Trở Thành Tầm Bảo Trư, Ta Tu Tiên Dễ Như Chơi

Chương 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Lăng Tuyết tiếng gọi của bé gái mặt, nàng giấu sự sắc sảo nơi đáy mắt, cúi xuống đối phương.

Chẳng lẽ con nhóc béo tròn chính là tiểu sư ?

Tuy trong lòng phỏng đoán, nhưng Tần Lăng Tuyết cũng dám khẳng định chắc chắn. Dựa sự hiểu của nàng về Sư tôn, tuyệt đối sẽ thu nhận một t.ử tuổi đời nhỏ đến thế . Bởi vì quả thực phiền phức.

Dời tầm mắt khỏi bé gái, Tần Lăng Tuyết nữa về phía Sư tôn. Lúc , tình cảm trong lòng nàng dành cho Sư tôn vô cùng phức tạp. Nàng sẽ bao giờ quên ở kiếp , Sư tôn lạnh lùng nàng mà thốt câu : “Đã thương thế của con thể cứu vãn, hãy tặng linh căn cho tiểu sư .”

Sư tôn lúc đó trong ký ức của nàng cực kỳ xa lạ. Giống như căn bản là vị Sư tôn từng nàng lớn lên từng chút một, dày công dạy bảo nàng năm xưa. Khoảnh khắc , tất cả lòng ơn dành cho Sư tôn và tình cảm sư đồ giữa họ đều tan thành mây khói — Lúc đó, Tần Lăng Tuyết nảy sinh oán hận đối với vị Sư tôn mà nàng từng hằng kính yêu!

Nay một đời, dù chuyện trong tương lai vẫn xảy , nhưng Tần Lăng Tuyết cũng cách nào lấy đức báo oán, ghét hận. Nàng báo thù! hiện tại, khi Tu Luyện công pháp, nàng mới chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ, căn bản là đối thủ của vị Sư tôn tu vi Nguyên Anh đại mãn viên. Thế nên nàng chỉ đành tạm thời che giấu tất cả, đợi đến khi tu vi đột phá, năng lực sẽ đòi nợ cũ!

Hít sâu một , Tần Lăng Tuyết đè nén cảm xúc đang cuộn trào nơi đáy lòng, bình tâm tĩnh khí hỏi han Sư tôn: “Sư tôn, vị chính là tiểu sư ?”

"Ừm, xem con ." Mộ Trần Ý đoạn quên nhắc tới một t.ử khác: “Lăng Tuyết, trong hai năm con bế quan, vi sư thu nhận tổng cộng hai vị t.ử. Tiểu sư Tiểu Kim Châu của con thì lúc con thấy . Còn một vị t.ử nữa là vi sư thu nhận một năm , lát nữa đợi vi sư gọi nàng tới, sẵn tiện mấy vị sư của con cũng mong nhớ con lâu, hãy cùng gặp mặt một thể.”

Trong lúc chuyện, Mộ Trần Ý bấm pháp quyết truyền tin cho mấy vị t.ử của . Quân Phong và Tô Vân Giao đều ở tại Vân Tiêu Phong nên hai nhanh ch.óng chạy tới. Tam t.ử Minh Hiên và tứ t.ử Thanh Lạc ở tại một ngọn núi khác nên đến chậm một lát bằng linh hạc.

Khi t.ử tụ họp đông đủ, Vân Tiêu Phong tức thì trở nên náo nhiệt. Quân Phong, Minh Hiên và Thanh Lạc lượt hành lễ với đại sư tỷ. Trong khi đó, ánh mắt của Tần Lăng Tuyết dừng Tô Vân Giao phía ba — Mặc dù Tần Lăng Tuyết tại Tô Vân Giao đáng lẽ là tiểu sư nay biến thành ngũ sư , nhưng thời gian nhập môn của Tô Vân Giao sai, vóc dáng diện mạo cũng đồng nhất với kiếp .

Ả chính là cội rễ hại c.h.ế.t nàng! Bởi vì hận thù ăn sâu xương tủy, Tần Lăng Tuyết suýt chút nữa giấu nổi ánh mắt của . May mắn là Tô Vân Giao đối diện từng Quân Phong sư qua rằng đại sư tỷ Tu Luyện Vô Tình đạo nên cả trông lạnh như băng. Thế nên ả mới lầm tưởng sự sắc lạnh nơi đáy mắt Tần Lăng Tuyết là do công pháp tu hành, khiến ả cảm thấy kinh hồn bạt vía, dám thẳng.

Dù ánh mắt đại sư tỷ lạnh lùng, đáng sợ, nhưng Tô Vân Giao vẫn tiến lên, yếu ớt gọi một tiếng: “Đại sư tỷ.”

Tần Lăng Tuyết vốn để tâm đến đối phương, nhưng vì Sư tôn mặt ở đây, nàng lo lắng sơ hở. Thế nên mới đáp một chữ với ngữ khí nhạt nhẽo: “Ừm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tro-thanh-tam-bao-tru-ta-tu-tien-de-nhu-choi/chuong-19.html.]

Bên cạnh, màn giao lưu ngắn ngủi giữa đại sư tỷ và Tô Vân Giao đều lọt mắt Dư Kim Châu. Nàng vẫn luôn quan sát những biểu cảm nhỏ nhặt của đại sư tỷ, từ nơi đáy mắt Tần Lăng Tuyết, nàng thấy một tia chán ghét dành cho Tô Vân Giao. Hai đầu gặp mặt, thể vô cớ chán ghét đối phương chứ? Đáp án chỉ thể là... Tần Lăng Tuyết và Tô Vân Giao gặp đầu. Từ điểm , Dư Kim Châu thể phán đoán sơ bộ rằng... đại sư tỷ chính là trọng sinh!

Nén sự kinh hỉ trong lòng, Dư Kim Châu nỗ lực bình phục tâm trạng. vì quá vui mừng, nàng vẫn nhịn mà nhếch môi, lộ hai lúm đồng tiền ngọt ngào. Dáng vẻ vui vẻ tự một góc của tiểu sư năm tuổi lọt mắt Thanh Lạc, vốn bình thường ít . Thanh Lạc dù khi Sư tôn thu đồ gặp tiểu sư một , nhưng khi thấy vẫn khiến cảm thấy chút thể tin nổi. Sư môn của thực sự một vị sư tuổi nhỏ thế

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Tiểu sư rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ, thấy đông náo nhiệt là vui mừng hớn hở. Thanh Lạc nghĩ, bình thường tiểu sư ở cùng Sư tôn chắc hẳn là dễ chịu gì nhỉ? Bởi vì Sư tôn nghiêm túc như . Đứa trẻ ở tuổi của tiểu sư thấy Sư tôn lạnh mặt, khi còn sẽ thấy nhút nhát, sợ hãi. Khoảnh khắc , Thanh Lạc thậm chí còn nghĩ, nếu thời gian rảnh rỗi sẽ thường xuyên đến thăm tiểu sư hơn.

Dáng vẻ tươi hớn hở của Dư Kim Châu cũng nhanh ch.óng Mộ Trần Ý thấy. Tiểu đồ của đến Vân Tiêu Phong mười mấy ngày , đây là đầu tiên thấy nàng vui vẻ như . Xem ngày thường ngoại trừ Tu Luyện, còn cho Tiểu Kim Châu ngoài dạo nhiều hơn, gặp gỡ . Nếu đứa nhỏ nhốt núi quá lâu, vạn nhất u uất sinh bệnh thì thật tệ.

Cũng chú ý tới dáng vẻ vui vẻ của Dư Kim Châu còn Tần Lăng Tuyết. Nay gặp qua Tô Vân Giao, xác định vài chuyện, vị tiểu sư trong tông môn khiến nàng thể quan sát thêm đôi chút. Sự tồn tại của tiểu sư năm tuổi khác hẳn với kiếp , khiến Tần Lăng Tuyết thể đề phòng liệu tiểu sư xảy biến ? Tuy nhiên ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu nàng nhanh ch.óng biến mất. Dù một bé gái năm tuổi thì thể gây nên sóng gió gì chứ? Dẫu Tần Lăng Tuyết vị tiểu sư tu vi Luyện Khí tầng hai, rõ ràng là một thiên tài tư chất linh căn , nhưng để một thiên tài như trưởng thành thì vẫn cần ít thời gian. Đến lúc đó, e là nàng báo thù xong từ lâu .

Tần Lăng Tuyết để tâm đến Dư Kim Châu, nhưng ánh mắt của Dư Kim Châu từng rời khỏi vị đại sư tỷ . Nàng dù phỏng đoán, nhưng nàng còn cần thông qua quan sát để tìm nhiều bằng chứng hơn, ngừng kiểm chứng suy đoán của để đảm bảo rằng nghĩ đúng.

Sự chú ý vượt xa khác của Dư Kim Châu dành cho đại sư tỷ giấu nổi ánh mắt của những mặt tại đó. Mộ Trần Ý thấy tiểu đồ vẻ cận với đại sư tỷ, dứt khoát vỗ tay quyết định: “Các đồ nhi, hôm nay khó gặp mặt đông đủ thế , là các con hãy ở thêm một lát, bầu bạn với tiểu sư của các con ăn một bữa cơm.”

" đúng đúng, ăn cơm!" Dư Kim Châu híp mắt , nàng là đầu tiên ủng hộ đề nghị của sư phụ. Sự quan sát của nàng đối với đại sư tỷ còn tiếp tục. Hơn nữa đều ở ăn cơm, nàng mới thể xem thêm cách đại sư tỷ đối đãi với Tô Vân Giao cũng như các vị sư khác giống như nàng nghĩ , chỉ là bình tĩnh ngoài mặt.

Vài phút , một "bữa tiệc" vốn nên xuất hiện giữa những tu tiên bắt đầu. Tại hiện trường, những cần thức ăn để duy trì cơ năng cơ thể chỉ Dư Kim Châu và Tô Vân Giao. Những khác giống như lời Sư tôn , chỉ là bầu bạn với sư dùng bữa. Thức ăn lên bàn, Dư Kim Châu một bên ôm bát cơm vùi đầu ăn ngấu nghiến, một bên thỉnh thoảng ngước mắt từ đáy bát về phía đại sư tỷ.

Tần Lăng Tuyết ở bên cạnh thấy tiểu sư ăn cơm cũng yên lòng, cứ như sợ rời . Lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, nàng một loại cảm xúc khác ngoài căm hận. Tần Lăng Tuyết khẽ nhíu mày, nàng luôn cảm giác vị tiểu sư mới dường như quen thuộc với nàng? rõ ràng họ mới gặp đầu, nên cảm giác quen thuộc mới .

Mà Tô Vân Giao cũng đang cùng bàn ăn cơm, sắc mặt càng lúc càng trầm xuống. Nói là cùng ăn cơm, nhưng ả còn kịp ăn mấy miếng thì thức ăn bàn biến mất một cách rõ rệt, hầu hết đều chui bát của Dư Kim Châu! Tô Vân Giao hiểu nổi, một bé gái năm tuổi thể ăn nhiều thứ như chứ? Kể từ khi nhập môn đến nay, một ngày ả chỉ ăn một bữa núi. Giờ thêm một tiểu sư tranh cơm với ả, hôm nay e là ả nhịn đói

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận