cố nén niềm vui sướng hả hê đang chực trào, vội vàng kéo Phó Tư Châu im lặng suốt từ nãy giờ rời .
…
Bên hồ vắng lặng, tiết trời nhiều mây hôm nay khiến lòng càng thêm bồn chồn.
Sắc mặt nghiêm túc, im lặng đối diện với Phó Tư Châu. đang đắn đo nên mở lời giải thích , tỏ tình .
Thế nhưng cất lời xin : “ là một phần lo em và Đoàn Tiêu sẽ với , nhưng mục đích ban đầu của thật sự chỉ là em dư luận công kích.”
thở dài, đưa cả hai tay lên nâng khuôn mặt , để ánh mắt chúng giao .
“Phó Tư Châu, cần dè dặt cẩn trọng như thế . Kể cả là vì lý do đầu tiên nữa, cũng chẳng cần xin . Bởi vì em thích , nên những chuyện như thế chỉ khiến em cảm thấy đáng yêu mà thôi.”
Anh thoáng sững , vài giây mới bật khe khẽ: “Không ngờ sớm hơn nửa năm.”
đáp : “Hả, nửa năm là ?”
Phó Tư Châu hướng mắt phía hồ nhân tạo, ánh chút xa xăm: “Anh chuẩn sẵn là nửa năm nữa em mới thể thích . Dĩ nhiên cũng từng nghĩ lẽ em sẽ bao giờ thích .”
“ vẫn luôn lạc quan.” Anh nhỏ: “Anh nghĩ chỉ cần đối xử với em đủ , hơn bất kỳ ai khác, thì ít nhất em sẽ thích khác, lẽ em sẽ bằng lòng tiếp tục ở cạnh .”
Một Phó Tư Châu luôn tung hô là con cưng của trời, mà thể bình thản những lời tự hạ thấp đến tận cùng như .
Cảm giác buồn bã còn nhiều hơn cả xúc động. rúc lòng thút thít: “Phó Tư Châu, chỉ yêu đương thôi ?”
Anh vòng tay ôm , dịu dàng xoa nhẹ gáy, giọng lười biếng: “Anh chỉ yêu Nguyên Nguyên thôi.”
siết c.h.ặ.t vòng tay, giọng nghẹn vì , sửa lời : “Không . Anh đặt bản lên hàng đầu, đ.á.n.h mất chính .”
Giọng Phó Tư Châu cao hơn một chút, khẽ: “Chuyện thì chịu .”
Anh với giọng tự giễu: “Nếu kiểm soát , hết thích em từ lâu .”
Ngày tháng , khi tình cảm giữa và Đoàn Tiêu còn mặn nồng, mối tình đơn phương của Phó Tư Châu mãi mãi chẳng thể thấy ánh mặt trời. Đó là màn đêm dài vô tận, từ gắng gượng chịu đựng cho đến lúc trái tim trở nên chai sạn. Chẳng từ lúc nào, mây đen ùn ùn tan , những vệt nắng lốm đốm rọi xuống vai .
nghiêm túc : “Sau em ở bên cạnh .”
Dù tương lai còn mờ mịt, chẳng thể bao gian nan, vẫn sẽ do dự mà bước con đường , cố hết sức vượt qua từng cửa ải.
Phó Tư Châu mỉm dịu dàng: “Ừ.”
Anh hiệu cho về phía mặt trời đang ló dạng những tầng mây: “Em xem kìa, trời sáng .”
Ngoại Truyện 1
Vì thức trắng đêm xử lý liệu, sáng hôm , trong lúc còn mơ màng, Phó Tư Châu tiện tay vơ lấy áo khoác của Đoàn Tiêu mặc mua bữa sáng.
Sáu giờ sáng, sân trường tĩnh lặng hơn khi. Trong lúc đầu óc còn lơ mơ, một mùi hương đào ngọt ngào chợt len khứu giác của Phó Tư Châu. Ngay đó, một vòng tay từ phía ôm c.h.ặ.t cứng lấy eo .
“Anh dậy sớm ăn sáng với em thật á!”
Phó Tư Châu sững . Đến khi định thần , cơn bực dọc vì thức trắng đêm dâng lên đỉnh điểm. Ánh mắt lạnh , đang định gỡ tay cô thì Tống Nguyên ôm eo , xoay một vòng phía như cù vụng về, ngẩng đầu lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c .
Khi , thấy nụ của Tống Nguyên còn rạng rỡ hơn cả ánh nắng ban mai mái tóc . điều cô là: “Đoàn Tiêu!”
“A… xin …” Nhận nhầm , Tống Nguyên vội buông tay, lùi cách an , gương mặt ửng đỏ vì hổ: “Xin , em nhận nhầm. Nhìn bóng lưng giống bạn trai em quá, còn mặc áo khoác y hệt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-qua-dem-voi-ban-cua-ban-trai-toi/chuong-8.html.]
Phó Tư Châu gật đầu lướt qua với vẻ mặt một chút gợn sóng.
Bạn gái mới của Đoàn Tiêu đây . Gu tuyệt đấy, vớ đúng tay chơi lăng nhăng nhất khoa.
…
Lần gặp tiếp theo, Tống Nguyên và Đoàn Tiêu ngay hàng ghế lưng Phó Tư Châu trong một buổi học đại cương. Tiếng sột soạt phía khiến bực .
“Đoàn Tiêu, đừng sờ tay em suốt thế ?”
“Hửm? Sao ?”
Giọng cô gái bình tĩnh đến đáng yêu: “Làm thế em thấy giống tên biến thái lắm.”
Đoàn Tiêu : “Bạn gái mà còn sờ ?”
Không Đoàn Tiêu giở trò gì mà Tống Nguyên xù lông lên: “Em giảng. Em nữa, nếu còn phiền, em sẽ đ.ấ.m thật đấy.”
Giọng cô hề ý nũng nịu, mà như sẵn sàng lao đ.ấ.m thật.
Phó Tư Châu bất giác nhoẻn miệng . Vừa lúc đó đang giờ giải lao, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, đầu . Anh Tống Nguyên mà với Đoàn Tiêu: “Qua đây với tao.”
Đoàn Tiêu ngước mắt: “Ồ? Lý do?”
Phó Tư Châu đáp bằng giọng lười nhác: “Tao một thấy an .”
Mặt Đoàn Tiêu trông khó ở thấy rõ, hiển nhiên câu cho ghê tởm. Anh vốn định quấn Tống Nguyên thêm chút nữa, nhưng sợ Phó Tư Châu thêm câu gì khiến cô hiểu lầm là gay thì hỏng bét, nên đành miễn cưỡng đổi chỗ.
Một lúc , tiếng cô thở phào nhẹ nhõm. Phó Tư Châu tự nhủ, chẳng qua do thấy Đoàn Tiêu ồn ào mà thôi.
Trước khi tiết, một cô gái ăn mặc điệu đà, trang điểm xinh xắn đến cạnh Đoàn Tiêu: “Đàn ơi, cho em hỏi chỗ ai ạ?”
Đoàn Tiêu cô vài giây, đáp: “Chưa.”
Cô yên tâm xuống ngọt ngào tự giới thiệu: “Chào đàn , em tên là Thẩm Anh.”
…
Chiều hôm đó, Phó Tư Châu thư viện về thì trông thấy Tống Nguyên đang cúi đầu gọi điện thoại, đá chân bâng quơ sân ký túc xá.
“Sao tối nay đột ngột ăn cơm cùng nữa?” Cô vẻ thất vọng: “Tại hôm nay em nổi cáu với lớp ? Nếu giận thì…”
Đến cả sợi tóc con vểnh lên đỉnh đầu cô cũng như đám mây u ám đè rạp xuống. Hình như đầu dây bên hài lòng với phỏng đoán của cô nên ngắt lời. Vài giây , Tống Nguyên khẽ kêu “”: “Bạn cùng phòng mua cơm cho hả. Không , em ăn một đây, tạm biệt nhé.”
Cúp máy, cô lưng rời , bóng lưng cứ thế xa dần. Anh cảm giác sức sống trong cô như đang lụi từng chút một.
Trớ trêu , khi về đến ký túc xá, bắt gặp Đoàn Tiêu đồ xong xuôi, đang vuốt tóc tai.
“Tính ngoài ?” Phó Tư Châu liếc .
“Ừ, tối nay hẹn.” Đoàn Tiêu mở một đoạn tin nhắn thoại: “Đàn ơi, mặc bộ đồ đen hồi sáng ạ? Em một bộ váy đen hợp với bộ đồ đó lắm .”
Bàn tay đang đặt sách xuống của Phó Tư Châu khựng . Anh nhận ngay đó là cô sinh viên năm nhất hồi sáng. Làm bạn cùng phòng với Đoàn Tiêu suốt ba năm, đây chẳng đầu chứng kiến cảnh mập mờ với những cô gái khác trong lúc đang yêu.
Vốn chĩa mũi chuyện của khác nên giờ từng gì. hôm nay, hiểu trong lòng dấy lên cảm giác khó chịu. Anh xoay , thẳng mặt Đoàn Tiêu: “Nhắc nhẹ mày một câu, mày bạn gái đấy.”
Đoàn Tiêu tỏ chẳng bận tâm: “Tao cắm sừng ai .”
Anh chỉnh quần áo gương, Phó Tư Châu với vẻ khó hiểu: “Sao mày bảo thủ giống bạn gái tao thế, ăn cùng một bữa cơm thôi mà.”
Có lẽ Đoàn Tiêu sẽ chẳng bao giờ ngờ , chính cái ngày ăn xem phim với đàn em, Phó Tư Châu tìm tận ba nhà ăn mới thấy bóng dáng Tống Nguyên. Sau đó mua cơm, chọn chỗ đối diện cách cô một lối , cách quá gần cũng chẳng quá xa. Anh về phía cô vô , để cuối cùng thừa nhận một điều: để ý bạn gái của Đoàn Tiêu mất .