Còn Tề Vạn Tài thì dường như ba chuyện với cô Lý, liều mạng vùng vẫy , nhưng ba giữ c.h.ặ.t tại chỗ như ấn heo.
Ba nịnh nọt giáo viên chủ nhiệm, miệng lời tâng bốc.
Chu Diễm Hồng lúc thật sự lọt mấy lời rót nước của cô Lý, nhiệt tình kéo tay cô bắt đầu .
“Ôi chao, cô Lý , Vạn Tài nhà chúng thông minh lắm đấy. Nếu vì lúc nào cũng bàn đầu, còn Vạn Tài nhà lúc nào cũng bàn cuối, thì hạng nhất chắc chắn là của Vạn Tài nhà .”
“Cô Lý , chút quà mọn cô nhận lấy , giúp Vạn Tài nhà đổi sang chỗ hơn, bình thường cũng quan tâm cháu hơn một chút.”
Nói xong, Chu Diễm Hồng mặt đầy nịnh nọt móc từ trong n.g.ự.c một bao lì xì, kéo tay cô Lý định nhét tay cô.
Cô Lý cau mày, nghiêm túc đẩy tay bà , trả bao lì xì.
“Mẹ của Vạn Tài, bà ý gì ? Chỗ là luân phiên đổi. Tuần Tề Vạn Tài còn bàn đầu, Duyệt Tâm tuần còn bàn cuối.”
“Bà như , chẳng là đang x.úc p.hạ.m ?”
Chỉ một câu của Chu Diễm Hồng, bầu khí lập tức trở nên gượng gạo.
Sắc mặt cô Lý cũng trực tiếp lạnh xuống.
Cô vốn là nổi tiếng khắp vùng vì đạo đức nghề giáo cao, nổi danh nhất là dạy học mấy chục năm, đào tạo ít sinh viên đại học cho làng, nhưng từng nhận một đồng tiền quà biếu nào.
Đến lúc học sinh mở tiệc mừng đỗ đại học, cô Lý còn tự bỏ tiền túi chúc mừng học trò.
Chu Diễm Hồng như , khác gì mặt một giáo viên già như cô mà x.úc p.hạ.m cô.
Lúc cô Lý cũng buồn nhắc nhở uyển chuyển nữa, trực tiếp lạnh giọng .
“Ba của Vạn Tài, hôm nay tới thăm nhà, ghé cả hai gia đình cùng lúc, chính là để hai vị hiểu rằng môi trường học tập cũng quan trọng.”
“Theo như , của Duyệt Tâm mỗi ngày đều dẫn Duyệt Tâm sách, cuối tuần còn lên thư viện thành phố sách. Kiên trì lâu dài như sẽ hình thành thói quen học tập , trẻ con học cũng sẽ thấy mệt, ngược càng học càng hứng thú.”
“Còn Vạn Tài thì thiếu đúng cái thói quen học tập và môi trường học tập đó.”
“Việc học chỉ là thầy cô và học sinh cùng nỗ lực, mà cha cũng là một khâu quan trọng.”
Cô Lý gật đầu tán thưởng với .
Ba ôm lấy , toe đến tận mang tai, gương mặt sáng trưng rõ mấy chữ “vợ thật giỏi”.
Còn sang Chu Diễm Hồng và Tề Tráng, hai chỉ đó đầy lúng túng, ngừng gật đầu phụ họa.
“Vâng , cô Lý đúng, chúng nhất định sẽ thúc ép Vạn Tài học hành cho .”
Cô Lý thở dài thật sâu, gần như thể cảm nhận tiếng thở dài đó bất lực đến mức nào.
Cô Lý đành bất lực giải thích cho Chu Diễm Hồng.
“Mẹ của Vạn Tài, ý là cha gương cho con, thói quen học tập là do dẫn dắt mà thành, chỉ đó giảng đạo lý là thể .”
Chu Diễm Hồng và Tề Tráng cũng chẳng cần hiểu , vẫn tiếp tục gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-bi-me-ruot-dem-cho-nguoi-lam-nghe-mo-heo/2.html.]
“Vâng , thầy cô dạy , chúng hiểu mà.”
Thấy hai thật sự khó trao đổi, cô Lý đành sang với ba vài câu về tình hình của ở trường, tìm cớ rời .
Cô Lý , Chu Diễm Hồng và Tề Tráng cũng chẳng cần đang trong nhà khác, lập tức bắt đầu dạy dỗ Tề Vạn Tài.
Chu Diễm Hồng vặn tai Tề Vạn Tài kéo về nhà.
“Đồ thỏ con c.h.ế.t tiệt, thi kém còn dám lừa chúng tao là vì mày cứ cuối lớp .”
“Người Triệu Duyệt Tâm bàn cuối vẫn thi hạng nhất, chắc chắn là mày lười biếng !”
“Tao dạy mày thế nào, bảo mày cố gắng hơn, cùng là một ba sinh , thế nào, mày ngu hơn ?”
Tề Tráng cũng đá một cú m.ô.n.g Tề Vạn Tài, khiến chân mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất.
“Lần tao sẽ đúng như lời giáo viên , ngày nào cũng chằm chằm mày học, tao tin mày còn lý do gì mà thi hạng nhất.”
Nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại của Tề Vạn Tài, ba vẫn thương trẻ con, nhịn mà mở miệng khuyên hai câu.
“Ôi chao, trẻ con nào thể đ.á.n.h kiểu đó . Chuyện học hành thể nóng vội, càng ép càng .”
Chu Diễm Hồng liền nổ tung.
Xắn tay áo lên gào ầm với ba .
“Thằng mổ heo, mày ý gì hả? Ý là con trai tao bằng con gái nhà mày chứ gì?”
“Con trai của bọn tao, bọn tao dạy thế nào thì dạy thế đó, đến lượt mày lên tiếng ?”
“Con gái là tao đẻ , tao vài câu còn lý. Còn con trai quan hệ gì với mày? Mày là cha ruột nó chắc?”
Lời của Chu Diễm Hồng thật sự khó khiến khó chịu.
Câu cuối cùng trực tiếp khiến Tề Tráng trừng mắt ba , ánh mắt nghi ngờ đảo qua đảo giữa ba và Chu Diễm Hồng.
Ba thật sự ngờ Chu Diễm Hồng thể loại lời vô liêm sỉ như , nhất thời là một đàn ông mà cũng cứng họng luôn.
kéo tay ba, lao lên phía , nhổ một bãi về phía Chu Diễm Hồng.
“Bà cũng xứng .”
Chu Diễm Hồng thấy mặt bảo vệ ba , giơ tay lên định tát mặt .
“Đồ con gái lỗ vốn, mày cái gì đấy? Nhận khác cha là quên gốc quên nguồn! Không tao sinh mày , mày chẳng c.h.ế.t ở từ lâu .”
Ba lập tức kéo lưng, hung dữ Chu Diễm Hồng đang định tay với .
“Sao hả Chu Diễm Hồng, bây giờ bà còn đ.á.n.h con gái nữa ?”
Ba nghề g.i.ế.c heo mười mấy năm, cao thô, một cánh tay của ông còn to hơn cả đầu Chu Diễm Hồng.
Ông chắn như , dọa Chu Diễm Hồng chỉ dám yên tại chỗ mà gào, chứ dám tiến lên thêm một bước nào nữa.