo ai?"
"Thần nữ cáo Lễ bộ Thượng thư Đường Mỹ Kim mười bảy năm cưỡng đoạt nữ nhi nhà lành ; cáo chính thê Vương thị hạ độc hãm hại mẫu , vu khống bà bất chính; cáo phu thê Đường gia hại c.h.ế.t mẫu thần nữ, khiến bà c.h.ế.t oan khuất, thi cốt khó bảo ."
Gió đêm lùa điện lạnh lẽo, mang theo tiếng chứa đựng oán hận khắc cốt ghi tâm của .
Hoàng thượng trầm mặc một lát phán: "Đã việc , g.i.ế.c đền mạng. Mẫu của nàng dưỡng d.ụ.c nữ t.ử trung liệt thế , truyền chỉ truy phong bà Cáo mệnh phu nhân, chiêu cáo thiên hạ."
Ta dập đầu: "Tạ ơn Hoàng thượng thánh minh."
Ta hiểu rõ, chẳng qua Đường gia sai đội nên Hoàng thượng thuận tay nhổ bỏ. Phần thưởng chính là sự công bằng mà tiểu nương xứng đáng nhận năm năm oan khuất.
Mọi đưa , Hoàng thượng nhàn nhạt : "Tam ca và Tam tẩu chắc chuyện cần , trẫm về Ngự thư phòng ."
Ta thở phào, Cảnh Hành bậc thềm, định bụng sẽ giận nhưng mở miệng lệ tuôn rơi.
Cảnh Hành hốt hoảng chạy ôm chầm lấy : "Nàng sợ lắm ?"
Ta nghẹn ngào: "Ta thật sự tưởng sẽ c.h.ế.t."
"Thực xin , Yến Yến." Hắn nắm tay đặt lên n.g.ự.c : "Đây là cuối cùng. Ta để mật chỉ và ngân phiếu trong tráp là nàng đường lui nếu thành công."
Cảnh Hành ôm một lúc dậy: "Nàng theo Tú Nhi hồi phủ , còn một việc cuối cùng xử lý."
Ta níu lấy vạt áo .
Hắn ôn tồn dỗ dành: "Đừng lo, sẽ . Yến Yến, từng nếu ngục thì cần nàng cứu, quả nhiên là thật."
Ta ngước , nghiêm nghị : "Nếu đêm nay về mà một vết thương nào, chúng sẽ phân phòng ngủ nửa năm."
Tú Nhi và A Nhiên gần đó đỏ mặt chỗ khác.
Cảnh Hành khẽ : "Yến Yến nỡ ?"
"Nỡ thì vẫn ."
Hắn bất đắc dĩ , cúi xuống hôn lên má , thì thầm: "Được, tối nay về phủ, tùy ý phu nhân kiểm tra."
Đêm , và Cảnh Hành trong màn trướng hàn huyên. "Trăm năm sử quan về chắc chắn chẳng ho gì, kiểu như Nhiếp Chính Vương quyền khuynh triều dã, lòng muông thú nhưng thành."
Cảnh Hành híp mắt diễm lệ: "Ta chọn con đường thì màng sử sách lưu danh thế nào. Nay giang sơn , cũng thể công thành thoái, cùng phu nhân thanh thản quãng đời còn ."
Ta vòng tay ôm lấy eo , áp mặt l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp: "Sử sách về chắc cũng là đứa con bất hiếu, cáo trạng cả cha ruột đích mẫu."
Cảnh Hành nâng cằm lên, cúi xuống hôn thật sâu, mơ hồ : "Đã , cùng Yến Yến một đôi phu thê ác nhân, cũng tệ chút nào."
(Hoàn)
Ý chỉ trong cung ngày thứ hai liền ban xuống, bãi bỏ vị trí Nhiếp Chính Vương của Cảnh Hành, cải phong thành Thanh Linh Vương.
Đây là một tước vị nhàn tản, tuy thực quyền nhưng bổng lộc cực kỳ hậu hĩnh.
Phong mật chỉ Tiên đế để , từ đây xếp xó nơi góc tủ. Ta đoán rằng, Cảnh Hành sẽ bao giờ chạm đến nó thêm một nào nữa.
Ta từng ngỏ ý cùng Cảnh Hành bái kiến sư phụ của hai nhưng với rằng, sư phụ vốn màng phân tranh, kể từ ngày dấn chốn triều đường, phiêu du giang hồ, biệt tích rõ tung tích nơi nào.
Trước đây, cứ ngỡ sẽ gửi nơi suối vàng năm mười bảy tuổi , sẽ phóng một mồi lửa thiêu rụi Đường gia, cùng bọn họ đồng quy vu tận. , thường xuyên mơ thấy tiểu nương của . Ta mơ thấy ngày bà đ.á.n.h c.h.ế.t tươi, bà rơi lệ mà gian nan dặn dò rằng: "Yến Yến, sống cho thật ."
Sống cho thật .
Giờ đây sống , từng phụ sự kỳ vọng của bà, cũng giúp bà báo thù rửa hận. Trăm năm , thể cùng Cảnh Hành nắm tay tới hoàng tuyền bái kiến bà.
Mùa xuân năm , cùng Cảnh Hành cùng một chuyến tới vùng cực Bắc, tận mắt thấy là cánh đồng bát ngát bao la, phía lớp đất u ám là những mầm non xanh mướt mới sinh đầy sức sống.
Ta đầu, trao cho một nụ hôn giữa làn gió xuân se sắt nơi cực Bắc.
Hắn nâng lấy gương mặt , cúi thầm thì: "Yến Yến..."
Thanh âm khàn đục, những ngón tay thon dài khẽ siết lấy bả vai , mái tóc đen rối bời trong gió.
Còn thì mỉm , hôn lên hàng mi đang run rẩy của :
"Phu quân, đừng gọi như thế."
"Thiếp sẽ... đau lòng."
(Toàn văn )