Trúc Mã Bị Người Khác Công Lược

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đi hai mươi phút, Tống Thi phía đột nhiên "ái chà" một tiếng.

và Ngạn Chính Dương cùng lúc sang.

Đối phương thụp xuống, tay ôm lấy một bên mắt cá chân, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t.

Trong lòng "thịch" một cái.

Không lẽ xảy chuyện gì nữa.

"Sao thế?" Ngạn Chính Dương vội vàng bước tới hỏi han.

"Hình như chân tớ trẹo ." Cô với vẻ đau đớn.

Ngạn Chính Dương cẩn thận kiểm tra chỗ Tống Thi trẹo, khẽ cau mày.

"Còn ?"

Tống Thi thử một chút, cố gắng dậy nhưng nhanh ch.óng ngã xuống.

"Đau quá."

Trong tình huống ... Ngạn Chính Dương suy nghĩ một lát.

"Để tớ cõng ."

Gương mặt Tống Thi ửng hồng, khẽ gật đầu đầy vẻ thẹn thùng.

nghi ngờ hai dính với .

Ở đây vẫn còn một sống sờ sờ đấy nhé.

Dám ngang nhiên như mặt , các định lên trời luôn chắc.

Để cho cô chạm Ngạn Chính Dương, tiến lên một bước.

"Để cõng cho."

Dứt lời, cả hai đều về phía .

Ngạn Chính Dương , giọng ngẩn ngơ: "Cậu cõng nổi ?"

Hừ, cho dù cõng nổi, ôm cô lăn xuống núi cũng lăn, tuyệt đối để hai bất kỳ hành vi tiếp xúc mật nào.

"Để tớ thử xem."

Sắc mặt Tống Thi chút kỳ lạ, lẽ cô cũng ngờ sự việc diễn theo hướng , quyến rũ Ngạn Chính Dương mặt , đợi kiếp .

đến bên cạnh cô , đang định xuống.

"Hay là để tớ tự , Tri Vi gầy như thế, lỡ lát nữa ngã theo thì ." Tống Thi c.ắ.n môi .

"Thôi, để tớ cõng cho." Ngạn Chính Dương .

Lần , Tống Thi đáp lời.

Hình như hiểu , bạn học Tống Thi đúng là tâm cơ thâm hiểm mà, lẽ cố tình trẹo chân ?

còn định gì đó, nhưng Ngạn Chính Dương xuống.

Trơ mắt Tống Thi lưng , lòng ngổn ngang trăm mối.

Quen Ngạn Chính Dương bao nhiêu năm nay, còn từng cõng . Cái cô Tống Thi mới quen hai ngày leo lên lưng thành công .

chợt nhận , lẽ gặp một đối thủ đáng gờm.

*

Ngạn Chính Dương cõng Tống Thi xuống núi, bỏ rơi, lầm lũi phía .

Khoảng nửa tiếng , ba cuối cùng cũng xuống đến chân núi.

Tống Thi bộ , lúc về chỉ thể bắt xe.

Nơi khá hẻo lánh, cơ bản là bắt taxi, chỉ thể thử đặt xe qua ứng dụng.

Có lẽ là do may mắn, mở ứng dụng thấy một chiếc taxi đang chạy từ phía tới.

Theo bản năng, vẫy tay.

Đối phương dừng , tuy nhiên xe hai hành khách.

Tài xế hỏi chúng ghép , thế nhưng, nếu ghép thì cũng chỉ hai .

Ngay lúc , ứng dụng đặt xe hiển thị tài xế nhận cuốc.

cho Ngạn Chính Dương .

Anh bảo với tài xế taxi: "Bác tài, là bác cứ , chỗ chúng cháu đủ."

Lúc , Tống Thi dùng giọng khẩn khoản : "Chính Dương, thể đưa tớ đến bệnh viện , chân tớ đau quá."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truc-ma-bi-nguoi-khac-cong-luoc/chuong-3.html.]

theo bản năng về phía mắt cá chân của cô , chỗ đó quả nhiên sưng đỏ lên nhiều.

Ngạn Chính Dương trầm ngâm.

Thoáng chốc, với : "Tri Vi, ở đây đợi tài xế xe công nghệ đến nhé, đưa Tống Thi đến bệnh viện ."

chút dám tin những lời như .

Lại để một đây, còn đưa Tống Thi đến bệnh viện.

Chẳng lẽ là bắt cô leo núi chắc?

Dựa cái gì mà cứ luôn bỏ mặc một để hai bọn họ ở cạnh chứ.

Đang chạy bộ yên lành, cứ trò, trẹo chân còn bắt cõng, giờ còn bắt đưa bệnh viện.

"Không , xe công nghệ nhiều nhất là hai mươi phút nữa sẽ tới, tại đợi một chút cùng ."

Tống Thi c.ắ.n môi, gì.

Ngạn Chính Dương nhíu mày, chút do dự.

Tài xế taxi giục: "Các cháu lên , lên là bác đấy."

Cuối cùng, Ngạn Chính Dương vẫn với : "Cậu ở đây đợi một lát, xe chắc là sắp tới , đến nơi thì gọi điện cho ."

Gọi cái con khỉ.

Nhìn hai bọn họ lên xe rời , suýt chút nữa thì tức c.h.ế.t.

Ngạn Chính Dương, đồ đầu lợn nhà .

Lại vì một phụ nữ mới quen hai ngày mà bỏ rơi ở đây, xoay như chong ch.óng, đồ ngốc nhà .

*

  giận buồn, bên lề đường đợi lâu.

Tài xế xe công nghệ cuối cùng cũng gọi tới hỏi vị trí cụ thể của .

Không lâu , cuối cùng cũng thấy ở phía cuối con đường một chiếc xe đang chạy về phía , lập tức vẫy tay.

Kết quả, chiếc xe đó lao v.út qua .

ngơ ngác. ?

Chuyện gì thế .

Anh cứ thế lái qua luôn ? Không ăn nữa ?

ngây tại chỗ, theo chiếc xe đang lao vun v.út.

Kết quả, khi cách hai ba trăm mét, chiếc xe đó dừng .

thật sự cạn lời.

Bây giờ tài xế xe công nghệ đều chảnh chọe thế ? Dừng xe mà dừng xa như , bộ tới đó cũng mất năm sáu phút .

Thôi bỏ . nhịn.

Nén một bụng lửa giận, rảo bước đến xe, mở cửa ghế phụ. Nhìn sang tài xế bên cạnh, giọng điệu vô cùng khó chịu:

"Bác tài, bác thế hả, ngày đầu tiên chạy app ? Có ai phục vụ khách hàng kiểu như bác , dừng xe xa như , chân sắp đứt luôn đây ?"

Người tài xế đó , sống mũi đeo một chiếc kính râm.

Tuy chỉ lộ nửa khuôn mặt nhưng vẫn thấp thoáng toát một luồng khí chất ngông cuồng kiêu ngạo.

Lúc mới chú ý tới, hóa là một ông chú tài xế mà là một tài xế.

Anh dường như hiểu lời , tháo chiếc kính râm mặt xuống, để lộ một đôi mắt đen láy.

Anh cứ thế xoáy , vẻ mặt kiêu ngạo khó hiểu.

"Cô cái gì?"

ngẩn . Bây giờ tài xế xe công nghệ đều trai thế ? Thái độ còn tùy hứng như nữa.

Ngây một hồi lâu.

Thôi kệ, cũng lên xe , so đo chuyện cũng chẳng ý nghĩa gì, thế là lắc đầu, thắt dây an .

"Không gì, thôi."

Anh tài xế biểu cảm kỳ lạ, cử động mà khẩy một tiếng.

"Con gái bây giờ đều bắt chuyện kiểu như cô ?"

Lần đến lượt hiểu, cái gì, bắt chuyện?

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận