Hủy hôn? Ta đá gãy xương sườn tra nam để gả cho Hoàng đế; Ngày lành lỡ, phu quân tặng nữ nhi riêng quà sinh nhật; Yến hiên nhà; Lưu đày ba năm, mang theo hoàng t.ử g.i.ế.c về kinh thành; Nhận một vị Vương gia cha; Phúc bảo định thiên hạ ---
Ta thẫn thờ giường một lát, bỗng sực nhớ , hôm nay chính là ngày Nhị hoàng t.ử định tay mà!
Ta nén đau, gắng gượng xuống giường, mới khoác xong y phục thì Sở Du bước .
Trên tay bưng một chiếc khay, bên là một bát t.h.u.ố.c đen ngòm. Sở Du đầy vẻ hài lòng, đặt khay xuống chiếc bàn thấp bên cạnh.
— Xuống giường gì, hôm nay đó nghỉ ngơi cho .
Ta lao tới nắm lấy tay áo , đem chuyện khai sạch sành sanh.
Nếu Sở Du về phía Thái t.ử thì Nhị hoàng t.ử chắc chắn thất bại, còn nếu giúp Nhị hoàng t.ử thì Thái t.ử sẽ thua. Bất kể ai thắng, nhất định sẽ bình an vô sự.
— Sở Du, cầu xin , thể bảo tính mạng cho tỷ tỷ ?
Sở Du cảm xúc, ánh mắt vô cùng phức tạp.
— Nhị hoàng t.ử tạo phản? Khương Uyển, bây giờ nàng mới nhớ để với , liệu quá muộn ?
Ta hổ thẹn cúi đầu, cũng quá kém cỏi, nhưng đó gì cơ hội chứ. Sở Du lúc nào cũng lạnh như băng, dùng mỹ nhân kế cũng chẳng thành, dám với chuyện đại sự như thế .
Hắn khẽ thở dài, đưa tay véo mũi một cái.
— Đi thôi, đưa nàng xem.
Sở Du cưỡi ngựa chở phi nước đại. Vừa hộ vệ bẩm báo rằng Thái t.ử và Nhị hoàng t.ử riêng biệt rừng phía Tây Bắc để săn b.ắ.n, Nhị hoàng t.ử phi cũng theo.
Lòng nóng như lửa đốt, bóng cây hai bên đường lướt qua vun v.út, trong rừng rậm phía bỗng nhiên đàn chim lớn bay v.út lên kinh động.
Bên rìa rừng nhiều Cấm quân canh giữ, thống lĩnh Bàng Bác chặn ở bên ngoài, thấy Sở Du xuất hiện thì sắc mặt chút khó coi.
— Tránh .
An Nhu Truyện
Giọng Sở Du lạnh lùng, Bàng Bác lộ vẻ do dự.
— Tam hoàng t.ử, thuộc hạ phụng mệnh Thái t.ử, bất cứ ai cũng trong.
— Biểu , mấy ngày bản vương tình cờ gặp một cô nương ở phố Minh Tiền, trông mặt mũi vài phần quen thuộc.
Lời thốt , sắc mặt Bàng Bác đại biến, lập tức nhường một lối nhỏ.
Tam hoàng t.ử đưa tiến mật lâm, đầy bụng nghi hoặc hỏi :
— Hai đang ẩn ý gì ? Chàng bắt của con tin ?
Sở Du lắc đầu.
— Hắn nuôi một ngoại thất ở phố Minh Tiền, mà biểu tẩu của là con gái võ tướng, nổi danh sư t.ử Hà Đông, sợ nàng lắm.
Hóa là thế, xem Tam hoàng t.ử chuẩn từ sớm, ngay cả điểm yếu như cũng nắm trong tay .
Vào sâu trong rừng, từ xa thấy hai bên quân mã đang đối đầu, Thái t.ử và Nhị hoàng t.ử mỗi dẫn theo một đội nhỏ vài chục , khí sườn dốc vô cùng căng thẳng. Sở Du đưa gần, qua một cái kinh hồn bạt vía.
Chỉ thấy Thái t.ử đang cầm một thanh trường đao, kề ngay sát cổ chị . Chị đỏ hoe mắt, bướng bỉnh nghiến răng thốt một lời.
— Sở Trạch Tinh, ngươi buông Khương Mạn .
Sắc mặt Nhị hoàng t.ử khó coi, Thái t.ử đắc ý ấn lưỡi đao cổ chị thêm hai phân.
— Khương Mạn, nàng gì ?
— Phi! Sở Tuân, cần ngươi giả nhân giả nghĩa, sớm ngày sẽ ngươi hại c.h.ế.t, đồ ngu ngốc !
Chị mắng xối xả mặt Nhị hoàng t.ử, cả Nhị hoàng t.ử và Thái t.ử đều đồng loạt đờ , Thái t.ử bỗng nhiên lớn ha hả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xao-ga-moi-duyen-tro-treu/chuong-7.html.]
Sắc mặt Nhị hoàng t.ử càng thêm khó coi.
— Mạn Mạn, nàng đang bậy bạ gì thế? Ta tự nhiên sẽ cứu nàng về, nàng yên tâm .
— Ta yên tâm cái con khỉ! Gả cho ngươi đúng là đen đủi, bản lĩnh còn cứ thích ôm việc lớn.
Thái t.ử càng tươi hơn, đến mức gập cả , dùng sống đao vỗ nhẹ mặt chị .
— Này, Khương Mạn, nếu nàng bằng lòng hòa ly với nhị của , hôm nay Cô sẽ chủ tha cho nàng một mạng, thấy ?
Chị : "Thật ?"
Nhị hoàng t.ử: "Không !"
Chị tức đến mức mũi cũng lệch sang một bên.
— Sở Tuân, ngươi tự c.h.ế.t thì cứ c.h.ế.t , còn cứ lôi theo đệm lưng, lòng ngươi đúng là xa tột cùng. Thái t.ử điện hạ, ngài đưa đơn hòa ly đây, ký ngay lập tức.
— Tốt, sảng khoái lắm!
Thái t.ử tiện tay móc từ trong n.g.ự.c một tờ giấy, bảo chị điểm chỉ. Ta cảm thấy thật phi lý, tại Thái t.ử mang theo thứ bên chứ?
Thái t.ử đắc ý ngửa mặt lên trời dài, vẫy vẫy tờ giấy đó mặt Nhị hoàng t.ử.
— Nhị , sớm , nữ nhi nhà họ Khương lương phối, đứa nào đứa nấy đều ý đồ , giờ thì sáng mắt ? Vũ An vẫn đang đợi , nếu chuyện ngày hôm nay, nàng chắc chắn sẽ vui lắm.
Nhị hoàng t.ử vứt cung tên trong tay xuống, một lời, sải bước tới mặt Thái t.ử, đưa tay túm lấy cánh tay chị .
— Khương Mạn Mạn, lương tâm nàng ch.ó tha ? Muốn hòa ly , đợi kiếp !
Nói xong, vác chị lên vai, đầu bước . Thái t.ử tức giận đuổi theo hét lớn phía .
— Sở Tuân, đồ não nhà ngươi, rõ ràng hứa với , dám lời giữ lời!
Đám rầm rập kéo , biến cố bất ngờ cho ngơ ngác, đầy mặt hoang mang sang Sở Du.
Rốt cuộc là chuyện gì ?
Sở Du day trán than thở: "Hai kẻ ngu ngốc."
Hóa Thái t.ử một vị biểu tên là Chu Vũ An, hai em lớn lên cùng từ nhỏ, tình cảm cực kỳ . Chu Vũ An si mê Nhị hoàng t.ử, Thái t.ử liền luôn tìm cách tác hợp cho hai họ.
Nhị hoàng t.ử thích Chu Vũ An, từ chối Thái t.ử nhiều . Sau đợi đến khi thành , Thái t.ử vẫn từ bỏ ý định, vắt kiệt óc nghĩ cách chia rẽ tình cảm phu thê của họ. Nhị hoàng t.ử ép đến mức bất lực, bèn hẹn Thái t.ử ngày thu thú lập một ván cược. Hai bên mỗi dẫn theo vệ, ai săn nhiều con mồi hơn thì bên thua theo bên thắng.
Ta mà mắt chữ O mồm chữ A.
"Chỉ thôi ? Chỉ vì chút chuyện cỏn con ? Vậy là tạo phản hả?"
Sở Du khổ.
"Không hai tỷ nàng tin từ , Nhị hoàng và Thái t.ử tình cảm thâm sâu, thể tạo phản ?"
Tốt quá , cần c.h.ế.t nữa, tỷ tỷ cần c.h.ế.t, Khương gia cũng sẽ bình an vô sự.
Trong lòng an tâm hẳn, hưng phấn ôm chầm lấy Sở Du.
"Vậy chúng mau về xem ."
Trở lều trại, chỉ thấy sắc mặt Thái t.ử xám ngoét một bên, cạnh đó là một thiếu nữ dung mạo xinh đang cúi đầu thút thít. Rèm trướng của Nhị hoàng t.ử đóng c.h.ặ.t, cửa còn binh canh gác.
Sở Du bày vẻ mặt xem kịch vui.
"Chu Vũ An, nam nhân trong thiên hạ c.h.ế.t hết , việc gì cứ chằm chằm nhị ca của buông thế?"
Chu Vũ An ngẩng đầu lên, hoa lê đái vũ, mím môi đầy giận dữ.
"Sở Du, ngươi dám xem kịch vui của ?"
Nói xong, ả quét mắt một cái, lạnh một tiếng.