Ngày đầu tiên đoàn phim, Tần Nguyệt đến sớm.
Phim do đạo diễn Trần Khải chỉ đạo, một nổi tiếng khó tính trong giới. Ông thích diễn viên đến muộn, càng chấp nhận thiếu chuẩn . Vì , dù thời gian tập trung vẫn còn gần một tiếng, Tần Nguyệt mặt tại trường .
Không khí buổi sáng còn se lạnh, nhân viên hậu cần đang bận rộn chuẩn bối cảnh. Người dựng máy, chỉnh ánh sáng, tiếng trao đổi nhỏ vang lên liên tục.
Tần Nguyệt ở một góc, lặng lẽ quan sát.
Cô chen , cũng cố tỏ thiết với ai. Đối với một mới như cô, việc quan trọng nhất là gây ấn tượng, mà là phạm sai lầm.
Một lúc , trợ lý đạo diễn gọi tên cô để thử tạo hình.
Trang phục của nhân vật phản diện quá lộng lẫy, nhưng mang nét sắc lạnh. Màu sắc chủ đạo là đen và đỏ sẫm, đường cắt gọn gàng, tôn lên khí chất hơn là vẻ ngoài.
Khi lớp trang điểm tất, Tần Nguyệt mở mắt gương.
Trong gương còn là cô gái mười bảy tuổi với gương mặt còn chút non nớt, mà là một khác.
Ánh mắt sâu, lạnh, như đang che giấu điều gì đó.
Nhân viên trang điểm phía nhịn nhỏ: “Khí chất hợp thật.”
Tần Nguyệt đáp, chỉ khẽ gật đầu.
Cô bắt đầu nhập vai.
lúc đó, bên ngoài bỗng trở nên ồn ào hơn bình thường.
Một chiếc xe dừng trường , vài nhanh ch.óng chạy đón. Tiếng xen lẫn những câu chào hỏi phần nịnh nọt vang lên.
“Cô đến .”
“Nhẹ tay một chút, đừng để chụp ảnh .”
Tần Nguyệt cần đầu cũng đoán , đến là ai.
Gần đây mạng đang rộ lên một cái tên, một hot girl nổi tiếng nhờ một loạt drama với một ca sĩ nam đang ở đỉnh cao sự nghiệp. Nhờ độ chú ý đó, cô nhanh ch.óng bước chân giới giải trí, nhận ít tài nguyên.
Người đồn rằng phía cô chống lưng.
Và hôm nay, cô cũng mặt trong đoàn phim .
Cánh cửa phòng hóa trang đẩy .
Một cô gái bước , ăn mặc tinh tế, trang điểm nhẹ nhàng, gương mặt mang theo vẻ ngây thơ dễ gây thiện cảm. Nhìn qua, đúng là kiểu khiến khác bảo vệ.
chỉ cần lâu hơn một chút, sẽ thấy ánh mắt cô hề đơn giản.
Cô lướt xung quanh, ánh mắt dừng Tần Nguyệt.
Chỉ một giây.
Khóe môi khẽ nhếch lên.
Một nụ mang theo chút ý tứ khó đoán.
“Cô là Tần Nguyệt?”
Giọng nhẹ nhàng, nhưng chút gì đó thiện.
Tần Nguyệt đầu, ánh mắt bình tĩnh.
“.”
Cô hỏi , cũng tỏ tò mò.
Điều đó khiến đối phương khựng .
“Nghe cô lấy giải nữ phụ xuất sắc nhất.” Cô bước gần hơn, giọng vẫn mềm mại như cũ. “May mắn thật.”
Hai chữ “may mắn” nhấn nhẹ.
Không cần rõ, ý tứ quá rõ ràng.
Tần Nguyệt cô , ánh mắt gợn sóng.
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Không giải thích, phản bác.
Cô nhíu mày, dường như hài lòng với phản ứng .
“Nghe vai đó của cô cũng gì đặc biệt.” Cô tiếp tục, giọng vẫn dịu dàng nhưng lời hề dễ . “Chắc là do năm nay đối thủ yếu.”
Không khí trong phòng bỗng trở nên yên lặng.
Những xung quanh dù đang việc cũng vô thức chậm , như đang chờ phản ứng của Tần Nguyệt.
cô vẫn yên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toa-sang/chuong-3.html.]
Ánh mắt bình tĩnh đến mức lạnh lùng.
“Có thể.”
Câu trả lời của cô đơn giản đến mức khiến khác khó chịu.
Không tranh cãi, nổi giận, cũng biện minh.
Giống như… để đối phương mắt.
Cô gái khẽ , nhưng nụ chạm đến đáy mắt.
“Dù thì,” cô nghiêng đầu, cô từ xuống , “trong giới , may mắn thể xa.”
Tần Nguyệt gì thêm.
Cô , tiếp tục gương, như thể cuộc đối thoại từng xảy .
Sự thờ ơ , còn khiến khó chịu hơn cả phản bác.
Cô gái một lúc, ánh mắt trở nên lạnh hơn, xoay rời .
Khi cánh cửa đóng , khí trong phòng mới dần trở bình thường.
Một nhân viên trang điểm khẽ thở .
“Cô đừng để ý đến cô .” Người đó nhỏ giọng . “Nghe tính khí , khó nhân viên lắm.”
Tần Nguyệt chỉ khẽ gật đầu.
Cô quan tâm.
Người như , trong giới sẽ ít.
Nếu mỗi đều để ý, cô sẽ còn thời gian để việc của .
Buổi trưa, khi cô kết thúc phần thử cảnh đầu tiên, điện thoại rung lên.
Là Lâm Duyệt.
“Ngày đầu thế nào?” Giọng bên vẫn bình tĩnh như thường.
“Ổn.”
“Có gặp ai khó chịu ?”
Tần Nguyệt im lặng một giây, : “Có.”
Lâm Duyệt khẽ , như đoán .
“Hot girl ?”
“Ừ.”
“Cô cần để tâm.” Lâm Duyệt nhẹ. “Chỉ là một con hề nhảy nhót mà thôi.”
Giọng mang theo cảm xúc, nhưng sự khinh thường rõ ràng.
Tần Nguyệt hỏi thêm.
Cô hiểu ý.
Trong giới , những dựa thực lực, cũng những dựa thứ khác.
thứ thể xa… bao giờ là cái .
“Cô cứ việc của .” Lâm Duyệt tiếp tục. “Những thứ còn , đáng để cô lãng phí thời gian.”
“Em hiểu.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tần Nguyệt đặt điện thoại xuống, ánh mắt về phía trường .
Ánh nắng buổi chiều chiếu xuống, phản chiếu lên các thiết , tạo thành những vệt sáng lấp lánh.
Xa xa, cô gái đang chuyện với vài , nụ vẫn dịu dàng như cũ.
Tần Nguyệt lâu.
Cô thu ánh mắt, bước về phía đạo diễn.
Cảnh tiếp theo sắp bắt đầu.
Đối với cô, những chuyện , chỉ là một đoạn nhỏ đáng kể.
Cô đến đây để tranh cãi.
Mà là để diễn.
Và một khi ống kính, cô sẽ để bất kỳ ai cướp ánh sáng thuộc về .