Tình Thâm Khó Thoát

6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

" cứ tưởng cô thế nào, hóa là thần kinh bình thường ?"

"Người phụ nữ còn là thừa kế của Hứa gia đấy, khi nào sẽ phá sạch gia sản ?"

Liên tiếp để mất vài hợp đồng lớn, bố Hứa Nghiên Triều chạy theo lưng các đối tác để giải thích: "Con gái thật sự vấn đề gì ."

Bất đắc dĩ, bọn họ đưa Hứa Nghiên Triều giám định tâm thần gửi kết quả cho các ông chủ đối tác xem.

Sau nhiều đợt sự việc lên men, lượng theo dõi của cán mốc một triệu. đủ sức ảnh hưởng.

nhờ chuyển lời cho Hứa Nghiên Triều.

Hỏi cô : "Đến bây giờ, cô vẫn kiên quyết cho rằng sai ?"

nhớ từng với : Kẻ từng chà đạp lên giới hạn của pháp luật, một khi nếm chút ngọt ngào trót lọt, chắc chắn sẽ thứ hai.

Và quả nhiên, một buổi chập tối, gặp những kẻ đó.

Nhiều năm trôi qua, bọn chúng vẫn đổi chút nào. Chỉ khác là gậy gộc năm xưa giờ đổi thành d.a.o phay sáng loáng. Phía còn đỗ một chiếc xe bán tải.

"Em gái, em cứ đủ thế hả?"

Tên cầm đầu với vẻ mặt cà lơ phất phơ lên tiếng: "Năm đó đ.á.n.h mày một trận đủ sướng đúng ? Còn thử nữa ?"

lùi phía , : " sẽ cho các tiền ——"

"Bọn tao thiếu tiền."

"Không, ý là, tấm thẻ các cứ cầm lấy. chỉ yêu cầu các gọi cho bà chủ các một cuộc điện thoại."

Nhìn thấy tấm thẻ vàng của Thẩm Thư Cẩn, mắt bọn chúng sáng rực lên.

"Thật hả? Chỉ gọi một cuộc điện thoại thôi ?"

Thư Sách

"Ừ, dùng điện thoại của các , bật loa ngoài lên, sẽ lộn xộn… chỉ cầu xin cô tha cho ."

Mấy tên đó , một tên rút điện thoại , bấm .

Vài giây ngắn ngủi .

Giọng mất kiên nhẫn của Hứa Nghiên Triều vang lên từ đầu dây bên : "Sao ? Đánh c.h.ế.t ?"

"Bà chủ, chuyện với cô."

Hứa Nghiên Triều khựng , đột ngột cúp máy.

Bọn chúng ngơ ngác ngẩng đầu . Và thấy đang giơ điện thoại lên, camera thẳng mặt chúng.

Phòng livestream với cả triệu theo dõi, mới phát sóng lập tức leo lên top 1 bảng xếp hạng.

Những kẻ tội phạm nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật nhiều năm qua, rốt cuộc giờ phút cũng sa lưới.

“Hiện trường bắt cóc?”

“Bà chủ là Hứa Nghiên Triều? nhận giọng của cô !!!”

“@Cảnh sát mạng @Công an thành phố @Báo XX.”

nhầm chứ, cô g.i.ế.c tác giả ?”

“Đây là xã hội pháp trị ?”

Trong gian tĩnh lặng, một chiếc giày da đen bóng dẫm mạnh lên ngón tay trỏ của tên côn đồ đang định nhặt tấm thẻ vàng.

"Ngại quá, đây là đồ của vợ , phiền mày bỏ cái bàn tay bẩn thỉu ."

Phía Thẩm Thư Cẩn là ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy liên hồi.

Cảnh sát từ xe lao xuống, chỉ vài động tác khống chế bộ nhóm bắt cóc ấn xuống mặt đất.

Ánh mắt Thẩm Thư Cẩn lạnh băng: "Cảnh sát Vương, những chuyện còn , phiền chú."

"Yên tâm, chứng cứ vô cùng xác thực, sẽ để hai đứa thất vọng ."

Cảnh sát Vương với ánh mắt tán thưởng: "Cô bé, lắm."

Hốc mắt nóng lên, gật gật đầu, hồi lâu nên lời.

Rất nhiều năm , khi rời , cảnh sát Vương từng lén đưa cho 500 tệ.

Ông : "Cháu còn nhỏ, đấu bọn họ . Đi , chờ khi nào cháu đủ năng lực tự bảo vệ , hãy giúp chú."

cung cấp thông tin về việc Hứa Nghiên Triều giám định tâm thần cho cảnh sát Vương.

"Nếu cô dùng bệnh tâm thần để thoát tội, xin đừng buông tha cho cô ."

15

Hứa Nghiên Triều bắt.

Nghe ngày cảnh sát tìm đến cửa, cô sợ tới mức suýt nữa nhảy từ tầng cao nhất xuống. Thế lực mà nhà họ Hứa chiếm cứ ở thành phố bao năm qua cũng nhổ tận gốc.

Sau mới , chỉ là một trong nhiều nạn nhân của bọn họ. Thậm chí còn coi là thương nhẹ nhất.

Thẩm Thư Cẩn cùng bệnh viện thăm .

viện điều trị, đôi khi còn nhận quen.

Thẩm Thư Cẩn nắm tay bà, kiên nhẫn lặp : "Mẹ, con là con rể của đây."

Những vết sẹo bỏng chằng chịt bà thường khiến trẻ con sợ hãi. Bà ngơ ngác hỏi: "Cậu là con rể?"

Thẩm Thư Cẩn "Vâng" một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tinh-tham-kho-thoat/6.html.]

Mẹ đưa tay vuốt tóc Thẩm Thư Cẩn, bà : "Tốt quá."

Cùng lúc đó, nhờ sự kiện chấn động mà độ hot của cuốn sách mới tăng vọt.

ngày ngày tăng ca truyện, thường xuyên thức đến tận đêm khuya. Tính hơn nửa tháng ngủ cùng Thẩm Thư Cẩn.

Thời gian trôi nhanh đến tháng Tám, tiết trời dần trở nên mát mẻ.

Một buổi sáng nọ, Thẩm Thư Cẩn lôi phòng ngủ.

"Lâm Nhược Sơ, em thời gian cảnh mật trong truyện, mà thời gian ngủ với một giấc ?"

"Em… buồn ngủ."

"Muộn ," cởi áo khoác của , "Để chúng xem thử tác giả đại tài cảnh đó như thế nào."

đỏ mặt: "Không , xem..."

Thẩm Thư Cẩn mặc kệ sự ngăn cản của , ánh mắt lướt qua những dòng chữ màn hình, ghé tai thì thầm: "Em hiểu cũng nhiều đấy chứ, dạy với?"

"Hóa như thế em sẽ thích hơn ..."

bình phẩm, cuối cùng mềm nhũn ngã xuống lớp chăn nệm êm ái.

hiếm khi xin nghỉ phép biên tập Đường vài ngày để cùng Thẩm Thư Cẩn nghỉ dưỡng.

Ở đây, gặp em của .

Cậu cung kính gọi một tiếng "Chị dâu", thao thao bất tuyệt: "Chị , lúc mua bản quyền sách của chị, ca của em mất ngủ ba ngày ba đêm, cứ trằn trọc hiểu rốt cuộc chị còn thích ổng ."

"Lúc kết hôn với chị cũng thế, một đêm ngủ."

Thẩm Thư Cẩn vội vàng bịt miệng : "Không lời nào thì ai bảo câm ."

ngơ ngác Thẩm Thư Cẩn: "Em cứ tưởng lúc đó ghét em."

Thẩm Thư Cẩn sa sầm mặt, đầu chỗ khác, nhưng vành tai đỏ bừng.

Cậu bạn vẫn tha: "Ghét chị chỗ nào chứ! Ổng cực kỳ thích cuốn tiểu thuyết chị , em bảo với ổng là nam nữ chính trong truyện về bên . Thế mà ổng ăn nho thì chê nho xanh, cứ khăng khăng bảo chị sẽ kết thúc ."

"Cho nên em mới , tính chị thật đấy, là em thì ít nhất cũng cho ổng leo cây mấy năm."

"Đừng nữa." Thẩm Thư Cẩn giọng cứng ngắc, " cưới vợ cũng chẳng dễ dàng gì."

Thời gian còn của bữa ăn, cứ tủm tỉm chằm chằm.

Thẩm Thư Cẩn nghiêm túc cắt bít tết cho , nhưng khóe miệng giấu ý .

Ăn cơm xong, Thẩm Thư Cẩn cách đó xa điện thoại.

Cậu bạn đột nhiên ghé sát : "Chị dâu, thật chuyện em vẫn luôn với chị."

"Hả?"

Cậu liếc Thẩm Thư Cẩn đang trầm mê trong công việc đằng xa, thở dài, đưa cho một chiếc hộp nhỏ.

"Cái là vé máy bay của trong mấy năm qua."

Mở hộp , phát hiện bên trong là một xấp vé dày cộp, trong lòng chợt thấy nghẹn ngào.

Cậu gãi đầu: "Vì tìm chị mà ca chạy khắp thế giới. Thẩm gia ăn chân chính, so với loại tà đạo như Hứa gia. Bọn họ giấu một thì quá dễ dàng."

"Cho nên em là, chị dâu , lúc mới gặp chị, lời nặng nề thì chị đừng trách nhé."

"Anh chạy vạy tìm kiếm bao nhiêu năm như , bất kể ai phát hiện tìm đang ở ngay mí mắt, một cuốn sách kết thúc viên mãn nhưng bản tác giả chịu đến tìm , thì đều sẽ tức giận thôi."

"Ừ, chị ."

gật đầu, ôm c.h.ặ.t chiếc hộp nhỏ, sống mũi cay cay.

Hóa khi gánh nặng cuộc sống đè nén đến thở nổi, thế giới vẫn còn một đang nỗ lực tìm kiếm .

"Còn chuyện bảo hiểm nữa, cũng cho em với chị."

"Bảo hiểm gì?"

"Chính là đợt mới Thẩm gia, trong nhà đấu đá nội bộ ghê lắm. Mấy em của - tuy giờ đều tù cả - nhưng lúc từng định dàn dựng t.a.i n.ạ.n xe cộ để tiễn . Lúc đó liền nhờ em mua bảo hiểm, thụ hưởng là chị."

"Em câu khó , nhưng bà của , cũng như . Chị hẳn là duy nhất của thế giới ."

Chu a di vì ép cưới Hứa Nghiên Triều mà ba bốn lượt đòi tự sát. Từ khi Hứa gia sụp đổ, bà cũng loạn nữa.

Lần bà còn gọi điện thoại, cẩn thận từng li từng tí hỏi bao giờ thì con. Kết quả mới hai câu, Thẩm Thư Cẩn giật máy tắt luôn.

Có những lời, Thẩm Thư Cẩn bao giờ .

"Cảm ơn em cho chị những chuyện ."

"Chị dâu khách sáo ."

nhét chiếc hộp nhỏ ba lô, ngước mắt lên, vặn thấy Thẩm Thư Cẩn tới.

"Đang chuyện gì thế?" Hắn hỏi.

"Không gì."

vén lọn tóc gió thổi loạn, nắm lấy tay Thẩm Thư Cẩn, chào tạm biệt bạn của .

Thẩm Thư Cẩn xách túi giúp , ước lượng độ nặng vui vẻ hỏi: "Đựng cái gì mà nặng thế?"

thần bí : "Là đồ ."

Chân trời hoàng hôn buông xuống, biển trời nối , đường chân trời như dát một viền vàng rực rỡ.

Chúng mười ngón tay đan c.h.ặ.t .

Cũng giống như trong câu chuyện , chúng đang về phía một cái kết viên mãn.

(Toàn văn )

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận