Tình Yêu Phai Cạn, Đi Hay Ở Do Mình

1

Lần đầu tiên về nhà chồng ăn Tết khi cưới, chồng ném một quả b.o.m nặng ký:

 

“Tô Thiển, thật em, từng kết hôn.”

 

“Vợ của hôm nay cũng ở nhà cũ.”

 

“Nếu em ngại, chúng xuất phát ngay bây giờ.”

 

Thái độ bình thản của Thẩm Yến Đình khiến lòng từng đợt lạnh buốt:

 

“Anh từng kết hôn? Tại khi cưới cho em !”

 

Người đàn ông khẽ nhả vòng khói, lời nhẹ như mây trôi:

 

“Chuyện qua, quan trọng.”

 

“Dù thói quen nhiều năm, thể vì em bước cửa phá vỡ.”

 

cố gắng kiềm chế giọng run lên vì tức giận:

 

“Không buông , tại còn đến trêu chọc em?”

 

Thẩm Yến Đình tắt máy xe, thẳng thắn thừa nhận:

 

“Anh tham lam, cái cái , là của .”

 

Xung quanh chìm một mảnh tối đen.

 

Giọng dịu xuống:

 

“Bây giờ chẳng trao quyền lựa chọn cho em .”

 

“Vậy nên, em theo về nhà cũ ?”

 

1

 

Cảm giác như gai nhọn mắc nơi cổ họng, lên xuống.

 

“Giao thừa đầu tiên khi cưới của chúng , để vợ cùng ăn Tết với chúng , thấy như hợp lý ?”

 

“Tách!” một tiếng vang lên.

 

Thẩm Yến Đình bật chiếc bật lửa trong tay.

 

Ánh lửa hắt lên nửa gương mặt thờ ơ của .

 

“Có gì mà hợp lý? Trước đây năm nào chẳng đón năm mới như thế?”

 

“Tiểu Nhiễm việc đấy, với tư cách Thẩm phu nhân, em thể học hỏi cô .”

 

Tim hai chữ “năm nào” nện cho đau nhói.

 

“Vậy nghĩa là, trong ba năm chúng yêu , mỗi dịp năm mới, lúc ở nhà gọi video đón giao thừa với em, cô đều ở bên cạnh ?”

 

Tay đặt cửa kính xe, thản nhiên phủi tàn t.h.u.ố.c.

 

“Phải.” Thẩm Yến Đình đáp thẳng thắn.

 

“Tim đặt em, còn đủ ?”

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Cảm giác hoang đường bất lực lan khắp .

 

Cả vì tức giận mà ngừng run rẩy.

 

Bàn tay ấm áp của Thẩm Yến Đình phủ lên, bao trọn đôi tay lạnh buốt của .

 

“Đừng như . Ly hôn cũng nhất thiết thành kẻ thù.”

 

“Tiểu Nhiễm theo từ năm 16 tuổi, cha đồng ý, cô lén cùng đăng ký kết hôn.”

 

“Mẹ vẫn luôn chấp nhận cô , cô đành lòng kẹt giữa hai bên khó xử, cầu xin ly hôn.”

 

“Tiểu Nhiễm theo , vẫn luôn chịu khổ. Giữa và cô , rốt cuộc vẫn là với cô .”

 

Một lúc lâu , mới thấy giọng nhỏ như muỗi kêu:

 

“Vậy còn em? Em tính là gì?”

 

“Em là ngoài ý .”

 

mạnh tay hất phăng tay Thẩm Yến Đình.

 

“Không buông , tại còn đến trêu chọc em!”

 

“Miệng yêu em, giấu nhẹm chuyện từng kết hôn, còn dây dưa dứt với cô .”

 

“Một yêu cũ đúng nghĩa, chẳng nên giống như c.h.ế.t !”

 

“Tô Thiển!” Thẩm Yến Đình quát lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tinh-yeu-phai-can-di-hay-o-do-minh/1.html.]

 

“Quá đáng đấy? Đầu năm đầu tháng em nguyền rủa ai c.h.ế.t?”

 

Người đàn ông suốt ba năm từng lớn tiếng với , đầu tiên sa sầm mặt.

 

“Những lời kiểu đó, thêm nào nữa.”

 

“Ngày cưới hứa sẽ thẳng thắn với em, sẽ lừa em nữa.”

 

“Tiểu Nhiễm là nhà, em là yêu.”

 

“Yên tâm, chỉ cần em chọn ly hôn, cô vĩnh viễn thể đe dọa vị trí Thẩm phu nhân của em.”

 

Lòng lạnh buốt như băng.

 

Một Thẩm phu nhân tủi nhục như thế, ai thích thì cứ .

 

đưa tay định tháo dây an .

 

Một hồi chuông đột ngột phá vỡ sự tĩnh lặng.

 

Hai chữ “Vợ yêu” ch.ói mắt màn hình điện thoại của Thẩm Yến Đình, trong bóng tối đ.â.m đến đau nhức mắt .

 

Anh tắt màn hình, úp điện thoại xuống khay đồ, qua loa giải thích:

 

“Quên đổi thôi, đừng nghĩ nhiều.”

 

Nuốt xuống cảm giác tanh ngọt dâng nơi cổ họng, máy móc lấy điện thoại .

 

Tay run đến mức, chỉ một phím gọi đơn giản, bấm mấy mới thành công.

 

Chuông điện thoại của Thẩm Yến Đình vang lên.

 

Anh cau mày nhấc máy, lúc xoay màn hình còn cố tình tránh ánh của .

 

Thế nhưng bốn chữ “Đối tượng liên hôn” vẫn rõ ràng lọt mắt.

 

Ghi chú của dành cho , mà chỉ là đối tượng liên hôn.

 

2

 

Khi theo đuổi , Thẩm Yến Đình từng : “Thật may mắn, phụ nữ do cha giới thiệu, đúng là yêu.”

 

Sự dịu dàng và che chở của dành cho , từng khiến ngây thơ tin rằng, cũng yêu sâu đậm như yêu .

 

Thì , điều tưởng là thật, rốt cuộc cũng chỉ là tự tưởng.

 

Đột nhiên thấy buồn , mà cũng thật sự bật thành tiếng.

 

Chất lỏng ấm nóng nhòe tầm mắt.

 

Ánh mắt Thẩm Yến Đình khựng , mở màn hình:

 

“Anh đổi ngay bây giờ.”

 

Vừa chạm mục sửa ghi chú, tiếng chuông khó chịu vang lên.

 

Thẩm Yến Đình nhấn nút .

 

Giọng nức nở cố kìm của một cô gái truyền qua ống :

 

“A Yến, hình như dì gặp em, là em …”

 

“Mẹ khó em?”

 

Thẩm Yến Đình thẳng , còn vẻ hờ hững ban nãy.

 

“Không ! Đầu năm em còn !”

 

“Ngoan, tìm chỗ nào ấm áp chờ !”

 

Anh khởi động xe, đạp ga mạnh, liền một mạch.

 

Đầu vì quán tính mà đập mạnh lưng ghế.

 

Nhắm mắt để giảm cơn choáng váng, yếu ớt lên tiếng:

 

“Dừng xe, thả em xuống.”

 

Trong mắt chỉ con đường phía , tốc độ chẳng những giảm mà còn tăng:

 

“Tô Thiển, đừng giận dỗi lúc .”

 

“Em , trút hết bực bội lên Tiểu Nhiễm.”

 

Đèn đường lùi nhanh phía , ánh sáng chập chờn hắt lên gương mặt góc cạnh của Thẩm Yến Đình.

 

Người đàn ông từng chỉ cần ho khẽ một tiếng, xót xa bưng nước đưa t.h.u.ố.c, thêm áo đắp chăn cho .

 

Giống như bọt nước, chạm nhẹ một cái, liền vỡ tan.

Bạn cần đăng nhập để bình luận