Ta sững .
Hắn nhận nhầm thành Thi Niệm ?
Ngay đó chú ý đến hàng mi đang khẽ run của .
Ta quá hiểu Tạ Diên Ngọc, nhanh nhận .
Hắn hiện tại thần trí vô cùng tỉnh táo.
Chỉ là đang thử lòng mà thôi.
Ta rút tay , lạnh lùng vạch trần: "Điện hạ, nếu tỉnh , thì mở mắt ."
Tạ Diên Ngọc khựng , cuối cùng vẫn mở mắt.
Ta liền xa cách mà khách khí : "Đa tạ điện hạ hôm nay cứu."
" nếu nhận nhạn, thần nữ cũng chỉ nhận của Thẩm Chiêm đại nhân."
"Dẫu năm đó cũng là điện hạ se duyên cho thần nữ."
Tạ Diên Ngọc xưa nay luôn nâng niu cao.
Chưa từng thấy quý nữ nào dám thẳng thừng cự tuyệt như .
Thậm chí còn tránh như rắn rết.
Hắn cũng nổi giận, sắc mặt trầm xuống, mang theo vài phần thẹn quá hóa giận:
"Đừng nghĩ nhiều, Cô chỉ nhận nhầm ngươi thành Thi Niệm."
Ta bừng tỉnh gật đầu: "Hóa là , là thần nữ hiểu lầm ."
Tạ Diên Ngọc thấy , sắc mặt càng thêm khó coi.
Hắn nhớ đến lời chỉ nhận nhạn của Thẩm Chiêm, lạnh:
"Ngươi nếu gả cho một tên hoạn quan như , thì Cô sẽ thành cho ngươi."
9
Vì thế mấy ngày .
Thẩm Chiêm quả nhiên đến phủ Thượng thư.
Trước đây mỗi khi đến phủ của đại thần nào, niêm phong thì cũng là bắt .
Cho nên sự xuất hiện của lập tức khiến cả phủ chấn động.
So với vẻ căng thẳng của phụ , Thẩm Chiêm tỏ ung dung hơn nhiều.
Hắn thường phục, cũng mang theo mấy thị vệ.
Chỉ mỉm về phía : "Đêm nay trong thành kể chuyện, cô nương ?"
Phụ nhíu mày: "Ngươi rốt cuộc ý gì?"
Thẩm Chiêm đáp: "Thi đại nhân cần khẩn trương, nô tài chỉ là đến tìm mối lương duyên mà Thái t.ử điện hạ se cho."
Nói , chăm chú chớp mắt.
Phụ hiểu Thẩm Chiêm vốn là kẻ điên, việc theo lẽ thường, còn lấy danh nghĩa Thái t.ử điện hạ .
Khiến thể từ chối.
Trầm mặc hồi lâu, phụ vẫn tránh đường cho : "Ngươi tự hỏi ý của nó ."
Ta Thẩm Chiêm, hiểu nhớ đến câu gần như cố chấp của ở kiếp :
"Nương nương, theo nô tài rời ."
Khi ngẩng đầu.
Thoáng thấy trong đáy mắt là thứ tình cảm kìm nén khiến lòng run rẩy.
Mà lúc , y phục chỉnh tề.
Hoàn còn dáng vẻ chật vật như kiếp .
Ta suy nghĩ một chút, vẫn gật đầu với .
Thẩm Chiêm nở nụ .
Sau đó đưa lên một chiếc thuyền họa.
Hắn dẫn kể chuyện, quả thật chỉ là .
Ăn mặc của Thẩm Chiêm thứ gì cũng tinh xảo.
Rất nhanh, các món ăn bày mặt hấp dẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-tro-ve-ngay-dich-ty-day-ta-cho-nguoi-trong-long-nang/chuong-4.html.]
Chủ thuyền còn chu đáo chuẩn rượu trái cây giải ngấy.
Tiếng kể chuyện bên bờ sông vang lên du dương, ăn đến say mê.
Đợi một câu chuyện kết thúc, vò rượu cũng chẳng từ lúc nào cạn sạch.
Rượu trái cây quá say, nhưng chịu nổi uống cả một vò.
Ta dậy ngoài hóng gió, kết quả vững, hình lảo đảo.
Thẩm Chiêm nhanh tay đỡ lấy , lúc mới chậm rãi nhắc:
"Cô nương t.ửu lượng , nên uống nhiều."
Men rượu dâng lên từng đợt, khiến gan cũng lớn hơn, trực tiếp hỏi ngược :
"Vậy ngươi sớm?"
Hồng Trần Vô Định
Cứ thế mặc cho uống hết cả một vò ?
Thẩm Chiêm khắc chế đỡ lấy vai , thở phả bên tai:
"Bởi vì nô tài vốn dĩ quân t.ử."
Tai thổi đến ngứa, nhịn né về một chút.
Lại nhớ ngoài hóng gió, liền giãy giụa buông .
Thẩm Chiêm nhận sự kháng cự của , đầu ngón tay thoáng siết c.h.ặ.t.
Ta nhịn : "Buông một chút…"
Nói xong, Thẩm Chiêm liền nhanh ch.óng thả .
Trên mặt vẫn giữ nụ giả tạo , bàn tay buông bên âm thầm siết c.h.ặ.t.
Như tự giễu : "Nô tài phận hoạn quan như , quả thực nên chạm cô nương."
Khi , bước ngoài thuyền một bước.
Nghe tự hạ như , nhịn đầu, phản bác một câu.
lúc thực sự quá say.
Lần vững, ngã thẳng về phía .
Thẩm Chiêm còn đang chìm trong cảm xúc của , phản ứng chậm mất hai nhịp.
Chỉ kịp ôm lấy eo .
Thân thuyền chao đảo mạnh một cái, chúng cùng ngã xuống sàn gỗ.
Đầu đập vai , càng thêm choáng váng.
Chỉ thể luống cuống chống lên , dậy.
thử mấy đều thành.
Trong lúc hoảng loạn, chạm , thở của Thẩm Chiêm bỗng chốc rối loạn.
Tay cũng lập tức cứng .
Cảm nhận xúc cảm khác thường nơi lòng bàn tay, cơn say của như dọa bay mất.
Dù cũng là trải qua một đời, còn là cô nương xuất giá ngây thơ.
Rất nhanh hiểu đó là gì.
Đối diện với ánh mắt dần trở nên sâu thẳm của Thẩm Chiêm, đầu óc nóng lên, trực tiếp hỏi nghi hoặc trong lòng:
"Ngươi chẳng là hoạn quan ..."
(Hồng Trần Vô Định , cấm ăn cắp)
10
Sau đó liên tiếp mấy ngày, Thẩm Chiêm còn qua chuyện với nữa.
Bí mật mà kiếp từng phát hiện, nay vô tình .
Khiến ngừng suy nghĩ:
Vì là hoạn quan thật, thể giấu kín trong Đông xưởng suốt bao nhiêu năm như ?
Chỉ là những chuyện hẳn thuộc về cơ mật của Đông xưởng, điều thể xen .
Còn kịp nghĩ đầu đuôi, trong cung truyền một tin động trời.
Thái t.ử chọc giận lão hoàng đế, sắp lưu đày đến Lũng Nam.
Điều trùng khớp với quỹ đạo kiếp .