Đêm đó, Trình Minh về nhà.
Mãi đến gần mười hai giờ đêm, mới nhắn một tin WeChat, là tăng ca đột xuất nên về .
Tăng ca đột xuất?
tự giễu cợt trong lòng, thậm chí còn thèm tìm một lý do t.ử tế hơn để lừa gạt .
Sự thật phũ phàng bày mắt, chẳng cần suy nghĩ nhiều, cũng thể đoán .
Đưa Bạch Tri Tri về nhà xong, ? Chắc chắn là ở nhà cô .
còn dám tưởng tượng bọn họ đang gì với , những cử chỉ âu yếm, những nụ hôn cuồng nhiệt?
Trong giây phút say đắm, liệu Trình Minh lời yêu Bạch Tri Tri, hứa hẹn sẽ chia tay để mãi mãi ở bên cô ...
Không nghĩ nữa, tuyệt đối nghĩ nữa.
hình ảnh Trình Minh Bạch Tri Tri bằng ánh mắt say đắm, tràn ngập tình yêu cứ liên tục lởn vởn, ám ảnh tâm trí .
cuộn một góc giường, cơn đau dày dữ dội khiến quần áo ướt đẫm mồ hôi.
quyết uống t.h.u.ố.c, mặc cho nỗi đau thể xác hành hạ, cào xé, dường như chỉ mới dịu nỗi đau thấu tim can của .
Đầu óc cuồng, mờ mịt, đau đến mức cuối cùng cũng trở nên tê liệt.
Ánh trăng lạnh lẽo hắt qua khung cửa sổ, chiếu lên , ngây dại chằm chằm lên trần nhà. Trong đáy mắt dường như thứ gì đó xẹt qua, nhưng khi kỹ , chỉ thấy một trống rỗng.
thao thức cả một đêm, trân trân lên trần nhà. Căn bệnh quái ác như một thanh gươm Damocles treo lơ lửng đầu, sẵn sàng giáng xuống, cướp sinh mệnh của bất cứ lúc nào.
khao khát sống, nhưng dường như, cũng chẳng thiết tha sống tiếp cho lắm.
Những đòn roi giáng liên tiếp về cả thể xác lẫn tinh thần đang đè nặng, chèn ép từng dây thần kinh của .
Có lẽ vì quá tiều tụy, mệt mỏi, nên khi mở cửa cho cô bạn Giang Tây, cô sững sờ , nhịn mà buông một câu c.h.ử.i thề.
"Tống Chiêu, cái quái gì mà để bản tàn tạ nông nỗi . Trình Minh của , ?"
Nghe đến cái tên Trình Minh từ miệng Giang Tây, tim vẫn nhói lên từng cơn đau âm ỉ. mím môi đáp, nhưng đôi mắt vô tình để lộ nỗi đau khổ tột cùng.
Dù tự nhủ với bản hết đến khác, đừng yêu Trình Minh nữa, xứng đáng với tình yêu của , nhưng tình cảm gắn bó bao năm, thể quên là quên sạch sành sanh chỉ một đêm?
Cuộc chiến dai dẳng giữa lý trí và tình cảm gần như x.é to.ạc con .
Giang Tây nhạy bén nhận sự bất thường trong nét mặt .
Trước sự gặng hỏi liên tục của cô , đành kể hết chuyện.
Nghe xong, cô đau xót , hỏi: "A Chiêu, chứ."
lắc đầu, thì thể cơ chứ?
Giang Tây chỉ ôm c.h.ặ.t lấy , siết c.h.ặ.t, siết c.h.ặ.t hơn nữa, cô : "Không , vẫn còn tớ mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tra-nam-vo-dung-bi-nu-phu-da-vang/chuong-7.html.]
Một dòng nước ấm áp chảy tràn trong tim , đúng , vẫn còn Giang Tây.
Hòn đá tảng đè nặng trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng gỡ bỏ, những điều thể với Trình Minh, thể trút bầu tâm sự với Giang Tây, cô thể cùng chia sẻ gánh nặng.
cho Giang Tây về bệnh tình của .
Ngay khi dứt lời, Giang Tây bỗng chốc mất hết sức lực, loạng choạng suýt ngã quỵ xuống đất, nhưng đôi bàn tay đang đan của cô vẫn nắm c.h.ặ.t lấy .
Dù móng tay sắc nhọn của cô cào xước cả lòng bàn tay , vẫn buông , chỉ siết c.h.ặ.t lấy tay cô .
Cô gượng ép nở một nụ gượng gạo, : "A Chiêu đang đùa tớ đúng , thể mắc bệnh nan y ..."
chạm ánh mắt với cô , ánh mắt cô lúc hệt như sắp chế//t đuối vô tình thấy một chiếc thuyền ngang qua, ánh lên tia hy vọng mỏng manh.
Ánh mắt bất lực, khao khát cầu cứu như hóa thành hiện thực, khi về phía , nó tỏa một luồng nhiệt lượng đủ sức bỏng rát.
ngoảnh mặt , dám thẳng đôi mắt nữa.
hối hận .
Khoảnh khắc cô ôm lấy , bốc đồng tất cả chuyện, quá khao khát giải tỏa những dồn nén, đau khổ trong lòng.
quên mất rằng, vị trí của trong lòng Giang Tây, thậm chí còn quan trọng hơn cả vị trí của Trình Minh trong lòng .
Cuối cùng, cản nổi sự cố chấp của cô , đành lấy tờ bệnh án từ trong túi đưa cho cô , cô im lặng xong.
, tâm trạng của cô lúc tuyệt đối bình tĩnh như những gì cô thể hiện bên ngoài.
Từ lúc nhận lấy tờ bệnh án, tay cô run lên bần bật. Cô xem xem bao nhiêu , nghẹn ngào gọi tên : "Tống Chiêu."
mỉm đáp : "Ừ, tớ đây."
Cô bất ngờ ôm chầm lấy , gục đầu hõm cổ .
Một giọt chất lỏng ấm nóng rơi xuống cổ , sững sờ.
Giang Tây đang .
Cô nức nở, nhưng vẫn ngừng gọi tên :
"A Chiêu, A Chiêu..."
Cô lóc, bất bình cho : "Tại là A Chiêu của tớ, A Chiêu rõ ràng bụng như , tại là A Chiêu chứ?"
cũng bàng hoàng trong giây lát, , tại là ?
ngay giây phút tiếp theo, đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve lưng Giang Tây.
Trong lòng thầm nghĩ, đây lẽ là hậu quả của việc liều chắn mưa che gió cho Trình Minh.
Dù thì, và Trình Minh cũng coi là duy nhất của đời .