VỞ KỊCH ĐỔI MẶT

2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồng t.ử Yến Trưng mở to, tay run lên. Vì quá phẫn nộ, cánh mũi khẽ phập phồng, dường như sắp buột miệng mắng “ liêm sỉ”.

 

đến giây phút cuối, vẫn giữ chút lý trí:

“Hắn tuyệt đối thể là thật! Đệ , nhất ngươi mau đuổi , nếu ngươi nhất định sẽ hối hận!”

 

Ta giả vờ ngơ ngác:

“Phu quân c.h.ế.t sống , cả phủ đều nên ăn mừng. Ta là thê t.ử của , đương nhiên chăm sóc chu . Mong đại bá ca đừng bậy bạ!”

 

Yến Trưng nghiến răng:

“Sở Thấm Đường, ngươi…”

 

Ta cau mày:

“Buông ! Cũng đừng gọi khuê danh của , của ngươi!”

 

Hai chữ “ ” như một cú đ.ấ.m nặng nề giáng n.g.ự.c .

 

Thân thể Yến Trưng loạng choạng, nhưng vẫn buông tay .

 

lúc , phía vang lên một giọng gấp gáp:

“Buông Đường nhi !”

 

Phu quân sải bước tiến lên, một tay hất văng Yến Trưng, kéo lòng, mang ý chiếm hữu rõ rệt:

“Đại ca, ý gì? Đường nhi là thê t.ử của , là của ! Hành động của vượt quá giới hạn!”

 

Phu quân ôm rời .

 

Đi vài bước, ngoảnh đầu Yến Trưng, ném cho một ánh mắt đầy ẩn ý.

 

Cứ để tự đoán .

 

Đối thủ phát điên

 

mới thể chiếm thế thượng phong.

 

05

 

Khi yến tiệc kết thúc, trời tối hẳn.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Phu quân uống rượu, khóe mắt ửng đỏ, ánh dành cho càng lúc càng trầm xuống.

 

Ta hiểu, một nam nhân nếm mùi hoan ái, chẳng khác gì mãnh thú thả l.ồ.ng, chỉ cần một chút gió lay cỏ động cũng khó mà kìm chế.

 

Phu quân vòng tay ôm eo , đầu ngón tay vuốt ve từng chút một. Chàng ghé sát tai , khẽ:

“Đường nhi, nàng thật … phúc ba đời mới gặp nàng.”

 

Khóe mắt liếc thấy một bóng áo lam bảo gần đó, liền cố ý e thẹn với phu quân:

“Phu quân, chúng hãy cùng sống thật .”

 

Yến Trưng cuối cùng cũng nhịn nổi. Hắn bước từ góc tối, ánh đèn mái hiên hắt lên gương mặt nửa sáng nửa tối của .

 

Từ lúc và phu quân trở về đến giờ hơn nửa ngày. Từ cơn phẫn nộ bốc đồng ban đầu, đến lúc , hẳn cũng nghĩ thông vài phần.

 

Hắn chắn mặt và phu quân.

 

Ánh mắt Yến Trưng dừng bàn tay đang đặt ở eo , khiêu khích:

“Ngươi đúng là một gương mặt giống hệt nhị . trưởng của , cũng thể nhận nhầm. Ngươi thử xem, lúc nhỏ những bí mật gì?”

 

Thật là gian xảo!

 

Chuyện thuở nhỏ, chỉ một Yến Trưng .

 

Dù phu quân trả lời thế nào, cũng thể phủ nhận.

 

Lúc , phu quân vẫn bình thản, khóe môi mang ý :

“Đại ca, mất trí nhớ. Nhiều chuyện đều do Đường nhi kể . Còn những bí mật giữa , Đường nhi , cũng từng với , ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vo-kich-doi-mat/2.html.]

 

Yến Trưng vẫn chịu buông tha, lạnh vì tức giận:

“Ha… ? Ngươi tuy mất trí, nhưng từ nhỏ luyện võ, chiêu thức xuất chúng. Ngươi dám so tài với một phen ?”

 

Ta lộ vẻ hoảng hốt.

 

Màn lúc lọt mắt Yến Trưng.

 

Hắn tưởng tìm sơ hở:

“Sao? Không dám? Hay là trong lòng quỷ?”

 

Ta phu quân đầy do dự. Phu quân nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay , dịu giọng:

“Đường nhi đừng lo, tuy từng thương, nhưng võ nghệ vẫn còn.”

 

Yến Trưng gọi gia đinh và vài vị phó tướng tới chứng.

 

Ta bên cạnh, xoắn khăn trong tay, tỏ vẻ vô cùng căng thẳng.

 

Châu thị hẳn Yến Trưng qua, lúc cũng bình tĩnh , cạnh khẽ:

“Đệ , căng thẳng gì chứ? Nhị võ nghệ cao cường, từ đến giờ đều hơn trưởng, tất nhiên sẽ rơi thế hạ phong.”

 

Ta mang vẻ mặt lo lắng, cho đến khi phu quân tay, đ.á.n.h Yến Trưng ngã xuống đất, mới từ từ cong môi , đáp trả Châu thị:

 

“Tẩu tẩu, tỷ từ căng thẳng ? Trên đời những thứ như thật, nhưng là giả. Mà những thứ tưởng như giả, thể là thật. Thật giả lẫn lộn, khó mà phân biệt.”

 

? Tẩu tẩu của … và phu quân của .”

 

06

 

Lần , đến lượt Châu thị lộ vẻ hoảng sợ.

 

“Ngươi… ngươi… lời là ý gì?”

 

Ta chỉ đáp, về phía võ đài.

 

Phu quân liếc , ném cho một ánh mắt đưa tình, lớn tiếng gọi:

“Phu quân của , thật là dũng mãnh!”

 

Nghe , nam nhân như uống m.á.u hươu, từng chiêu từng thức đều dùng đến chín phần công lực, đ.á.n.h Yến Trưng liên tiếp lùi bước.

 

“Phụt—”

 

Yến Trưng tại chỗ phun một ngụm m.á.u.

 

Nếu các phó tướng liên tục hô dừng, e rằng phu quân còn dạy cho thế nào là .

 

“Thực lực của tướng quân những giảm mà còn tăng! Quyền pháp Yến gia đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh!” — một phó tướng chân thành khen ngợi.

 

Yến Trưng mặt đầy kinh hãi:

“Không thể nào! Ngươi rốt cuộc là ai?”

 

Phu quân cúi xuống, nửa quỳ mặt :

“Đại ca, đương nhiên là nhị của . Nghe Đường nhi , từ nhỏ theo tổ phụ học võ, thiên phú cao. Huynh còn vì thế mà từng bất hòa với .”

 

“Giờ đây đều trưởng thành, cũng thành gia lập thất. Sau nên đồng lòng chấn hưng gia môn.”

 

“Đại ca sẽ còn vì đ.á.n.h mà canh cánh trong lòng chứ?”

 

Ta bước tới, lấy khăn tay tự lau mồ hôi cho phu quân.

 

Yến Trưng chậm rãi dậy, ánh mắt phẫn nộ , hận thể bẻ gãy tay .

 

Ta , giọng vui:

“Đại bá ca, vẫn bằng phu quân . Nể tình là đại ca, so đo. từ nay đừng năng bừa bãi nữa. Hôm nay ở đây bao chứng, phu quân chính là Nhị gia nhà họ Yến, thể giả .”

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận