Tiêu Diễn im lặng. Vành mắt A Liên đỏ hoe.
"Dân nữ… dân nữ ngờ chuyện thành thế ... dân nữ chỉ vì ái mộ Tiêu công t.ử... dân nữ.."
Ả nức nở. Khóc đến mức nước mắt như mưa, khiến mà thương xót. Tiêu Diễn xót xa, vội vàng đỡ lấy ả.
"A Liên đừng , ở đây, sẽ để nàng chịu uỷ khuất ."
Ta bọn họ, trong lòng một chút gợn sóng. Những dòng chữ hiện lên:
[Diễn thật, bảo là ngay .]
[Tiêu Diễn đồ ngốc lừa .]
[Nữ chính mau vạch trần ả !]
[Đừng gấp, nữ chính chắc chắn kế hoạch .]
Ta nhấp một ngụm , chậm rãi : "A Liên cô nương, xong ? Khóc xong thì chúng tiếp tục chuyện chính."
Tiếng của A Liên im bặt. Ả ngẩng đầu , trong mắt loé lên một tia oán hận. Ta thấy. Những dòng chữ cũng thấy.
[Trời ạ! Ánh mắt đó! Thật độc ác!]
[Đây mới là bộ mặt thật của ả đúng ?]
[Nữ chính cẩn thận, ả thể sắp giở trò đấy.]
[Sợ gì chứ, nữ chính thức tỉnh , trí tuệ hộ !]
Ta đặt chén xuống: "A Liên cô nương, cô nương mang thai, chúng y quán nghiệm chứng một chút ."
Sắc mặt A Liên biến đổi: "Nghiệm... nghiệm cái gì?"
"Nghiệm xem cô nương thật sự m.a.n.g t.h.a.i ."
"Dân nữ… dân nữ thật sự m.a.n.g t.h.a.i ! Tiểu thư tin ?"
"Ta dựa cái gì mà tin ngươi?"
A Liên sang Tiêu Diễn.
Tiêu Diễn nhíu mày: "A Hành, nàng đừng quá đáng quá. A Liên là phận nữ nhi, đến y quán nghiệm thai, truyền ngoài thì nàng còn mặt mũi nào mà nữa?"
Ta : "Tiêu Diễn, chuyện thật, cứ như thể chuyện nàng m.a.n.g t.h.a.i truyền ngoài thì nàng còn mặt mũi bằng."
Tiêu Diễn nghẹn lời.
Nước mắt A Liên rơi xuống: "Tiêu công t.ử, dân nữ ngài khó xử... là... là dân nữ ... đứa bé ... đứa bé dân nữ sẽ tự nuôi dưỡng..."
Ả xong liền xoay định . Tiêu Diễn nắm c.h.ặ.t lấy tay ả: "A Liên, đừng !"
Y đầu , ánh mắt đầy giận dữ: "A Hành, nàng rốt cuộc thế nào?"
Ta bọn họ, thong thả : "Ta thế nào? Tiêu Diễn, là tới tìm , chứ tìm . Huynh cưới nàng , bảo đưa nàng nghiệm thai. Nghiệm là thật, chúng sẽ bàn chuyện tiếp theo. Còn nếu nghiệm là giả..."
Ta dừng một chút, về phía A Liên: "Thì đừng trách khách khí."
Mặt A Liên tái mét. Những dòng chữ điên cuồng quét qua:
[Sướng! Nữ chính bá đạo quá!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truc-ma-vi-nu-tu-hai-sen-ma-huy-hon-binh-luan-cuoi-dien-roi/chuong-5.html.]
[Ả hái sen, ngươi nghiệm chứ!]
[Ả dám , vì căn bản t.h.a.i mà nghiệm.]
[Trong nguyên tác ả giả m.a.n.g t.h.a.i để lừa Tiêu Diễn đấy.]
[Đợi xem kịch thôi!]
Tiêu Diễn A Liên, ánh mắt phức tạp: "A Liên, là... chúng nghiệm một chút? Nghiệm là thật, cũng để A Hành im miệng."
Cơ thể A Liên cứng đờ. Ả cúi đầu, bả vai khẽ run rẩy.
Hồi lâu , ả ngẩng đầu Tiêu Diễn, mắt đẫm lệ: "Tiêu công t.ử, ngài... ngài cũng tin ?"
Tiêu Diễn im lặng.
Y ả, trong mắt thoáng qua một tia d.a.o động.
nhanh, y lắc đầu: "A Liên, tin nàng. Chỉ là... chỉ là A Hành đúng, chuyện cần một lời giải thích rõ ràng. Nghiệm là thật, lập tức cưới nàng, ai cản nổi."
Nước mắt A Liên rơi càng dữ dội hơn. Ả cúi đầu, nhỏ giọng : "Được... nghiệm..."
Tiêu Diễn thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ định ngoài.
"Đợi ." Ta gọi bọn họ .
Bọn họ đầu.
Ta dậy, bước đến mặt A Liên, chằm chằm ả.
A Liên cúi đầu, dám .
Ta : "A Liên cô nương, cô nương , hồi nhỏ cũng từng nuôi một đoá hoa sen."
A Liên ngẩn , ngẩng đầu .
"Đoá hoa đó nở . Ta cứ ngỡ nó là thật, ngày nào cũng tưới nước cho nó. Sau mới phát hiện, đó là một đoá hoa giả, bằng lụa."
Sắc mặt A Liên biến đổi.
Ta tiếp: "Hoa giả mãi mãi là hoa giả, tưới bao nhiêu nước cũng thể nở rộ . Giống như một , giả vờ giống đến , cũng thể thành thật ."
Người A Liên run bần bật. Những dòng chữ điên cuồng hiện lên:
[Trời ạ! Phép ẩn dụ của nữ chính tuyệt quá!]
[Ả hái sen, hoa giả chính là ngươi đó!]
[Ả hiểu , ả đang run rẩy kìa!]
[Sướng! Quá sướng!]
Ta xoay trở về chỗ : "Đi , nghiệm xong thì về báo kết quả cho ."
Tiêu Diễn dắt A Liên vội vã rời . Mẫu bên cạnh, vẻ mặt ngơ ngác: "A Hành, con... con nàng là giả?"
Ta bà: "Nương, ?"
Mẫu lắc đầu. Ta thở dài: "Nương, ít qua với nàng thôi. Nàng hạng lành gì ."
Mẫu há miệng định gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.