5
Nhạc Du khổ sở một trận, cô nhịn mà đến tìm Trần Thâm.
Cô hỏi Trần Thâm: “Em chạy đuổi theo , em chủ động cầu hoà, em để bụng lạnh nhạt bao nhiêu với em, em yêu như , định dỗ dành em ?”
Trần Thâm cực kỳ kiên nhẫn, lời nào mà cô gái mắt lệ rơi đầy mặt.
“Anh căn bản nghĩ đến của chúng ? Trần Thâm, căn bản thích em, chỉ là từng động lòng. Nếu sẽ để ý việc em bệnh, mà càng để ý sự thắng thua của một trò chơi?”
Anh vẫn câu nào.
“Trần Thâm, em luôn cảm thấy bộ dáng từ chối cả thế giới em động lòng, khi đó em nghĩ, thể lúc yêu khác , thể ánh mắt cực nóng , thể chỉ ấm áp với một . Trên thực tế, lạnh nhạt thực sự là bởi vì thích các cô , cũng thích em… Vậy vì gạt em? Vì yêu đương với em? Vì để em cơ hội ảo tưởng một ngày trong mắt cũng sẽ độ ấm? Anh như , ích kỷ đến xí, em thể yêu ?”
Bị xé rách nội tâm hoảng loạn, nhanh ch.óng hổ buồn bực che đậy: “Nói đủ chứ?”
“Trần Thâm, đắc ý ở sân bóng, cô đơn khi bệnh, cha nghi ngờ, đều là em ở cạnh , chăm sóc , giúp kéo trở về, lạnh nhạt, em cũng chịu đựng, thanh xuân của em đều đang đuổi theo , đây là em tự nguyện, tất cả những thứ là bởi vì em yêu …”
“Vậy em cũng đừng yêu như .” Trần Thâm bực bội mà đ.á.n.h gãy cô lóc kể lể.
“Cái gì?”
“Anh .” Vẻ mặt khó thể tin và nước mắt bi thống của cô đan chéo , cũng chút đủ tự tin: “Đừng yêu như .”
Hai lâm trầm mặc, sự trầm mặc quỷ dị giống như bàn tay lớn ép hô hấp của .
“Đi tìm một bạn , thích một tiêu sái một chút, đừng chấp nhất như …” Trần Thâm , miệng cũng thêm: “Yêu bản nhiều một chút.”
“Trần Thâm, em trách , là em sai .”
Cô lau nước mắt mặt, đôi mắt vẫn sưng đỏ.
Nhạc Du từ ngày hôm đó biến mất liên tiếp mấy ngày, chủ động đến tìm .
Khi Trần Thâm thấy Nhạc Du một nữa, Nhạc Du đưa cho một bức thư.
Cô đỏ mắt : “Chúng chia tay .”
Nhìn đôi mắt sưng đỏ cùng nước mắt tích góp, nội tâm cuối cùng chút d.a.o động.
Anh thật mấy ngày nay thực sự quen, quen với việc cô ở cạnh.
nghĩ đến, thói quen tình yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tri-tham-thay-ca/4.html.]
Vì thế câu từ chối bóp ch/ết từ trong miệng, trầm mặc một trận cuối cùng cũng gật đầu.
Nhạc Du , lá thư để trong ngăn kéo.
Trần Thâm chia tay với Nhạc Du, cuộc tình kết thúc một tháng.
Trần Thâm chấp nhận kết cục như , thời gian trôi qua vuốt phẳng những vết thương nhỏ đó.
bên cạnh Trần Thâm đoạn cảm tình căn bản thèm để ý, tình yêu nhiệt liệt mà nhanh ch.óng như cũng hiếm thấy.
Trần Thâm cũng nghĩ như , vì bộ dáng vô cùng tiêu sái. Phảng phất đoạn tình cảm chấm dứt, là bên trong dự kiến, là quan hệ nặng nhẹ.
Trần tức giận vô cùng, bà với Trần Thâm: “Mẹ cái con là bình thường cuối cùng bình thường ở chỗ nào, con đùa giỡn tình cảm của con gái nhà như , Nhạc Nhạc là cô gái , sẽ lúc con hối hận.”
Trần Thâm thấy đáng, ý định tê mỏi bản , trở về bộ dáng ban đầu.
quá trình cũng dễ dàng, Trần Thâm luôn luôn nhớ tới đôi mắt sưng đỏ trong lúc lơ đãng.
Trần Thâm chịu nổi thời gian cuối cùng cúi thấp đầu với bản , thừa nhận rằng tưởng niệm với Nhạc Du.
Anh thích Nhạc Du, hiện tại mới .
Có lẽ bởi vì phần yêu thích đạt mong của Nhạc Du, lẽ bản quá mức vụng về với cảm tình, bọn họ ai cũng phát hiện.
Tin tức đóng băng trở nên phỏng tay, chằm chằm lúc lâu, dũng khí nghĩ đến cô những gì.
chờ mong, may mắn mà nghĩ cô thể trong thư chính là dỗ cô .
Trần Thâm do dự hồi lâu, vẫn mở lá thư .
Trong thư nhiều lời, câu câu chữ chữ đều giống như cái gai trong hồi ức, lăn lộn đau đớn lòng .
“Em đau, Trần Thâm, em cũng vẫn yêu . Em căn bản để bụng ngay lúc tỏ tình thể đáp điều gì, cũng chỉ chút thất vọng, cũng đáp em. nếu , em sẽ tiếp tục kiên trì, bởi vì em tốn mấy năm thích , yêu .”
“Trần Thâm, em ở vô cốc, nghĩ tình yêu của sẽ tiếng vang, cho nên em mới liều mạng kêu gào.”
“Trần Thâm, , em mới thể cho rằng em ở trong cốc, em mới thể khai hoang gieo sự chờ mong của .”
“Rơi xuống biển sâu, sẽ còn hồi âm sinh mệnh, nhưng là vực sâu, em đuổi đến cuối.”
“Trần Thâm, em còn nhớ đại biểu học sinh lên tự giới thiệu trong khai giảng lớp 12, là Trần Thâm, Trần trong Nhĩ Đông, Thâm trong ao nước sâu, em nhớ cả một thanh xuân.”
“Em hiện tại sẽ học cách yêu như .”
“Trần Thâm, đừng bao giờ gặp .”