3
Sư , vẻ mặt bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Huynh tay bắt lấy mũi kiếm của , mặc cho kiếm phong sắc lẹm cứa rách lòng bàn tay, m.á.u tươi chảy ròng ròng:
— Sư , thật sự nhẫn tâm đến thế ? Một lòng chỉ phi thăng tiên đạo, đến nửa chút chân tình cũng màng?
khẩy một tiếng:
— Hê hê! Thế đoán xem năm đó lão nương vì cái gì mà chọn tu Vô tình đạo?
Sư nhịn mà bật , lắc đầu tự giễu:
— Ta còn tưởng... thể cùng trường tương thủ, sinh một tiểu ma đầu nghịch ngợm cơ chứ...
Lời còn dứt, thẳng tay đ.â.m một kiếm xuyên tim.
Thư Sách
— Bớt mấy lời đường mật đó ! Trẻ con là cái thứ đáng ghét nhất đời! Tà ma ngoại đạo, đừng hòng loạn đạo tâm của !
Sư (vẻ mặt diễn sâu): "Á, ch·ết , ch·ết thật nè."
Ngay lập tức, mấy chục đạo thiên lôi từ trời giáng xuống, đ.á.n.h đến mức "khét lẹt bên ngoài, chín mềm bên trong".
— Á đù, lên , phi thăng ! Khổ tu ngàn năm, cuối cùng cũng đúc thể chân tiên!
Thế nhưng, đặt chân lên Linh giới, mới bàng hoàng nhận một sự thật phũ phàng: Ở đây Chân tiên chạy đầy đường, Kim tiên nhiều như ch.ó chạy ngoài đồng.
Mấy vị sư tổ, sư phụ, sư bá, sư thúc phi thăng đều đang sống một cuộc đời "ba chìm bảy nổi", chẳng cả.
Đáng hận hơn nữa là vì là lính mới, nên bao nhiêu việc nặng nhọc, dơ bẩn đều tống hết lên đầu. Vừa mới phi thăng xong, "bắt lính", theo Chiến thần để bao vây tiễu trừ Ma giới, tấn công Bích Tiêu Ma Quân.
Ờ, suýt thì quên , Bích Tiêu Ma Quân chính là cái gã sư tu tiên thành, đọa ma đạo, "sát phu chứng đạo" ở đấy!
là tạo nghiệt mà!
rón rén hỏi vị Chiến thần dẫn đoàn:
— Thần quân, thể ? còn sư tổ, sư phụ, sư bá cần phụng dưỡng...
Chiến thần bằng ánh mắt đầy cảm thông:
— Ngươi tưởng lắm chắc? Phận pháo hôi chúng đều như cả thôi. Trước khi phi thăng, gọi ngươi là T.ử Hà Tiên Tử. Phi thăng xong, tất cả đều gọi chung là "Thiên binh thiên tướng". May mắn lắm thì đặt cho cái tên là "Thiên binh Giáp".
trợn mắt:
— Thế còn ngài?
— Ngươi nhận ? Ta cũng chỉ gọi là "Chiến thần". Bởi vì Chiến thần là cái chức danh, tên riêng. Ai ghế thì đều gọi là Chiến thần hết.
Mồ hôi chảy ròng ròng:
— Hóa ... là ...
Biết thế , ngày đó thà theo sư tu ma cho xong. Hối hận quá, thực sự hối hận ! Không bây giờ " xe" tu ma còn kịp ?
Tiếc là, đời như là mơ. Tu hành cũng giống như điền nguyện vọng đại học , một bước chọn sai là cả đời tong. đành ngậm ngùi một "Thiên binh Giáp", vác kiếm theo Chiến thần xuất chinh.
Hai quân giao chiến, Chiến thần xông lên solo với Bích Tiêu Ma Quân. Chúng – lũ thiên binh – thì xông c.h.é.m g·iết với đám ma quân.
Dù cũng vốn là một Kiếm tu, sức chiến đấu phần nhỉnh hơn đám còn . Với , bản tính vốn dĩ là kẻ hiếu thắng. Thế là trong lúc hăng m.á.u, lỡ tay c.h.é.m bay màu cả trăm tên ma binh. Đang định tìm cơ hội để đầu hàng sư , bảo rằng tiên nữa, theo tu ma... vì tiên nghèo nàn và tương lai quá!
Thế nhưng, còn kịp "đảo ngũ" thì vị Chiến thần còn đang đ.á.n.h trời đất mù mịt với sư bỗng nhiên... "oạch" một cái, ch·ết ngắc!
Trước khi lâm chung, ông còn cầm lấy tay , vẻ mặt đầy nhẹ nhõm và vui mừng:
— T.ử Hà... bổn tọa đây. Mười vạn thiên binh giao cho ngươi thống lĩnh. Từ nay về , ngươi chính là Chiến thần đời kế tiếp!
Nói xong, ông hồn bay phách tán, nhập Quy Khư luôn.
A a a a!!! Cái định mệnh gì mà sắp xếp qua loa như thế hả trời!!!
4
Như vị Chiến thần tiền nhiệm , hai chữ "Chiến Thần" vốn dĩ là một chức danh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-tien-dai-oan-chung/2.html.]
Kẻ nào vị trí đó, kẻ đó sẽ đ.á.n.h mất tên họ của chính . Từ nay về , thế gian chỉ còn một vị "Chiến Thần" oai phong lẫm liệt, chứ còn T.ử Hà tiên t.ử nhỏ bé nào nữa.
Ngay khoảnh khắc vị Chiến thần ngã xuống, thần cách của ông lập tức bay cơ thể . Từ một kẻ "Thiên binh Giáp" vô danh tiểu , một bước lên mây, chính thức hàng ngũ thần thánh, nhận "suất cử tuyển" thành thần.
Sư với vẻ mặt thể tin nổi:
— Sư ! Muội...!
lạnh lùng tiếp nhận Quân Thiên Kiếm – bội kiếm của Chiến thần tiền nhiệm, mũi kiếm chỉ thẳng yết hầu của Bích Tiêu Ma Quân:
— Ma đầu, đừng gọi là "sư "!
— Vị Chiến thần truyền ngôi cho , thống lĩnh mười vạn thiên binh. Ta và ngươi, từ nay thế bất lưỡng lập!
À, cho xin rút câu "Tu tiên tương lai" hồi nãy nhé! từng câu đó bao giờ! Nếu lỡ lời, thì chắc chắn là do Thiên Đình đãi ngộ đủ thôi.
giờ là thống soái mười vạn thiên binh, còn tặng sẵn thần cách, danh chính ngôn thuận thần. Thế thì còn tu cái thứ "ma đạo" rách nát cái vẹo gì nữa???
— Ma đầu, chịu c.h.ế.t !!!
Sư xong thì tức phát , đúng nghĩa là vì tức luôn !
— Sư , vứt bỏ ! Tại ? Tại chứ? Tại nào bỏ cũng là !!!
Ngay khoảnh khắc đó, sư giống như "não yêu đương" nhập . Giữa chiến trường Thần - Ma rực lửa, mặt mười vạn thiên binh và mười vạn ma quân, gào thét khàn cả giọng. Đôi mắt long lanh ngập tràn đau thương, toát lên một vẻ tan vỡ đến nao lòng.
Đám tướng sĩ hai bên bỗng chốc hóa thành những "camera chạy bằng cơm", thi hóng hớt bát quái:
— Bích Tiêu Ma Quân ? Trông ngài như sắp tan vỡ đến nơi , ai đó mau ôm lấy ngài !
— Mê cái nhan sắc của Ma Quân quá. Nói một cách khách quan, ngài trúng là nhỉ?
— Cái con nhỏ (ám chỉ ), tránh cho bà diễn coi!
— Ma Quân ơi, sinh tiểu ma đầu cho ngài!
— Cái đứa tầng , xéo , ông là đàn ông thì sinh đẻ kiểu gì!
Cái tình cảnh ngượng chín mặt, đành hạ thấp giọng cảnh cáo:
— Sư ! Bích Tiêu! Đừng nữa! Mọi đang kìa!
— Ta là thần, là ma, thế sẽ ảnh hưởng đến việc "xét duyệt chính trị" của đấy !
Sư đầy vẻ đau đớn:
— Muội đối với , chẳng lẽ nửa điểm tình nghĩa cũng còn ? Tu tiên gì chứ? Tu tiên mà quan trọng hơn cả ? Muội đừng quên, chúng từng bái đường thành , là phu thê chính thức đấy!
còn kinh ngạc hơn cả :
— Chẳng lẽ... tình cảm thật với ? Chẳng là "tương trợ lẫn " ?
— Với , cái quái gì thế? Đây là vị trí Chiến Thần đấy! Huynh lấy tư cách gì mà đòi so sánh?
— Chẳng "sát phu chứng đạo" ? Sao vẫn c.h.ế.t?
Sư (sụt sịt):
— Ờ, tại vì tu 《Thiên Ma Cửu Chuyển Công》, phá thì xây . Có thể để sát tận chín cơ.
:
— Ôi hèn chi, khéo thật đấy, tu 《Mười Hai Chuyển Kim Tiên Quyết》. Ta cần "chuyển" đủ mười hai mới đại công cáo thành.
Sư im lặng. Hiển nhiên là nhận mạng của thiếu... đủ cho g.i.ế.c đủ lượt.
Nói đến nước , sư c.h.ế.t là xong. dõng dạc tuyên bố câu châm ngôn mạng nổi tiếng:
— Lên bờ nhất kiếm, trảm ý trung nhân! (Khi thành công, kiếm thứ nhất trảm trong mộng).
— Mời sư chịu c.h.ế.t!
Nói xong, đ.â.m một kiếm xuyên tim .
Vẻ mặt sư từ kinh ngạc, khi rõ câu của , bỗng chuyển sang kiểu: "Đau quá... nhưng mà... hắc hắc, cô bảo là ý trung nhân kìa."
Đám tướng sĩ đồng thanh:
— Ca ... trong hạnh phúc !