Tiết Nữ Đường

Chương 4

Đêm đó, nàng bị một tú tài họ Vương phá thân.

Vương tú tài vui vẻ vài ngày, để lại ba đồng bạc rồi bỏ đi không trở lại.

Nhưng nàng lại là người si tình, quyết giữ tiết hạnh vì Vương tú tài, nhất quyết không chịu tiếp khách nữa.

Mụ tú bà đánh đến mỏi tay cũng không lay chuyển được lòng nàng.

Bèn quyết định móc mắt nàng, bắt nàng làm kỹ nữ mù.

Quy công ra tay tàn độc.

Nàng đau đớn đến chết.

Sau khi nàng chết, phụ thân nàng ôm xác đòi tiền, ăn vạ kỹ viện một khoản.

Rồi lại đến huyện nha xin nhập đền thờ, được miễn thuế mười năm.

Ta cẩn thận nhìn vào huyệt mộ, muốn xem dung mạo thật của tiết nữ.

Chỉ nhìn một cái, ta đã khóc thét lên.

Nàng mới c.h.ế.t chưa lâu, chưa hóa thành xương trắng nhưng da thịt đã thối rữa, vết m.á.u loang lổ khắp người, tay chân gãy gập, ngón tay xoắn lại.

Chỗ đáng lẽ là đôi mắt, chỉ còn lại hai hố đen sâu hoắm, giòi bọ bò lúc nhúc bên trong.

Ta lao vào lòng mẫu thân, liên tục kêu lên: “Mẫu thân ơi, con không muốn làm tiết nữ, đáng sợ quá.”

Bọn thổ phỉ cười ầm lên, chỉ trỏ ta: “Tiểu lẳng lơ, đúng là có tố chất!”

Ta không hiểu.

Chẳng lẽ nữ nhân chỉ có thể chọn làm dâm phụ hoặc tiết nữ hay sao?

Mẫu thân bịt tai ta, cười với thủ lĩnh thổ phỉ: “Gia, chi bằng bổ bài vị đi.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận