Sau đó kéo hai chiếc bồ đoàn gần, cả hai mềm nhũn tựa , thoải mái vô cùng.
"Tỷ tỷ, hôm nay giữa trưa quên dùng bữa, giờ đói quá."
Ta đưa tay xoa bụng, xẹp lép.
Nhiếp Thanh Nguyệt , lập tức từ bồ đoàn bò dậy, vòng phía bài vị.
Khi , trong tay cầm hai cái bánh nướng.
Nàng đưa một cái cho .
"May mà chuẩn , từ đường mỗi tháng đều tới vài , nên sớm lén giấu bánh ở đây. Bánh nướng để lâu, mỗi tháng một , tuyệt đối để đói."
Ta khỏi giơ ngón cái với nàng.
" là hỗn thế ma vương của Nhiếp gia, quỳ từ đường mà cũng rút kinh nghiệm, còn phòng ."
Nhiếp Thanh Nguyệt hưởng thụ lời nịnh nọt của , nàng kiêu ngạo hất cằm, bắt đầu khen .
"Sương Sương cũng thông minh, chúng thường xuyên phạt quỳ từ đường, còn đặc biệt sai bồ đoàn mềm hơn, cực kỳ thoải mái."
Ta xua tay, dám nhận dám nhận, bắt đầu gặm bánh.
"Tỷ tỷ, vì tỷ gả cho Thôi Minh Hòa?"
"Hắn là quốc công, địa vị tôn quý, phụ mẫu gặp cũng hành lễ. Tuổi lớn cũng chuyện , nếu sớm qua đời, liền thủ tiết cho . Đến khi Thôi Chiêu kế thừa tước vị, trở thành tân quốc công, cũng kính trọng . Hiếu đạo bày đó, thứ gì ngon lành thú vị, cũng dâng một phần."
Đối với lời giải thích của Nhiếp Thanh Nguyệt, vẫn chút hiểu.
"Nếu coi trọng phận của Thôi Minh Hòa, vì gả cho Thôi Chiêu? Hắn là thế t.ử, là Thôi quốc công tương lai, phận cũng tôn quý, cùng tuổi với tỷ, chẳng càng ?"
Nhiếp Thanh Nguyệt lắc đầu:
"Hắn quá trẻ, những lời thề non hẹn biển hiện tại đáng tin. Nếu gặp trong lòng, sủng thê diệt thì ?"
"Hơn nữa, nếu Thôi Chiêu sinh con, thế tục lễ giáo sẽ trách , chỉ vô dụng. Nếu c.h.ế.t sớm, Thôi Minh Hòa tất sẽ nạp sinh con để nối dõi, đến lúc đó thành kẻ dư thừa, ngày tháng thể dễ chịu?"
Nói xong, Nhiếp Thanh Nguyệt tựa đầu lên vai , ngẩng lên, trong mắt chút thấp thỏm.
"Sương Sương, thấy ham vinh hoa phú quý ?"
Ta buông bánh xuống, ôm lấy nàng.
"Ta khâm phục tỷ, khâm phục tỷ rõ gì, sống thông suốt."
Kiếp Nhiếp Thanh Nguyệt cũng sống thông suốt.
Vì gả cho Thôi Chiêu, nàng liền còn nhắm Thôi Minh Hòa nữa, mà lựa chọn tiến cung.
Từ một tiểu tài nhân, dần dần trở thành quý phi đương triều.
Khi , cũng từng cung bầu bạn với nàng.
Nàng quyền thế , nhưng đủ vui vẻ, bởi hoàng cung sẽ khiến con vĩnh viễn mất tự do.
Nhiếp Thanh Nguyệt tham lam nhất.
Nàng quyền thế, tự do.
Còn chọn một nam nhân tuyệt đối phản bội .
Kẻ trẻ tuổi thì đáng tin.
Vậy thì chọn lớn tuổi hơn, c.h.ế.t sớm một chút, nhất là con bên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuyen-phu-quan/chuong-4.html.]
"Nếu Thôi Minh Hòa đột nhiên gặp một nữ t.ử, cảm thấy nàng kinh diễm, nhất quyết mang về phủ, còn dung túng nàng ức h.i.ế.p tỷ thì ?"
"Vậy sẽ cho uống một bát t.h.u.ố.c, vốn lớn tuổi, đột nhiên c.h.ế.t cũng khiến khác nghi ngờ."
Nhiếp Thanh Nguyệt lời , trong mắt chút do dự nào.
Điều đó khiến khỏi nhớ đến kiếp .
Lão hoàng đế vi hành, khi trở về mang theo một nữ t.ử thanh lâu, chỉ phong phi, còn mặc cho nàng tác oai tác quái trong hậu cung, khiến hậu cung lúc nào yên .
Nhiếp Thanh Nguyệt cũng từng nàng hãm hại mấy , lão hoàng đế những quản, còn trách nàng ghen tuông.
Tức đến mức Nhiếp Thanh Nguyệt triệu cung, mặt mắng lão hoàng đế suốt mấy canh giờ nghỉ.
Sau đó lâu, lão hoàng đế liền băng hà.
Rất đột ngột.
Trong ngoài triều đình đều đồn rằng, nữ t.ử thanh lâu mang bệnh dơ bẩn, lão hoàng đế cũng nhiễm bệnh.
Cho nên mới vội vã qua đời.
Hắn c.h.ế.t, tân đế đăng cơ, Nhiếp Thanh Nguyệt trở thành quý thái phi, nữ t.ử thanh lâu từng ức h.i.ế.p nàng cũng rơi tay nàng.
Có thù báo thù, oán báo oán.
Nay nghĩ , cái c.h.ế.t của lão hoàng đế ở kiếp , e rằng cũng phần do Nhiếp Thanh Nguyệt tay.
Dù nàng thực sự .
Thu suy nghĩ, Nhiếp Thanh Nguyệt bên cạnh, khỏi cảm thán.
Ta rốt cuộc vẫn sống thông suốt như nàng.
Sớm , kiếp cũng nên cho Thôi Chiêu uống một bát t.h.u.ố.c.
Ai bảo câm như hến mà cưới .
Cưới về quan tâm, mặc cho di mẫu ức h.i.ế.p, khiến sống những ngày tháng đau khổ lâu.
Xem , vẫn còn quá lương thiện.
Nghĩ đến đây, liền vội vàng từ bồ đoàn dậy, vẻ mặt hưng phấn Nhiếp Thanh Nguyệt.
"Tỷ chỗ nào bán độc d.ư.ợ.c ?"
Nhiếp Thanh Nguyệt chớp chớp mắt, dường như kịp phản ứng, một lúc mới trả lời .
"Ngoan, nếu phu quân tương lai của đối xử , sẽ hạ độc, đừng để tay dính bẩn."
Nàng nắm lấy tay , dịu dàng: "Tay của Sương Sương, là để vẽ tranh."
(Hồng , cấm ăn cắp)
6
Nhiếp Thanh Nguyệt chịu yên phận, đêm nay là lễ Vạn Thọ của đế vương.
Không chỉ trong hoàng cung bày đại yến.
Mà ngay cả dân chúng kinh thành, mấy ngày cũng vui chơi hết mức, đủ loại bách hí và pháo hoa bình thường thấy .
Vì thế nàng quyết định dẫn trèo tường ngoài chơi.
Dù là ban đêm.
Hồng Trần Vô Định
trong dịp Vạn Thọ lệnh cấm đêm, dân chúng thể dạo chơi, phố xá náo nhiệt, bách hí tụ hội.