Lương Việt Trạch c.h.ế.t lặng câu hỏi của . Rồi , đôi mắt đỏ ngầu: “Cậu bắt đầu thất vọng về từ lúc nào?”
nhắm mắt: “Lương Việt Trạch, chính những tấm ảnh của khiến bệnh tình của trở nặng.”
Cậu nghẹn thở: “Tại với !”
“Nói với để gì?” : “Cậu là gì của ?”
Nét hoảng loạn thoáng qua gương mặt .
xoay , bước một ngoảnh .
…
Sau khi trở thành thủ khoa, bỗng chốc nổi tiếng. Chính bố Lâm Thư Nghi tự tay trao giải thưởng cho . Đứng mặt , ông lộ rõ vẻ bối rối. Bài phát biểu tán dương dài hơn bội phần bài phê bình hôm .
Thế nhưng ngay khi cảm ơn xong, tung một xấp ảnh ghi cảnh kéo con hẻm ngày .
Camera hành trình từ một chiếc xe đỗ ở góc đường tình cờ thu trọn bộ diễn biến, và trong đó, gương mặt của con gái ông – Lâm Thư Nghi – hiện lên rõ mồn một. Khi , cô đủ mười tám tuổi.
Bố Lâm Thư Nghi lập tức tìm cách bưng bít. với danh hiệu thủ khoa tỉnh, đang là tâm điểm của sự chú ý. Loạt ảnh lập tức phanh phui, chễm chệ top tìm kiếm, ông cũng đành bó tay.
Ông hội đồng nhà trường cách chức thẳng thừng. Còn Lâm Thư Nghi mới cầm giấy báo trúng tuyển trường thu hồi. Nhà trường tuyên bố dung nạp những học sinh phẩm chất đạo đức kém.
Chưa dừng ở đó, cô còn đối diện với án tù. Lâm Thư Nghi lóc van xin ký đơn bãi nại, nhưng chẳng thèm gặp mặt mà đăng tải luôn bộ chi tiết sự việc hôm đó lên mạng. Cuối cùng, Lâm Thư Nghi vẫn thoát khỏi lưới pháp luật.
May , tâm trạng của giờ định hơn nhiều. Trước đây, bà tức đến phát bệnh vì nghĩ chịu thiệt, cho rằng chuyện đó là cú sốc quá lớn đối với . Sau , thấy những gục ngã mà còn giành ngôi vị thủ khoa, bà mới yên lòng.
Đi cùng nhóm phóng viên kéo đến đông đảo, còn Lương Việt Trạch. Gần đây, cứ âm thầm dõi theo .
Số tiền chu cấp mỗi cũng tăng lên gấp bội, nhưng gửi trả bộ: “Khả năng kiếm tiền từ danh tiếng thủ khoa vượt xa sức tưởng tượng của Lương đấy. Toàn bộ tiền chu cấp cho bao năm nay, chuyển trả đủ cả gốc lẫn lãi tài khoản của . Từ nay về , chúng ai nợ ai.”
Cậu lập tức cuống lên: “Không ai nợ ai là ? Thanh Vân, cần nữa ? Dù gì chúng cũng lớn lên bên mà.”
đuổi thẳng ngoài: “Chính vì lớn lên bên , những gì với mới càng ghê tởm!”
Cánh cửa đóng sầm ngay mặt .
Đêm đó, trời trút một trận mưa như thác đổ. Nửa đêm tỉnh giấc, đóng cửa sổ thì thấy vẫn , cả ướt sũng trong màn mưa. Cậu về phía , ánh mắt như chực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vong-tay-doi-diem/chuong-5.html.]
siết c.h.ặ.t t.a.y, nhưng cuối cùng vẫn kéo rèm .
Đến bữa tiệc mừng đỗ đại học, vẫn tới. Cậu tháo vòng tay, vốn dĩ nó khóa c.h.ặ.t vì coi là , nhưng giờ diễn kịch nữa, vòng tay lỏng lẻo đến độ thể tự tuột bất cứ lúc nào.
“Thanh Vân.” Cậu gài một cái kẹp lên tóc : “Thời gian qua , dám cầu xin tha thứ, nhưng kẹp tóc do tự tay . Cậu từng thích đá turquoise nhất mà, viên đá kẹp cũng do chính tay mài, mong sẽ thích!”
Nói , quyến luyến vuốt tóc , ánh mắt đượm buồn, xoay bỏ .
gỡ kẹp xuống. Màu sắc tinh xảo, kiểu dáng cũng đúng loại ưa chuộng. vẫn nhân lúc ai để ý mà vứt nó thùng rác.
Ban nãy lúc vuốt tóc , hình như giật mất một sợi, dám mạo hiểm.
Một thời gian , thu xếp hành lý chuẩn nhập học. Thế nhưng hôm nay tỉnh dậy soi gương, hoảng hốt lùi , lưng đập tường…
Mặt … lở loét!
Mẹ cũng thất kinh khi thấy mặt . Kể từ lúc đỗ thủ khoa, bệnh tình của bà thuyên giảm nhiều, giờ thể tự xuống giường sinh hoạt. Vậy mà mới khỏe bao lâu, bà đưa chạy vạy khắp các bệnh viện lớn.
Điều kỳ lạ là chẳng bác sĩ nào tìm nguyên nhân khiến mặt hoại t.ử, ngay cả t.h.u.ố.c kê đơn cũng vô dụng.
lập tức nghĩ đến kẹp tóc Lương Việt Trạch tặng. rõ ràng vứt nó , hôm đó còn tận mắt thấy rác đổ xe nghiền nát.
suy nghĩ hồi lâu, quyết định bỏ chặn Lương Việt Trạch. Cậu tình hình của cũng sững sờ: “Chuyện lớn như với ! đến tìm ngay, trong nước chữa thì chúng nước ngoài!”
Hôm đó, đợi cửa nhà . Tình trạng của lúc kinh khủng, dù đeo khẩu trang vẫn mang thêm kính râm mới che hết những vết thương mặt.
chủ động gỡ khẩu trang và kính râm của . Khi rõ khuôn mặt , hề tỏ kinh ngạc ghê tởm như những khác và các bác sĩ. Ngược , trong mắt chỉ vẻ đau xót.
Cậu ôm lấy : “Sao để đến tận bây giờ mới cho ? Dù giận, cũng bướng bỉnh quá !”
Cảm nhận vòng tay ấm áp của , thoáng ngẩn . Lẽ nào… thật sự sai nên bù đắp?
Ngày hôm đó, đưa đến khoa thẩm mỹ danh tiếng nhất thủ đô, nhưng ngay cả hội đồng chuyên gia cũng chẩn đoán bệnh tình của . Qua bao chuyển viện, kết quả vẫn như cũ.
Cậu tỏ sốt ruột. Ngay trong ngày, liên lạc với bạn bè ở nước ngoài, đặt vé máy bay cho : “Hình như ở nước ngoài từng ca giống , bạn quen một bác sĩ chữa khỏi bệnh . Chúng ngay nào!”
Nhìn quầng thâm vì những đêm thức trắng lo cho , mắt bất giác cay xè. Có lẽ… quá khứ qua ?