"
Trong phòng thoáng chốc trở nên tĩnh lặng, nàng bằng ánh mắt bình thản như mặt hồ gợn sóng, chờ đợi xem nàng định gì.
Chu Tô thu nụ , chậm rãi dậy tiến lên một bước.
Chưa đợi kịp phản ứng, nàng đột ngột quỳ sụp xuống gối : "Cầu xin tỷ tỷ rủ lòng thương xót ."
"Muội vốn là thứ nữ sủng ái trong phủ Tướng quân, nếu nhờ Điện hạ cứu thoát ngoài, e rằng đày đọa đến c.h.ế.t, thực sự thể mất Điện hạ."
"Liên quan gì đến ?" Ánh mắt lạnh dần, "Mấy lời ngươi cứ để dành mà với Điện hạ của ngươi, với thì ích gì."
"Tỷ tỷ tưởng ? Tỷ ép Điện hạ cưới tỷ, còn đuổi !" Trong mắt Chu Tô lóe lên một tia oán hận.
"Muội chẳng qua chỉ cầu một nơi nương , xin một chút lòng thương hại của Điện hạ là mãn nguyện , tại tỷ tỷ thể dung thứ cho ? Sau Điện hạ đăng cơ, tam cung lục viện đều là nữ nhân, khi đó tỷ tỷ định tính ?"
"Ta vẫn là câu đó, liên quan đến ." Ta cảm thấy chút nực , "Hắn cưới thì nhất định gả ? Ngươi cam tâm tình nguyện tranh giành, đấu đá với nữ nhân khắp tam cung lục viện, đó là việc của ngươi, còn Đàm Thư đây rảnh."
"Ngươi cho kỹ đây, chỉ một duy nhất thôi." Ta thẳng sự hoảng loạn nơi đáy mắt nàng , "Người đàn ông cần nữa, xứng với ."
"Tỷ chắc chắn là đang dối!" Chu Tô đưa tay túm c.h.ặ.t lấy vạt áo của , "Trên đời , gì ai từ chối Điện hạ cơ chứ."
Ta mím c.h.ặ.t môi, mất kiên nhẫn vung tay giật vạt áo .
Chu Tô loạng choạng ngã nhào xuống đất, ngũ quan nhăn nhó đầy đau đớn.
Ta sững , bản năng cúi xuống định đỡ nàng dậy thì một luồng sức mạnh hung hãn hất văng .
"Tô Tô, nàng ?"
Nhiếp Nguyên lộ vẻ lo lắng tột độ, ôm chầm lấy Chu Tô đang nức nở rơi lệ.
Ta chống khuỷu tay xuống sàn, chậm chạp bò dậy từ đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-lan-nua-ta-khong-la-the-than/chuong-3.html.]
"Đàm Thư, nàng giận thì cứ trút lên , nàng đẩy nàng cái gì?"
Ta khựng , ánh mắt chậm chạp hướng về phía .
"Trước đây nàng ngang ngược thế nào cũng thể nuông chiều, dung túng cho nàng, nhưng——"
Nhiếp Nguyên nheo mắt, gằn từng chữ qua kẽ răng: "Nàng hiện giờ nàng đang m.a.n.g t.h.a.i ?"
Thư Thư biến thành Đàm Thư, còn Chu Tô thì trở thành Tô Tô.
Đây chính là đàn ông... cách đây lâu còn trong lòng chỉ một .
An Nhu Truyện
Ta thẳng lưng, cổ họng khẽ chuyển động, "Vậy thì... thật sự chúc mừng Điện hạ ."
"Nàng thấy thật mệt mỏi, thật thất vọng." Nhiếp Nguyên sâu sắc, khẽ lắc đầu.
"Điện hạ, bụng đau quá." Chu Tô chợt kêu lên một tiếng đau đớn đầy gấp gáp.
Hắn vội vàng , đặt một nụ hôn trấn an lên trán Chu Tô, "Chúng ."
Bàn tay to lớn luồn qua khoeo chân bế ngang nàng lên, khi đến cửa dừng bước, khẽ thở dài: "Bây giờ, nàng trở nên... đến mức Cô sắp nhận nàng nữa ."
Mãi cho đến khi tấm rèm cửa đung đưa qua trở nên yên tĩnh, vẫn lặng yên tại chỗ, hề nhúc nhích.
Ánh sáng trong phòng lịm dần, bóng tối vô tận xâm chiếm từng lỗ chân lông, thở cũng trở nên mỏng manh đến mức khó thấy.
Hệ thống nhỏ giọng lên tiếng: "Đàm Thư, bạn đừng mà."
Ta chậm chạp chớp mắt, nhấc đôi cánh tay cứng đờ lên.
Cúi đầu ôm lấy khuôn mặt.