Thấy cầm thư lặng hồi lâu, Tống Kiêu mới bước đến xem: “Nương t.ử đang xem gì ?”
“Những thứ là gì?” Ta giơ thư trong tay lên hỏi .
Tống Kiêu chút ngượng ngùng, gãi đầu: “Như nàng thấy đó, đều là chuyện cũ của nàng và Bùi Hoài.”
Thấy nhíu mày, vội vàng giải thích.
“Vào năm đó cùng phụ hồi kinh báo cáo công vụ, trong cung yến thấy nương t.ử từ xa, trong lòng liền sinh yêu thích.”
“Sau đó nàng tài tình xuất chúng, khen đến mức như mây, càng thêm động lòng.”
“Chỉ tiếc khi nàng chỉ thích kiểu như Bùi Hoài, tuy cam tâm, nhưng cũng cưỡng cầu kết quả .”
“Chỉ là trong lòng thực sự buông , nên mới thư hỏi thăm tình hình của nàng.”
Tống Kiêu chậm rãi kể .
“Sau Chiêu Ngọc hồi kinh, Bùi Hoài sinh lòng khác, dám chậm trễ, liền nhờ phụ mẫu nghĩ cách giúp .”
“Vẫn là mẫu cách, bỏ tiền lớn mời họa sư, vẽ cho một bức tranh đưa đến phủ nàng.”
Ta khỏi thầm nghĩ.
Thảo nào năm đó nhiều bức họa như , chỉ bức của Tống Kiêu là nổi bật nhất.
Chỉ tiếc khi một lòng đặt nơi Bùi Hoài.
Bức tranh cũng chỉ thêm vài .
Tống Kiêu ôm lòng, ánh mắt lưu luyến: “Ta văn chương chữ nghĩa, nên chỉ đành nhờ thẩm thẩm đưa nàng đến bãi ngựa, dùng chút bản lĩnh cưỡi ngựa b.ắ.n cung, mong đổi lấy một nụ của nương t.ử.”
Ta giả vờ giận dỗi, nhưng trong lòng vui.
Hóa cũng chịu vì mà hao tâm tốn sức như .
Tống Kiêu nắm lấy tay , giọng trầm xuống: “Năm đó nàng hỏi để ý , dối.”
Hắn cúi sát gần: “Ta để ý đến c.h.ế.t , đêm mơ tỉnh dậy còn đập đùi vì bực.”
Ta cúi đầu khẽ hôn lên mắt : “Bây giờ thì ?”
Người mặt mặt mày đều tràn đầy ý , hôn lên má : “Muốn hôn nàng.”
12
Sau tang sự của tổ mẫu, Bùi Hoài bệnh nặng dậy nổi.
Mỗi khi nhắm mắt, trong đầu hiện lên gương mặt lạnh lùng vô cảm của Triệu Gia Ngôn.
Lần đầu tiên nhận , Triệu Gia Ngôn giống như trong ký ức của .
Hắn từng nghĩ nàng mềm lòng, đối với một mực si tình.
giờ sự thật cho thấy, Triệu Gia Ngôn lòng cứng rắn, việc còn dứt khoát hơn cả .
Chỉ vì một Tưởng Chiêu Ngọc, nàng liền đầu gả cho khác, chừa chút đường lui nào.
Bùi Hoài hiểu nổi.
Những cùng lứa với , ai mà thông phòng thị , chẳng qua chỉ thích thêm một Tưởng Chiêu Ngọc, mà Triệu Gia Ngôn ầm lên như thế.
Triệu Gia Ngôn từng dịu dàng đoan trang mặt , dần dần trở thành hình ảnh mẫu trong ký ức.
Cũng ầm ĩ dứt như .
Đến cuối cùng, phụ quanh năm về nhà, sống riêng bên ngoài cùng ngoại thất.
Bùi Hoài dám nghĩ, nếu cưới Triệu Gia Ngôn, liệu rơi kết cục như phụ .
Hắn như .
Vì thế khi Chiêu Ngọc đề nghị để Triệu Gia Ngôn bình thê, Bùi Hoài động lòng.
Vừa giữ thể diện cho cả hai bên, trọn vẹn tình nghĩa nhiều năm giữa và nàng.
Có Chiêu Ngọc phóng khoáng chủ mẫu, sẽ cố ý khó Triệu Gia Ngôn.
Cũng khiến Triệu Gia Ngôn vì phận mà chừng mực, đến mức nuông chiều quá mức.
Mọi tính toán, Bùi Hoài đều sắp xếp cả.
Ngoại phóng ba năm, danh tiếng, thuận lợi cho con đường quan.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Sau đó cưới Tưởng Chiêu Ngọc, phía sẽ thêm sự trợ lực của cả hai nhà Bùi và Tống.
Đợi đến khi vinh quang trở kinh thành, đường đường chính chính rước Triệu Gia Ngôn cửa.
Nàng một cô nữ t.ử mồ côi cha , bình thê của , cũng coi là thiệt thòi.
Vì thế khi nhà họ Bùi cuốn vụ án tham ô, Bùi Hoài vẫn cho rằng chuyện sẽ qua.
sóng gió ập đến dữ dội hơn tưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trao-nham-canh-thiep-ga-duoc-dung-nguoi/9-het.html.]
Nhà họ Bùi từ đó sa sút gượng dậy nổi, tổ mẫu cũng vì thế mà qua đời.
Hắn lo lắng con đường trở kinh thành của sẽ đầy rẫy gian nan, mà đúng lúc tin Triệu Gia Ngôn xuất giá.
Đáng hận là giấu kín, là cuối cùng chuyện.
Khi còn ở Kinh Châu, Tưởng Chiêu Ngọc từng với .
Rằng một vị trưởng thiết trong nhà cưới tẩu tẩu, là một cô nương tài tình xuất chúng.
Khi đó để tâm, chỉ nghĩ là Tưởng Chiêu Ngọc đang giục sớm định hôn sự.
Đến giờ mới , vị tẩu tẩu mới cưới chính là Triệu Gia Ngôn.
Bùi Hoài thể chấp nhận.
Triệu Gia Ngôn vốn nên gả cho mới đúng.
Đến mức trong những ngày bệnh triền miên, thường xuyên mơ thấy từng chuyện cũ.
Khi Tưởng Chiêu Ngọc đến thăm, mơ màng trong cơn bệnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y bên giường.
“Ngôn nhi, nguyện một lòng , bạc đầu rời xa.”
còn gương mặt ửng đỏ trong ký ức.
Chỉ Tưởng Chiêu Ngọc bình tĩnh : “Bùi Hoài, ai mới là một lòng của ?”
Hắn trả lời .
Hắn yêu sự phóng khoáng tự do của Tưởng Chiêu Ngọc, yêu nét đặc biệt ai sánh bằng của nàng.
Cũng yêu sự dịu dàng tự giữ của Triệu Gia Ngôn, yêu khí chất thanh nhã riêng của nàng.
Thuở nhỏ mới học, thầy từng dạy , cá và tay gấu thể cùng .
Hắn vẫn tự cho rằng hiểu thấu.
Đến khi thật sự chọn, chọn nổi.
Sau ngày Tưởng Chiêu Ngọc dứt khoát rời , Bùi Hoài rơi vô vàn hoang mang.
Khi Triệu Gia Ngôn gả cho khác, cũng quyết tuyệt như .
Hôn sự với Tưởng gia cuối cùng vẫn thành.
Phụ nhà họ Tưởng chịu gật đầu.
Cuối cùng, ngay cả Tưởng Chiêu Ngọc cũng tự với : “Sau mỗi một đường, còn liên quan.”
Những lời từng qua.
Chỉ là khi đó, cho rằng đó chỉ là lời lúc giận dỗi.
Không còn sự trợ lực của Tưởng gia, con đường thăng tiến của càng thêm gian nan.
Chỉ thể một ở Kinh Châu chịu đựng, đấu trí với đám hào phú địa phương.
Chỉ trong ba năm ngắn ngủi, vì lao tâm mà sinh tóc bạc, khác xa với vị công t.ử phong nhã từng ca tụng nơi kinh thành.
Lại một năm Trung thu trăng tròn, nơi nương tựa, chỉ vùi đầu xử lý công vụ, mệt mỏi đến mức ngủ .
Trong đêm, mơ một giấc mộng.
Hắn mơ thấy thi đỗ, vinh quy bái tổ.
Tổ mẫu vui mừng khôn xiết, đích đến Triệu gia cầu .
Hắn cưỡi tuấn mã, rước Triệu Gia Ngôn về thê t.ử.
Hắn nhẹ nhàng nắm tay nàng, dịu giọng câu mà mẫu từng dặn dò.
“Kết tóc thành phu thê, ân ái nghi ngờ.”
Tỉnh mộng, đèn dầu bàn tắt.
Bên cạnh chỉ còn một tiểu tư, co ro ngủ gật nơi hành lang.
Hắn nhớ tang sự của tổ mẫu, từng sai dò hỏi.
Bà mối đến bẩm báo, run rẩy kể rõ chuyện.
Hóa chính tay đoạn tuyệt mối lương duyên .
Âm sai dương lỡ, đem Triệu Gia Ngôn trao tay khác.
Gió đêm thổi qua, đưa tay chạm lên mặt, chỉ thấy một mảnh ướt lạnh.
Nỗi hối hận trong lòng dâng lên từng cơn, Bùi Hoài ngẩng đầu, mặc cho nước mắt lăn dài.
Không ánh trăng nơi Bắc Cương, tròn như ở Kinh Châu .
(Hết)