Liễu di nương mới chậm rãi dậy, hành một lễ chẳng mấy quy củ.
“Phu nhân, m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của Hầu gia, thể mệt mỏi. Đến giờ về nghỉ. Hầu gia dặn, thể tùy ý rời .”
Ta gật đầu.
“ là nên như . Ngươi lui .”
Liễu di nương thản nhiên rời .
Chỉ còn Ngô di nương, trong mắt lóe lên hận ý.
Không đối với .
Mà là đối với Liễu di nương.
Ta khinh miệt Ngô di nương.
Mãi đến khi nàng rốt cuộc cũng thu hồi ánh mắt, chợt nhận vẫn luôn chằm chằm , run rẩy cúi đầu.
Một kẻ nhát gan như , là tâm cơ thâm trầm, ngày ngày xúi giục hai kẻ ngu xuẩn hãm hại trưởng tỷ.
Quả đúng là ch.ó c.ắ.n thì sủa.
“Phu… phu nhân, thể cũng khỏe…”
Nàng nhỏ, hốc mắt ngập nước.
Thậm chí còn nhắc đến trưởng tỷ của .
“Từ , phu nhân hiếm khi gọi chúng đến…”
Nụ môi biến mất.
Chén trong tay bỗng ném mạnh về phía nàng, đập trúng đầu Ngô di nương, m.á.u rỉ từng tia.
Nàng theo bản năng thét lên.
Ta lập tức bước tới, bóp c.h.ặ.t cằm nàng, khẽ :
“Ngô di nương, ngươi dám nhắc đến trưởng tỷ của , hẳn đến đây để gì chứ.”
“Liễu di nương mệnh , trong bụng cốt nhục của Hầu gia, thể động đến nàng . ngươi thì chắc.”
Sắc mặt Ngô di nương trắng bệch.
Ta thêm, chỉ thản nhiên dậy, lệnh:
“Ngô di nương hiểu quy củ. Trở về tiểu Phật đường chép Nữ Giới, Nữ Tắc, mỗi ngày năm mươi .”
Ta dẫn Đông Nhi trở về viện.
Nàng lo lắng hỏi:
“Nghe Ngô di nương nhát gan lắm, nàng thật sự dám đối phó với Liễu di nương ?”
Ta lắc đầu, khẽ thở dài.
“Không. Nàng giữ , nhút nhát hèn yếu, chỉ dám núp lưng chờ kẻ khác tay.”
“Mẫu tộc thấp kém, trong phủ Yến Hạ Xương sủng ái, nàng tự nhiên sẽ đặt cược .”
“Vậy tiểu thư còn…” Đông Nhi do dự.
Ta sắc trời bên ngoài.
“Ngô di nương uy h.i.ế.p một phen, ngươi xem, nàng sẽ tìm ai để cầu cứu?”
“Đương nhiên là… Liễu di nương.”
Đêm đó, y phục hành, một tới viện của Liễu di nương.
Nhân khẩu Hầu phủ đông, trưởng tỷ lương thiện, trong phủ chuyện ô uế.
Các viện chỉ vài thị vệ canh giữ qua loa, hề nghiêm mật, dễ ghi nhớ.
Ta đợi bên giả sơn một lúc, mới thấy bóng dáng lén lút của Ngô di nương.
Nàng hẹn Liễu di nương gặp trong đình, giọng vô cùng gấp gáp.
“Ngươi và tình như tỷ , ngươi cứu !”
“Nếu c.h.ế.t, tiếp theo chẳng là ngươi ? Ngươi quên , tay chúng đều chẳng sạch sẽ…”
Liễu di nương khẩy, khó chịu hất tay nàng .
“Đừng những lời đó. Cũng quyết định của , liên quan gì đến ?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/index.php/trieu-mo-tu/chuong-4.html.]
“Một ả tiện nhân, c.h.ế.t thì c.h.ế.t.”
Chính lúc xông , con d.a.o găm trong tay nhanh ch.óng đ.â.m cổ Liễu di nương, rút .
Sau đó đ.â.m thêm một nhát thật mạnh.
Đảm bảo nàng tắt thở, liền đẩy xác xuống ao bên cạnh.
Mọi việc diễn chỉ trong chớp mắt, Liễu di nương còn kịp kêu mất mạng.
Khi Ngô di nương hồn, con d.a.o trong tay nàng.
Còn bỏ chạy.
Một tiếng thét vang lên, chấn động cả viện, bộ Hầu phủ rối loạn.
Bộ y phục hành ném lửa thiêu hủy.
Ta y phục, giả vờ đ.á.n.h thức, dẫn Đông Nhi vội vã chạy tới.
Trên đường , lòng rộn ràng, thầm đếm.
Đây là kẻ đầu tiên.
…
Khi đến nơi, t.h.i t.h.ể Liễu di nương vớt lên, mặt đất.
Ngô di nương y phục xộc xệch, đè xuống, vẻ mặt kinh hoàng xen lẫn dữ tợn.
“Hầu gia, ! Thật sự ! Thiếp và Liễu di nương tình như tỷ !”
Hai mắt Yến Hạ Xương đỏ ngầu, nghiến răng :
“Ở đây chỉ ngươi, chính ngươi hẹn Liễu di nương gặp mặt lúc nửa đêm. Không ngươi thì là ai?”
Hắn thành hôn nhiều năm mà vẫn con nối dõi.
Đây là đứa con đầu tiên, đau lòng?
Ngô di nương nước mắt đầy mặt, đầu óc cuồng suy tính.
Nàng vốn cẩn trọng, chỉ vì uy h.i.ế.p nên mới tìm đến Liễu di nương cầu cứu.
Nghĩ đến đây, mắt nàng lóe lên tia sáng, bỗng về phía .
Ta phất tay, lạnh lùng lệnh:
“Ngô di nương hãm hại Liễu di nương cùng cốt nhục trong bụng nàng. Bịt miệng, ném phòng củi. Ngày mai chờ lão phu nhân xử trí.”
Yến Hạ Xương phản đối.
Vì , lời kịp của Ngô di nương Đông Nhi nhanh tay nhét khăn miệng.
Nàng nhốt chính căn phòng nơi trưởng tỷ c.h.ế.t.
Còn vị chồng của —
Hôm qua bà tức giận đến cùng cực, sáng nay tin tiểu thế t.ử kịp đời mất, liền trợn mắt run rẩy.
“G.i.ế.c ả tiện nhân cho ! Ả dám như ?!”
Ta cúi mắt, cung kính đáp:
“Vâng.”
Rồi dặn Đông Nhi:
“Nghe Ngô di nương sợ rắn, chuột và côn trùng? Bảo tìm nhiều một chút.”
Ta mang theo “lễ vật” do Đông Nhi chuẩn đến thăm nàng.
Ngô di nương nhốt trong phòng củi, gào suốt ngày. đám hạ nhân quen thói nịnh đạp .
Hai vị di nương đều c.h.ế.t, Hầu phủ do chủ. Bọn họ nào dám truyền lời đến tai chủ t.ử.
Ta với nàng:
“Ngày xưa khi trưởng tỷ của nhốt ở đây, ngươi từng nghĩ tới sẽ ngày hôm nay ?”
Ngô di nương sụp đổ lóc, gào thét ngừng.
“Phu nhân, sai ! Thiếp sẽ cho ai hại nàng, xin cứu !”
Ta lượt thả những thứ đói khát qua lỗ nhỏ của phòng củi, giọng lạnh lẽo:
“Không cần ngươi . Bọn chúng sẽ đến bầu bạn với ngươi. Ngươi cứ mở đường.”