TIỂU THIẾP NHÀ TA LÀ HOÀNG ĐẾ

Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta thì ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì. Tuy rằng Hoàng đế tự tìm lý do giúp , chẳng cần tốn công bịa đặt, điều đó , nhưng hướng phát triển của chuyện kỳ quặc đến ?

Hắn hỏi: "Tại ngươi thể đem cái kiểu dùng Lệnh Nguyệt? Cứ nhất thiết ân ái với Trần Tư Vân như ?"

"Lệnh Nguyệt ?" Ta thành thật trả lời, "Thần và nàng thuộc."

"...?"

Đôi mắt Hoàng đế từng chút một trợn lớn, đầy vẻ dám tin, "Ngươi , ngươi và nàng thuộc?"

Hắn khí thế bừng bừng dồn góc tường, chất vấn: "Một đại mỹ nhân như thế ở ngay mặt, chẳng lẽ ngươi chút tâm tư nào ? Ngươi một chút cũng động tâm ? Nàng dung mạo khuynh thành, dáng dấp tuyệt mỹ, thể cùng ngươi thảo luận chuyện thế sự, cũng thể cùng ngươi ngâm thơ đối câu, quan trọng nhất là, nàng còn yêu ngươi sâu đậm như , ngươi thế nhưng … ngươi thuộc với nàng ?"

Ta cẩn trọng phát vấn: "Thần một câu hỏi... Tại Ngài ghét Tư Vân đến thế, mà thích Lệnh Nguyệt đến ?"

"..."

Ta thể cảm nhận , cả Hoàng đế cứng đờ . Hắn ấp úng hồi lâu: "Trẫm chỉ là... Trẫm chỉ là khanh thấy chướng mắt thôi! Khanh còn trẻ như thành , từng thấy qua hơn, cứ suốt ngày thủ thỉ với nữ nhân vô vị tột cùng , Trẫm thấy tiếc cho khanh thôi!"

Ta trầm tư: "Vậy nếu ban đầu thần thành với Lệnh Nguyệt, Ngài cũng sẽ giống như bây giờ, điên cuồng nhét thêm cho thần, khuyến khích thần ngoài tìm thú vui ?"

"..."

Hoàng đế giận dữ thét lên: "Tất nhiên là ! Trẫm tuyệt đối cho phép! Khanh mà dám như , Trẫm c.h.ế.t cho khanh xem!"

Lần thì thực sự hoang mang: "Tại ?"

"..."

"Khanh bệnh ! Đừng hỏi nữa!" Hoàng đế thẹn quá hóa giận, lảo đảo bỏ chạy như ma đuổi.

Chỉ để ngẩn ngơ tại chỗ, đầu đầy sương mù.

Trạm Én Đêm

09.

Ngày hôm trở về nhà, đẩy cửa . Trần Tư Vân đang bệt đất, còn Lệnh Nguyệt ngay phía nàng.

Nghe tiếng mở cửa, cả hai đều đầu . Trần Tư Vân đầu tóc rối bời, một tay bưng lấy mặt, nước mắt lưng tròng, dáng vẻ liễu yếu đào tơ, vô cùng đáng thương; Lệnh Nguyệt thì nghểnh cao đầu, vẻ cao ngạo, nhưng biểu cảm cứng nhắc, mang theo vài phần hư trương thanh thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-thiep-nha-ta-la-hoang-de/chuong-4.html.]

Sắc mặt lập tức đại biến. Ta lao tới đỡ Trần Tư Vân dậy, mặc kệ sự phản kháng của nàng, bẻ tay nàng , rõ dấu bàn tay sưng đỏ mặt nàng.

Ta cố nén cơn giận, hỏi Lệnh Nguyệt: "Tại cô nương đ.á.n.h nàng ?"

Biểu cảm của Lệnh Nguyệt lập tức đổi. Nàng thể tin nổi: "Ngươi cho rằng là đ.á.n.h?"

Nàng bồn chồn qua , giận đến c.h.ế.t: "Ta căn bản hề động một đầu ngón tay của nàng ! Nàng thấy , đột nhiên tự vung tay tát một cái, tự ngã lăn đất! Ta nàng cái gì chứ? Có nàng mắc chứng điên khùng , ngươi mau đưa nàng tìm đại phu ."

Ta ngẩn . Cúi đầu Trần Tư Vân đang lóc như hoa lê gặp mưa, Lệnh Nguyệt.

Trần Tư Vân nghẹn ngào: "Phu quân, ..."

Lệnh Nguyệt l.ồ.ng lộn như sấm sét: "Thẩm Minh Tiêu, ngươi tin ! Ngươi dám tin !"

Ta đầu tắt mặt tối, liên tục can ngăn: "Hai bình tĩnh ."

Hít sâu vài , dần lấy sự điềm tĩnh. Quan sát kỹ khuôn mặt Trần Tư Vân một lát, khẽ : "Tư Vân, nên tin nàng ?"

Ta cảm nhận con gái gầy yếu trong lòng dần dần cứng , "... Ý ?"

Ta từ từ vén lọn tóc dán c.h.ặ.t bên má nàng , lộ rõ dấu bàn tay sưng đỏ . Ta vốn dĩ là cao ráo trong giới nữ nhi, nhưng so với nam nhân cũng tính là chiều cao bình thường. Mà Lệnh Nguyệt cao, cao hơn một cái đầu, tay nàng theo đó cũng lớn. Còn vóc dáng Trần Tư Vân vốn nhỏ nhắn, tay nàng cũng nhỏ tương ứng. Dấu bàn tay mặt nàng, nếu xét về kích thước, khớp với tay của Lệnh Nguyệt.

Ta vẫn ôm Trần Tư Vân, nàng chỉ lặng lẽ rơi lệ, một lời. Đột nhiên, nàng mạnh mẽ ngẩng đầu, ánh mắt đầy hận thù chằm chằm Lệnh Nguyệt, rít lên ch.ói tai: "Ta tại như , trong lòng ngươi ? Những lời ngươi với , ngươi dám lặp một nữa mặt Minh Tiêu ?"

Ta ngẩn tại chỗ, tay chân luống cuống .

Lệnh Nguyệt mím môi, từ cao xuống Trần Tư Vân. Giống như thản nhiên chấp nhận lời cáo buộc, giống như đối với chuyện vô cùng oán hận.

10.

Ta rốt cuộc ngày đó hai họ những gì. gặng hỏi , hai vốn dĩ như nước với lửa đầu tiên cùng chiến tuyến, thà c.h.ế.t cũng chịu hé răng.

Mấy ngày liền, khí trong nhà căng thẳng đến cực điểm. Cho đến một hôm, chẳng rõ vì cớ gì, Trần Tư Vân lẳng lặng ngoài một .

Ngay đó, Lệnh Nguyệt cũng bước khỏi viện, chỉ một lát nàng chạy xộc về với gương mặt xanh mét, vớ lấy con d.a.o phay bàn đằng đằng sát khí lao ngoài.

Chứng kiến cảnh tượng , tim đ.á.n.h thót một cái, thầm kêu .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận