Giang Viện Viện nắm c.h.ặ.t t.a.y Lý Hữu Lâm: “Tạm thời sẽ bắt con về ngay , đợi dọn dẹp sạch sẽ chuyện bên sẽ đón cả nhà con về.”
“Mẹ nhất định đảm bảo an cho các con, sẽ liều mạng để bảo vệ các con.”
15
Giang Viện Viện xem con của chúng , một nắm nhỏ xíu, cứ thấy là , trông vô cùng đáng yêu.
Bà tháo chiếc vòng bạch ngọc cổ tay , nhẹ nhàng đặt bên cạnh con bé.
“Đợi xử lý xong chuyện bên sẽ đón các con về, ?”
mỉm đáp: “Sau thời gian, chúng con sẽ về thăm .”
Vừa mới thoát khỏi một hố lửa, rơi một cái hố khác.
Giang Viện Viện một cái, trong mắt chút nhẹ nhõm, cũng chút bất lực.
Họ chỉ ở hơn một tiếng đồng hồ, nhưng khi để hai vệ sĩ và ba bảo mẫu.
Vốn dĩ chúng nhận, nhưng khi chứng kiến họ bóp nát chiếc chén một cách nhẹ nhàng, tất cả đều nhiệt liệt chào đón họ ở .
Chồng nhận công, định hỏi xem lương mỗi tháng của họ là bao nhiêu để trả.
Tiểu Lục bảo: “Không cần , Giang tổng dặn , lương bên đó sẽ phát.”
Bố tính tò mò quá cao, cứ nhất quyết thủ thế thì lương tháng bao nhiêu.
Tiểu Lục ông phiền quá, đành thản nhiên đáp: “Cũng nhiều lắm, mỗi tháng ba vạn tệ, thưởng cuối năm mười vạn tệ.”
Ngay lập tức, cả chồng và bố đều im bặt, lương của hai cộng còn chẳng đủ trả cho một vệ sĩ.
Bố càng nghĩ càng thấy cam tâm, ngay ngày hôm bắt Tiểu Lục dạy võ cho họ.
Lương ba vạn tệ mà tận dụng tối đa thì bố sẽ mất ngủ mất.
Sau những chuyện qua, chồng cũng tích cực, hễ thời gian là tìm Tiểu Lục để thỉnh giáo.
Còn ba bảo mẫu thì vô cùng hài lòng, họ chỉ nấu các món canh bồi bổ cho sản phụ mà còn cách kích sữa, ngay cả những hạng mục phục hồi sinh cũng am hiểu.
Nhờ sự chăm sóc của họ mà cơ thể phục hồi cực kỳ , bé Điềm Điềm cũng khỏe mạnh, cả gia đình sống vô cùng hòa thuận vui vẻ.
Cho đến một ngày nọ, bố nuôi của Lý Hữu Lâm cùng gia đình chị chồng lù lù cửa.
16
Tiểu Lục mở cửa, hai đứa con của chị chồng quỳ sụp ngay cửa nhà.
Mẹ chồng gầy hẳn một vòng, trông già đến hơn mười tuổi.
Bố chồng đỏ hoe mắt : “Hôm qua mới chuyện , đều tại quản giáo nghiêm, hai đứa cứ đ.á.n.h mắng thoải mái .”
Ông lấy từ bên cạnh một thỏi vàng to bằng ngón tay, đôi tay run rẩy đưa về phía chúng .
và nhà , khẽ lắc đầu với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vui-dap-dam-ho-hang-cuc-pham/06.html.]
Haiz, chuyện dù thế nào cũng thấy .
Lý Hữu Lâm khẽ thở dài: “Chuyện cũ qua , cần qua nữa .”
Bố chồng cầm thỏi vàng, dùng sức quật mạnh hai đứa trẻ đang quỳ đất.
Ngay lập tức, tiếng gào vang động cả tòa nhà.
Mẹ chồng và chị chồng bên cạnh mà xót con xót cháu thôi.
Tiếng kêu la t.h.ả.m thiết thu hút sự chú ý của hàng xóm xung quanh, Lý Hữu Lâm vội vàng bảo họ nhà chuyện.
Vào đến trong nhà, rõ ràng thể cảm thấy mấy đều thầm thở phào nhẹ nhõm.
Càng càng thấy gì đó sai sai, nhớ rõ là hai đứa trẻ tống trại giáo dưỡng, cải tạo một năm cơ mà.
Mới hơn một tháng trôi qua, chúng ngoài ?
Mẹ chồng và chị chồng đang ngoan ngoãn mắng, khác hẳn với dáng vẻ .
Đám , tuyệt đối vấn đề.
sang chồng, hiệu cho hãy yên tâm.
Ồn ào hơn nửa tiếng đồng hồ, bố chồng mỉm : “Bất kể quan hệ huyết thống thì chúng vẫn là một nhà, Tiểu Lâm , bố nuôi con hơn hai mươi năm trời, thể dứt là dứt ngay .”
“Con cứ yên tâm, bố ở đây thì ai dám bắt nạt vợ con của con .”
“Giờ bố đưa họ sang đây để giúp hai đứa trông con, họ đều từng sinh đẻ nên cách nuôi trẻ con cho béo mập mạp.”
“Chẳng lẽ mới tìm bố giàu là con định nhận bố nuôi nữa ?”
Mặt đen kịt , nhớ về cái đau thấu xương thấu tủy khi đẩy ngã lúc .
Những , chẳng tin một ai cả, kể cả ông bố chồng.
17
hừ lạnh một tiếng, cắt ngang lời ông : “Không , cho phép, nếu Lý Hữu Lâm nhận mối quan hệ thì hãy thủ tục ly hôn .”
Chồng quan trọng, nhưng con cái đối với còn quan trọng hơn, thể để con gặp bất cứ nguy hiểm nào.
Nghe , chị chồng cũng chẳng thèm ngăn chồng .
Bà sấn tới định lao về phía : “Cô là cái thá gì chứ, giờ thì ly hôn ngay , mụ già sẽ tìm cho Tiểu Lâm một đứa con gái trẻ hơn nhiều...”
Tiếc cho bà là Tiểu Lục dùng tay chặn , còn hất văng bà xa hai mét, bệt xuống đất.
Chồng kéo , lạnh lùng : “Nếu chấm dứt sự qua thì nhất nên điều một chút, nếu đừng trách vô tình mà tống cổ tất cả ngoài.”
Bố chồng bước tới tát chồng mấy cái: “Cái nhà , bà nhất định cho tan nát bà mới lòng hả?”
Lý Hữu Lâm dắt phòng ngủ, bỏ một câu: “Mọi hãy tự kiểm điểm , con bàn bạc với vợ mới trả lời .”
Chuyện thì còn gì mà bàn bạc nữa, thể để họ ở cơ chứ.