Khi bôi t.h.u.ố.c lên những vết bầm , vẫn nhịn mà hỏi:
“Có … đại ca ?”
Nghe , những kẻ tiền… những sở thích kỳ lạ trong chuyện đó.
Chẳng lẽ đại ca cũng…
Mộ Lan liếc một cái, đôi mắt phượng khẽ nhấc lên.
Khi thấy vẻ mặt đau lòng u uất của , sững một chút, như hiểu điều gì, khóe môi khẽ cong lên.
Anh vùi mặt n.g.ự.c , giọng mềm xuống, mang theo chút đáng thương:
“À… vẫn phát hiện .”
“Lâm Mạch, đại ca đau lắm…”
Quả nhiên là .
nghiến răng, mắt đỏ lên, đầu tiên mặt buột miệng c.h.ử.i thề:
“M.ẹ k.i.ế.p… tên b.i.ế.n t.h.á..”
Ngực chợt đau nhói…
Là Mộ Lan c.ắ.n một cái, như trút giận.
Giọng run nhẹ, rõ là vì kích động vì sợ hãi, lặp :
“Ừ… tên b.i.ế.n t.h.á.i.”
càng thêm xót xa.
… chẳng thể gì.
Chỉ thể… càng dung túng hơn.
9
Hôm đó, Mộ Lan ngoài.
ở nhà chờ .
đợi trở về…
Ngược , đến… là đại ca.
Mấy đàn em dìu đại ca, lúc vẫn đang đeo mặt nạ, bước trong:
“Đại ca trúng t.h.u.ố.c , d.ư.ợ.c tính mạnh. Người ở đây ?”
sững :
“Anh … vẫn về.”
Vì một chút ích kỷ, thêm:
“Nếu gấp thì… tìm khác .”
Đột nhiên, đại ca túm lấy cổ áo .
Giọng khàn đặc:
“Không cần khác.”
Qua lớp mặt nạ, đôi mắt thẳng .
Trong đó như lửa cháy, nóng đến mức khiến dám đối diện.
Anh gằn từng chữ:
“ chỉ cần .”
“Lâm Mạch, đợi về… đưa đến phòng cho .”
Nói xong, buông tay, tự lên lầu.
Đám bên cạnh còn đang bàn tán:
“Chậc, tình nhân hôm nay chắc hành đến c.h.ế.t mất. Nghe loại t.h.u.ố.c mạnh lắm, mà đại ca thì…”
“Lại còn hung dữ nữa, chắc đau c..h.ết .”
“Cậu thì quan tâm gì, xót ?”
“…”
siết c.h.ặ.t nắm tay.
Trong đầu chợt hiện lên những vết thương Mộ Lan.
Bảo tự tay đưa thích…
Đến để khác tùy ý giày vò…
Dù đó là đại ca…
M.ẹ k.i.ế.p.
thật sự .
hít sâu một , dối:
“Người của đại ca hôm nay việc, chắc về. Giờ tìm cũng kịp nữa .”
Đám xung quanh đầy nghi hoặc.
cúi đầu, giọng trầm xuống:
“Dù đại ca cũng chỉ cần… giải t.h.u.ố.c thôi.”
“Ai cũng .”
“Không chỉ là… đàn ông…”
khẽ siết tay, tiếp:
“ cũng .”
“Hơn nữa… sạch sẽ.”
10
vốn nghĩ bọn họ sẽ nghi ngờ, hoặc ít nhất cũng hỏi thêm vài câu.
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vi-yeu-toi-chap-nhan-lam-nguoi-thu-ba/chuong-4.html.]
Họ nghĩ gì nhiều, chỉ trợn mắt :
“Đ.ệ.t, Lâm Mạch, giác ngộ cao thế ?”
“Có cần trung thành đến mức ? Yên tâm, chuyện bọn nhất định sẽ báo với đại ca.”
lắc đầu, giọng khô khốc:
“Không cần.”
Bọn họ với ánh mắt đầy khâm phục, như thể đang một việc màng danh lợi, còn vỗ mạnh lên vai :
“Được, tình nghĩa đại ca chắc chắn sẽ nhớ.”
Họ chấp nhận đề nghị của .
nghiến răng, như thể bước chỗ c.h.ế.t, từng bước lên lầu.
Vừa phòng, giọng đại ca khàn đặc vang lên:
“Lại đây.”
Sợ phát hiện Mộ Lan, dám lên tiếng, lặng lẽ tắt đèn.
Vừa đến bên giường…
Đã kéo mạnh lên.
Người đàn ông đè lên , nhiệt nóng rực, thở cũng nóng bỏng.
Bàn tay lớn luồn cổ áo , dừng nơi n.g.ự.c như đang xác nhận điều gì, giọng khàn khàn mang theo ý :
“A Lan… hôm nay em vẻ rắn chắc hơn ?”
Cổ họng khẽ động, căng thẳng đến mức dám thở mạnh.
May mà truy hỏi thêm, trái như mất kiên nhẫn, cúi xuống hôn.
Vừa hôn, thì thầm:
“Bé con, em nhớ em đến mức nào .”
Nụ hôn dần dần hạ xuống.
“Anh như thế với em từ lâu … em nhịn khổ thế nào ?”
Những lời thì thầm đáng mê hoặc.
… chẳng thể lọt nổi một chữ.
Toàn căng cứng, từng khối cơ như hóa đá.
Trong bóng tối, đầu óc trống rỗng.
Khi nụ hôn nóng rực rơi xuống cổ…
Trong đầu hiện lên gương mặt của Mộ Lan.
Trước đó, trong một đêm “bảo vệ sát bên”…
Anh vùi mặt n.g.ự.c , ngẩng lên hỏi:
“Lâm Mạch, thích ? Thích đến mức nào?”
Khi , chỉ ngây .
Như một khúc gỗ đỏ bừng vì nóng.
Muốn gì đó… chẳng thốt nên lời.
Rốt cuộc… thích đến mức nào?
Bây giờ, .
Cơn đau từ phía ập đến, nghiến răng, phát một tiếng nào.
Có lẽ là thích Mộ Lan đến mức…
Nguyện … một đàn ông khác.
M.ẹ .k.i.ế.p… đ.a.u thật đấy.
Khóe mắt ươn ướt.
vẫn kìm mà nghĩ…
May mà… chịu đựng là Mộ Lan.
11
Thuốc… quả thật mạnh.
Ban đầu, đại ca dường như còn cố gắng kiềm chế.
về … mất kiểm soát.
Không giống một từng vô tình nhân…
Ngược , còn vụng về như một kẻ mới đầu, chỉ lao tới mà dừng.
nghiến c.h.ặ.t răng, nhưng vẫn kìm vài tiếng nghẹn ngào bật .
Trước đây đ.á.n.h , thương bao nhiêu cũng từng thấy đau như …
Lần … thật sự đau đến mức chịu nổi.
Không chỉ là đau.
Mà còn những cảm giác… lạ lẫm, khó gọi tên.
Phía , mu bàn tay của đàn ông khẽ chạm lên mắt …
Chạm một mảng ẩm ướt.
Động tác của khựng .
rõ tiếng nuốt khan của , gần.
Rồi giọng khàn khàn, mang theo chút dỗ dành, vang lên bên tai:
“Đau lắm ? Anh sẽ nhẹ hơn… đừng , .”
Rùa
Những giọt nước mắt đều hôn .
c.ắ.n c.h.ặ.t môi.