"Thím Chân Ni, cái hộp năng lượng thím nhặt , ít nhất cũng bán 400 điểm tín dụng đấy, bằng tổng tiền thím bán phế liệu mấy tháng nay ." Tạ Nghị cũng nhịn bước lên một bước, cùng Quý Dữu chằm chằm chiếc hộp năng lượng .
Hộp năng lượng cấp 1 mới bán mạng Tinh Tế với giá 500 điểm, cái mà bà nội Chân Ni nhặt , nếu đem đến cửa hàng thu mua đồ cũ, chủ tiệm thường sẽ ép giá một chút, đại khái sẽ ép xuống còn 400 điểm tín dụng.
Tuy nhiên, bà nội Chân Ni vô cùng mãn nguyện , tiếng trầm trồ ghen tị của , bà liên tục khiêm tốn :
"May mắn thôi."
"Vận may thôi mà."
"Chỉ là may mắn thôi."
"Vận may đúng là tệ." Lai Ân vốn luôn điềm tĩnh cũng lên tiếng.
Bà nội Chân Ni thu hoạch lớn, lập tức khích lệ những khác, đặc biệt là Quý Dữu và chú Tạ Nghị. Hai bới rác càng thêm tận tâm, tỉ mỉ, hận thể bỏ sót dù chỉ một mẩu rác nhỏ. tiếc, nữ thần may mắn tối nay mỉm với hai , cuối cùng họ chỉ nhặt vài món phế phẩm giá rẻ bèo, đem tất cả đến trạm thu mua phế liệu thì chắc cũng chỉ đáng giá 2 điểm tín dụng.
Lai Ân sức dài vai rộng, v.ũ k.h.í phòng , thể đến những bãi rác xa hơn để tìm kiếm, hơn nữa trong tay một cái nút gian rộng hai mươi mét khối, thể chứa nhiều đồ, cho nên thu hoạch của cũng khá khẩm.
Sau khi nhét vài món vật liệu phế thải của cơ giáp cấp thấp nút gian, Lai Ân trầm giọng : "Sắp tám giờ , giờ cao điểm hoạt động của Chuột Ăn Xác Thối sắp đến, về thôi."
Nghe tiếng Lai Ân, Quý Dữu, chú Tạ Nghị và bà nội Chân Ni dám luyến tiếc nán chút nào, tất cả đều dừng tay, thu dọn đồ đạc, chuẩn trở về.
Trước khi , Quý Dữu nhặt mấy cái hạt quả mà Chuột Ăn Xác Thối ăn thừa nhét túi của .
Chú Tạ Nghị nhịn trêu chọc: "A Dữu, cháu nhặt mấy quả Hạt Cỏ vô dụng gì?"
Loại hạt quả là quả của một loại cỏ dại mọc hoang dã bên ngoài khu bảo vệ của Sao 101. Quả Hạt Cỏ vị đắng chát, ăn sẽ cổ họng tê dại ngứa ngáy, còn gây nôn mửa, tiêu chảy...
Có điều, đến mức c.h.ế.t .
Do mùi vị của quả Hạt Cỏ quá khó ăn, ngay cả loài ăn tạp như Chuột Ăn Xác Thối cũng chẳng thích, chỉ khi nào thực sự gì để gặm nhấm, chúng mới c.ắ.n một hai miếng, còn nhả hạt .
Loại cỏ dại mọc ở vùng hoang dã ít lui tới trong khu bảo vệ, vì giá trị nên chẳng ai thèm hái. Muốn nhặt quả Hạt Cỏ, còn nhờ đám Chuột Ăn Xác Thối đáng ghét vận chuyển giúp.
Dù thì thứ cũng chẳng ai cần, nên cũng chẳng ai để ý.
Quý Dữu gom hết quả Hạt Cỏ , hì hì : "Cháu thấy mấy quả Hạt Cỏ mọc tròn vo, bên trong còn trong suốt long lanh, thể tiện thành hạt châu đấy!"
"Tiện hạt châu?"
"Đó là cái gì?"
Tạ Nghị hiểu lắm.
Quý Dữu giơ cái vòng tay đang đeo lên, : "Chính là cái ạ."
Tạ Nghị xong, : "Mấy cô bé các cháu , cứ thích mấy thứ lòe loẹt hoa lá hẹ . Chẳng thực tế chút nào."
Bà nội Chân Ni tỏ vẻ đồng tình, : "Mấy quả Hạt Cỏ mộc mạc thế mà cháu xem A Dữu mài giũa kìa, đeo lên trông xinh thế, thực tế chứ?"
Là một ông chú trung niên, Tạ Nghị thể cảm thụ cái , ông : "Đẹp thì tác dụng gì? Lại ăn , cũng bán tiền..."
Quý Dữu vội vàng giải thích: "Cháu định nhiều một chút, mở một tiệm nhỏ mạng Tinh Tế, vận may bán thì ?"
Bà nội Chân Ni : "Ý tưởng đấy."
Tạ Nghị lập tức dội gáo nước lạnh: "Cái vòng tay của cháu, nguyên liệu chỉ là quả Hạt Cỏ thấy đầy đường, chẳng tác dụng công hiệu gì khác, cũng thể nuôi dưỡng tinh thần lực, chú thấy chẳng sẽ ai mua ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tinh-te-dong-nat-nu-vuong/chuong-2-hop-nang-luong-bo-di.html.]
Thời đại Tinh Tế, con đều đề cao tính thực dụng, cho dù là đồ trang trí, điểm tô thì cũng cần tác dụng mới . Trong mắt Tạ Nghị, quả Hạt Cỏ chính là phế phẩm, dù Quý Dữu điêu khắc, mài giũa đến thì cũng thể che giấu sự thật nó chỉ là mấy quả Hạt Cỏ đáng tiền. Cái —— bỏ tiền mua chứ?
Quý Dữu : "Haizzz, cháu cứ thử xem , nếu chịu mua thì quá." Kiếp cô là đam mê thủ công, tết dây, vòng tay, điêu khắc, tiện hạt... thượng vàng hạ cám gì cũng học một ít.
Xuyên tới đây, cô thực sự tìm thấy lối thoát nào, nên mới nghĩ đến việc nhặt kỹ năng kiếp , mở tiệm online, bán chút đồ thủ công gì đó, ngờ chú Tạ Nghị dội ngay một gáo nước lạnh mặt.
Tuy nhiên, thử chắc chắn sẽ thất bại chứ?
Quý Dữu khuyên can, cố chấp nhét đầy túi quả Hạt Cỏ, đến khi nhét nổi nữa mới dừng .
Khi mấy chuyện, Lai Ân giữ im lặng, tham gia thảo luận.
Rất nhanh ——
Dưới sự dẫn đầu của Tạ Nghị, Lai Ân với võ lực cao cường đoạn hậu, Quý Dữu và bà nội Chân Ni ở giữa, bốn bắt đầu hành trình trở về.
Lần , xảy sự cố lớn nào, cả nhóm về đến khu bảo vệ một cách an , gặp nguy hiểm gì. Vừa bước trong rào chắn, mấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Lai Ân một bước, định về nhà .
Bà nội Chân Ni lập tức gọi : "Lai Ân, cháu đợi chút."
Lai Ân khựng , .
Bà nội Chân Ni , vẻ mặt hiền từ, : "Lai Ân, may mà cháu chịu dẫn theo bà già . Nếu thì bà thu hoạch thế chứ? Món bánh táo nướng bà mùi vị cũng khá lắm, sáng nay nướng cả một khay đấy, cháu đợi chút, bà lấy cho cháu mấy cái."
Lai Ân lắc đầu, : "Cảm ơn bà, nhưng cần ạ."
Nói xong, nhấc chân thẳng.
Bà nội Chân Ni theo bóng lưng ngày càng xa, khỏi sốt ruột: "Ây da! Cái thằng bé , mà lời thế hả?"
Nói , bà nội Chân Ni sang Quý Dữu và Tạ Nghị, bảo: "A Nghị, A Dữu, hai đợi một chút, lấy cho hai hai cái bánh táo."
Quý Dữu , ngày mai cháu gái Lợi Á của bà nội Chân Ni sẽ từ trường về, nên mỗi tuần bà đều nướng vài cái bánh táo để dành cho Lợi Á ăn. Quý Dữu nghèo, nhưng cô cô thế cô, một ăn no cả nhà đói, còn gia cảnh bà nội Chân Ni cũng thanh bần, huống hồ bà tuổi cao còn nuôi nấng Lợi Á nữa.
Quý Dữu lắc đầu, : "Bà Chân Ni, cần ạ, trong nhà cháu còn trữ mấy chục ống dịch dinh dưỡng đấy, cháu về đây."
Nói , mặc kệ bà nội Chân Ni ngăn cản, cô vội vã chạy về nhà .
Bên cạnh, Tạ Nghị cũng , từ chối ý của thím Chân Ni về nhà.
Nhìn theo bóng dáng hàng xóm, bà nội Chân Ni chắp tay, lẩm bẩm một câu ơn, trong lòng buồn cảm kích.
Bên .
Quý Dữu về đến căn nhà nhỏ đơn độc của , cả mệt mỏi vật . Cô xoa cái bụng xẹp lép, nhớ câu "trong nhà cháu còn trữ mấy chục ống dịch dinh dưỡng đấy" mà khi từ chối ý của bà nội Chân Ni, cô chỉ thét lên.
Mấy chục ống ?
Mấy chục ống ?
Mấy chục ống ?
Tuyền Lê
mà —— chúng đều ở trong mơ cả đấy.
Cô cũng lắm chứ bộ.
o(╥﹏╥)o