Ôn Minh Nguyệt cũng vẫy tay gọi: "Lạt Lạt, lên đây , ngoài chị cho cưng xem cái ."
Nói xong, cô cầm lấy một cành nhỏ của nó dắt lên t.h.ả.m bay v.út . Hỏa Lạt Lạt vốn dĩ còn chút hờn dỗi, nhưng thấy Ôn Minh Nguyệt nắm "bàn tay nhỏ" của , chút vui trong lòng lập tức tan thành mây khói.
Bay gần 10 phút, họ dừng một điểm vật tư sắp tới. Cô tháo mặt nạ phòng độc, lấy nước đá từ gian rửa mặt thật nhanh, đó dùng khăn lạnh đắp lên một lúc mới thấy dễ chịu hơn hẳn. Cô đưa cho Đoàn T.ử một chai, cục bông vui vẻ đón lấy, tuy nước vị gì nhưng nó cực kỳ thích cảm giác mát lạnh tê . Ký chủ tuy mới thu nạp thêm đàn em, nhưng thể thấy vị trí của nó trong lòng cô vẫn là một.
Tiếp đó, Ôn Minh Nguyệt vặn nắp một chai nước đá khác hỏi Hỏa Lạt Lạt bên cạnh: "Lạt Lạt, cưng uống nước đá ?"
Lạt Lạt Ôn Minh Nguyệt lúc trở nên "mộc mạc" hơn (vì tháo mặt nạ và tẩy trang do nước cay), nó ngẩn , nhưng dù cô vẫn xinh . Nó vội vàng lời cảm ơn đón lấy, nhấp từng ngụm nhỏ. Trong lòng nó khỏi cảm thán: Ngon quá mất, chủ nhân đối xử với thật, mộc mạc chút cũng , nó chê .
Trong khi đó, Ôn Minh Nguyệt bệt xuống đất mở bảng điều khiển, cô thấy phía bản đồ tầm bảo hải đảo thêm một phân mục mới là 【Không gian khế ước】. Nhấn đó, thông tin của Hỏa Lạt Lạt hiện :
【Thực vật khế ước: Ớt Phun Lửa Hỏa Lạt Lạt. Ngoại hình rực lửa nhưng thực chất thẹn thùng.】
Đóng bảng điều khiển , cô sang Hỏa Lạt Lạt đang nhâm nhi nước đá, thỉnh thoảng nó còn lén liếc về phía cô. Ôn Minh Nguyệt cũng thuộc tuýp chậm nhiệt, thôi thì cứ từ từ bồi đắp tình cảm, giờ cô tiếp tục tìm vật tư . Thấy Đoàn T.ử và Lạt Lạt đều nghỉ ngơi xong, cô liền hô hào cả bọn tiến tới điểm vật tư tiếp theo.
Nhìn thấy một rừng cọ lá xẻ (Bồ quỳ) lớn mắt, Ôn Minh Nguyệt gật đầu liên tục vẻ hài lòng. Cô vẫn mở bản vẽ điều hòa quạt điện, mới chỉ duy nhất một chiếc máy đá. Dù nhiệt độ trong màn bảo vệ thường 40°C nhưng vẫn nóng, nhất là những ngày trời hầm hập mà còn đồ nướng. Lá cọ phơi khô quạt mo thì hết ý, hồi nhỏ cô từng học ông bà cách đan quạt nan từ loại lá .
Thế là cô gọi Đoàn T.ử lên cùng c.h.ặ.t. Còn Hỏa Lạt Lạt do thể ở ngoài quá lâu, Ôn Minh Nguyệt thu nó gian khế ước, đợi tối về tàu sẽ tìm cho nó một mảnh đất để định cư.
Kết quả thu hoạch 32 lá cọ lớn. Sau đó là đến giờ cơm trưa, cô gọi Hỏa Lạt Lạt dậy một nhưng nó bảo chỉ uống nước thôi, nên cô đưa cho nó một chai nước đá để nó ôm gian khế ước uống dần.
Ôn Minh Nguyệt phát hiện gian khế ước thực chất là một môi trường sống mô phỏng cho các loại động thực vật ký kết, chúng thể sinh hoạt và phục hồi trong đó nhưng giới hạn về thời gian. Ngoài , cô thể thao tác trực tiếp bảng điều khiển để cung cấp thức ăn hoặc trò chuyện qua ý thức, chung là cực kỳ tiện lợi.
Buổi chiều là một vòng săn b.ắ.n và hái lượm mới, thu hoạch 6 con chim cút và 5 con ếch đồng. Hiện tại trò chơi mở tính năng chăn nuôi nên chỉ thu về thịt thương phẩm, nhưng cô ngày đó sẽ sớm đến thôi nên cũng chẳng vội. Ngoài cô còn hái 8 buồng chuối chín. Ban đầu Ôn Minh Nguyệt định đào cả cây nhưng vì cây chuối cơ chế bảo vệ nên đành bỏ cuộc và chuyển sang leo cây hái quả. Việc leo trèo dựa sức cô, vì Đoàn T.ử khẳng định leo, chỉ chịu trách nhiệm ... hứng.
Canh giờ về thuyền, cô để Hỏa Lạt Lạt tự chọn chỗ ở, cuối cùng nó chọn đóng đô tại vườn rau. Ôn Minh Nguyệt liền thao tác bảng điều khiển để dời vị trí, định dành cho nó một “vị trí trung tâm”, nhưng Hỏa Lạt Lạt bảo nó thích ở ngoài rìa hơn nên cô lập tức điều chỉnh . Vị trí Lạt Lạt chọn vặn ngay cạnh phòng ngủ của Ôn Minh Nguyệt, chẳng cần mở cửa sổ cũng thể thấy hình cao lớn của nó. May mà nó thể tự kiểm soát việc tỏa mùi cay nên cô lo "dính đòn" nhầm. Ăn no uống đủ, một , một thống và một cây ớt cách lớp kính chào ngủ ngon nhanh ch.óng chìm giấc mộng.
Ngày hôm , khi đến khu vực tài nguyên lớn nhất bản đồ, Ôn Minh Nguyệt lập tức tuyên bố "bủn rủn chân tay".
Ôn Minh Nguyệt: "Không , mà là Newton đang ở nắm chân cho đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tro-choi-cau-sinh-nghich-tap-phat-tai-tu-vong-khoi-dong-tren-hoang-dao/chuong-32-mo-khoa-khong-gian-khe-uoc.html.]
Trước mặt là một bãi mía bạt ngàn, diện tích cỡ một sân bóng rổ. Cô hớn hở chạy bổ rừng mía, gần xem kỹ thì là giống mía vỏ vàng. Mía vỏ vàng da mỏng, nhiều nước, vị ngọt lịm và thanh hơn mía thường, ăn sướng miệng. Rút d.a.o c.h.ặ.t lấy một cây sát gốc, cô phạt lấy một đoạn ngắn ở chẻ đôi, một nửa đưa cho Đoàn Tử, nửa cô tự gặm .
"Ngọt quá xá!"
Đoàn T.ử thấy ký chủ ăn ngon lành thì cũng đưa khúc mía lên mũi ngửi ngửi, thấy mùi cũng . Thế là nó dùng răng tước vỏ, c.ắ.n một miếng nhai ch.óp chép, đó phát một tiếng thở dài thỏa mãn: "Oa~, ngon tuyệt cú mèo!" Lần ký chủ gạt nó, thật sự là ngọt.
Một một thống nhanh ch.óng gặm sạch khúc mía tay vác đại đao khom lưng "chém" mía loạn xạ. Thanh đao trong tay Đoàn T.ử vung lên tạo thành từng đạo tàn ảnh, c.h.ặ.t nó lẩm bẩm: "Ngon quá, ngon quá, mang hết về nhà thôi!"
Cứ thế c.h.ặ.t suốt 4 tiếng đồng hồ, hai tựa lưng thở hồng hộc, nhưng máy ảnh thẻ thấy thêm mười mấy tấm thẻ mía mới, mệt mấy cũng đáng. Cô còn đặc biệt chọn một phần để giống, đợi đủ đất đai thì "tự do mía" còn là mơ, thậm chí còn thể dùng để nấu đường.
Vài tiếng buổi chiều cô thu hoạch thêm 1 cây vải và 1 cây sầu riêng cao 3 mét. Còn chút thời gian rảnh, cô thu gom thêm một ít đá và cành cây khô để về đốt lấy tro cỏ cây bón cho khoai tây.
Ngày thứ 6 thám hiểm đảo, khi kiểm tra một lượt, Ôn Minh Nguyệt phát hiện các điểm vật tư còn là cây gỗ, trong đó cả gỗ hồng sam, gỗ trắc và một ít gỗ t.ử đàn. Cộng với bản vẽ tủ quần áo và bản vẽ đồ nội thất cơ bản mới đổi cách đây lâu, cô đủ điều kiện để đồ nội thất bằng gỗ quý, bền sang.
Tuy nhiên việc c.h.ặ.t cây đúng là cực hình. Hai hì hục c.h.ặ.t suốt hai ngày trời, cuối cùng thu hoạch : 10 cây hồng sam, 12 cây gỗ trắc, 6 cây t.ử đàn. Toàn cây đại thụ, đồ gỗ là dư dùng. Vừa khỏi rừng thì nhận thông báo của hệ thống:
【Chúc mừng bạn thành thám hiểm hải đảo.】
【Phần thưởng như :】
【Dung dịch dinh dưỡng cao cấp x2】
【Điểm bay x10】
【Màn bảo vệ x1】
"Cũng đấy chứ." Dù phần thưởng phong phú bằng đầu nhưng cô vẫn hài lòng. Hiện tại điểm bay của cô là 30, mỗi ngày thể bay 6 tiếng; cấp độ màn bảo vệ lên cấp 10, tiến gần hơn một bước tới cấp 20.
Tính toán thời gian, cô định nán thêm một hai ngày nữa. Sáng ngày đầu tiên, cô cùng Đoàn T.ử nhặt khá nhiều sỏi cuội để mang về rải tàu. Đợi diện tích thuyền lớn hơn, cô thể dùng sỏi lát thành những con đường nhỏ, gọn gàng, còn thể tranh thủ mát-xa chân bất cứ lúc nào.