Vượt Rào

Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi đấu giá tối nay tại hiện trường chỉ chuẩn xanh và hồng , ô long.

 

mặc kệ.

 

Không đợi lâu, phía . Lúc tách một nữa đẩy đến sát tay , ly Thiết Quan Âm pha đến nước thứ ba độ ấm vô cùng vặn.

 

bưng chén lên nhấp một ngụm, lên tiếng hỏi: "Theo kế hoạch còn công tác tận ba ngày nữa , về từ khi nào ?"

 

"Sáng nay giải quyết xong xuôi công việc thời hạn, trưa lên máy bay." Phía truyền đến chất giọng thanh lãnh của Thẩm Hạc Quy, xen lẫn trong đó còn một chút mệt mỏi khó lòng phát hiện.

 

Đây là hạ cánh chạy tới luôn nhỉ.

 

Chỉ thấy thư ký Khương nhỏ giọng ngạc nhiên: "Sáng nay xem tin tức, thành phố S hôm nay bão lớn, nhiều chuyến bay hoãn."

 

"Kiểu gì cũng chuyến hoãn." Thẩm Hạc Quy thản nhiên đáp lời.

 

Cơ mà trong vô thức, khóe môi khẽ nhếch lên, trong lòng còn vui vẻ hơn cả lúc thấy chị em Hứa Uyển ăn quả đắng.

 

Trước lúc chia tay, Hạ Lâm hỏi tuần rảnh lúc nào. Nhà họ Hạ tìm một nhà thiết kế váy cưới nổi tiếng ở nước ngoài để đặt váy cưới nửa năm, cần đến tận nơi để lấy đo.

 

"Hỏi ." liếc mắt Thẩm Hạc Quy.

 

Lịch trình của thông thường đều do sắp xếp và phụ trách.

 

Thế nhưng Thẩm Hạc Quy giống như đang thất thần, đối mặt với câu hỏi của Hạ Lâm, hiếm khi trầm mặc mất hai giây.

 

"Lịch trình tuần của giám đốc Hứa kín, e là thời gian trống."

 

Hạ Lâm cũng rối rắm gì thêm.

 

"Ồ, , để lúc nào rảnh ."

 

Thế nhưng suốt một tháng đó, cũng chẳng tìm lúc nào rảnh rỗi.

 

3.

 

Hiện trường tiệc đính hôn cuối cùng cũng quyết định sẽ sử dụng hoa tươi mang tông màu trắng - xanh dương, với hoa hồng trắng và cẩm tú cầu xanh lam chủ đạo.

 

Sau khi xem xong bản vẽ thiết kế, thư ký Khương thốt lên: "Không ngờ thư ký Thẩm trông thì lạnh lùng băng giá, thuộc trường phái thuần khiết."

 

Nghe , cảm thấy buồn .

 

"Anh lúc nào cũng như ."

 

Từ thời học luôn là như thế .

 

Đồng phục vĩnh viễn luôn mặc một cách tỉ mỉ cẩn thận, cúc áo sơ mi cài kín đến tận cổ, sống mũi đeo một cặp kính gọng đen. Lúc bục nhận thưởng phát biểu, toát một bầu khí chất của nam thần học bá thanh lãnh.

 

Hồi cấp ba học tại khoa Quốc tế của một trường tư thục, cách ngôi trường trung học trọng điểm mà Thẩm Hạc Quy đang theo học chỉ một con đường. Học sinh hai trường qua thiết, dùng chung một khu phố ăn vặt.

 

Thẩm Hạc Quy chuyển đến trường trọng điểm năm chúng học lớp mười hai. Vừa mới đến giật luôn giải nhất khối trong kỳ thi tháng đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vuot-rao-maxj/chuong-2.html.]

Lần đầu tiên gặp , là tại cuộc thi Olympic Vật lý cấp thành phố.

 

Đó cũng là đầu tiên tuột mất vị trí đầu.

 

Kể từ ngày hôm đó, phàm là các cuộc thi nào sự tham gia của Thẩm Hạc Quy, vị trí hạng nhất vĩnh viễn thuộc về , còn thì luôn chỉ thua kém một chút ít.

 

Từ nhỏ tính tình kiêu ngạo chẳng chịu thua kém ai bao giờ, Thẩm Hạc Quy của thuở đối với chẳng khác nào cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt.

 

Mãi cho đến mùa đông năm lớp mười hai, trong cuộc thi quy mô lớn cuối cùng của đời học sinh trung học, một nữa chuốc lấy thất bại.

 

Lúc Thẩm Hạc Quy nhận thưởng xong và ngang qua , trong lòng ôm một cục tức, cố ý buông lời mỉa mai chua ngoa: "Chúc mừng nhé, hạng nhất nữa ."

 

Thẩm Hạc Quy đột ngột dừng bước, dùng vẻ mặt nghiêm túc : "Cậu cũng tồi."

 

Trong phút chốc ngọn lửa giận dường như dập tắt, đầy tự giễu: " sẽ chỉ nhớ đến kẻ nhất, ai thèm nhớ kẻ thứ hai chứ?"

 

Đối với của năm tháng đó, nếu đạt hạng nhất thì thứ đều chẳng còn ý nghĩa gì.

 

Người đối diện trầm mặc mất hai giây, đó bước đến xuống cạnh .

 

Cuộc thi mới kết thúc, xung quanh qua tấp nập, chẳng ai để ý hạng nhất và hạng hai đang cùng một chiếc ghế dài. Chiếc cúp mới nhận về tay cứ thế tiện tay đặt sang một bên.

 

Rất lâu , thấy Thẩm Hạc Quy bên cạnh cất giọng nhẹ nhàng: "Hạng nhất nhớ mà."

 

Ai sẽ là nhớ đến hạng hai chứ?

 

Đương nhiên là từng ganh đua kịch liệt với cô để đạt hạng nhất .

 

của lúc bấy giờ nào thể an ủi chỉ bằng một câu mong manh , chỉ cảm thấy đó là sự khoe khoang của kẻ chiến thắng mà thôi.

 

"Nói dối, tên gì ?"

 

Bất kỳ ai trong trường trung học trọng điểm đó đều rõ, Thẩm Hạc Quy xưa nay từng nhớ tên của thứ hai khối, bởi vì để tâm.

 

giây tiếp theo, một tiếng khẽ của Thẩm Hạc Quy.

 

"Hứa Triều Nhan."

 

Theo phản xạ, đầu sang , vặn chạm ánh mắt mang theo ý híp mí.

 

"Cậu tên là Hứa Triều Nhan, sẽ quên ."

 

4.

 

Không bao lâu khi kỳ thi kết thúc, kỳ nghỉ đông cũng chính thức bắt đầu.

 

Đêm giao thừa năm đó, chị em Hứa Uyển đầu tiên bước chân cổng nhà họ Hứa.

 

Mẹ đẻ của mất do bệnh nặng từ hồi mới học cấp hai, bố ruột bên ngoài thì bao nhiêu là tình nhân và con rơi con rớt, mà của chị em Hứa Uyển chính là mối tình đầu ông yêu chiều nhất.

 

 

====================

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận