Mãi đến nửa của buổi thi thơ, hai mới má ửng hồng, sóng vai .
Ta hổ đến mức gần như nổi.
Chỉ thể siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, cố gắng nhịn nước mắt.
Phần thưởng đầu thi thơ là một cây trâm ngọc bích, giống chiếc mà mẫu lúc sinh thời thường đeo.
Hôm nay đến, cũng là vì cây trâm ngọc bích .
Khi thi thơ bắt đầu, hít sâu một , chấm b.út mực, gạt bỏ tạp niệm.
Đợi các tiểu thư lượt thành bài thơ, liền do mấy vị đại biểu thư viện chọn tiến hành bình phẩm.
Phó Vân Gián cũng ở trong đó.
“Bài thơ vịnh mai của Tiết gia tiểu thư , quả thật phong cốt của tổ phụ nàng.”
“ , cũng thấy bài của Tiết tiểu thư xứng đáng đầu.”
Mấy vị học t.ử bàn bạc một lát, sắp sửa tuyên bố bài thơ của là đầu.
Tim đập thình thịch, căng thẳng lên đài.
“Khoan !”
Phó Vân Gián vội gấp, từ trong tay áo lấy một tờ giấy.
“Đây là bài thơ Tần cô nương trong rừng, thấy còn hơn tất cả những bài bàn.”
“ buổi thi thơ là dành cho nữ t.ử, Tần Tụng nếu giả nam cùng chúng tham dự thư viện, thì nên tham gia thi.”
Một học t.ử xuất hàn môn bất bình lên tiếng, nhưng khi đối diện ánh mắt nửa nửa của Phó Vân Gián, lập tức im bặt.
Không vì gì khác, chỉ vì Phó Vân Gián là phận cao nhất trong buổi hôm nay.
Mọi nhất thời im lặng.
Một lát , mà thật sự đem bài thơ của Tần Tụng đẩy lên.
Ta ngây Phó Vân Gián đài, bộ dạng ngang ngược phách lối.
Mấy ngày , khi chúng cùng chia một hộp điểm tâm trong sân, còn từng mạnh miệng:
“Chẳng chỉ là một cây trâm thôi ! Với quyền thế của , dù cướp cũng cướp về cho A Ngưng nhà .”
giờ đây, cẩn thận nâng cây trâm ngọc bích lên, đỏ mặt cài lên tóc cho Tần Tụng.
Phó Vân Gián trong lúc đó liếc xuống đài, lúc chạm đôi mắt đỏ hoe của .
Hắn sững , thản nhiên giải thích:
“A Ngưng, Tần Tụng giờ từng đeo mấy thứ , giống nàng từ nhỏ sống trong nhung lụa, nàng đừng keo kiệt như .”
Ta hít sâu một , từng chữ từng chữ :
“Phó thế t.ử quyền thế ép , tiểu nữ t.ử tự nhiên dám lời oán trách.”
“Lời của nàng là ý gì? Nàng cho rằng thơ của A Tụng bằng nàng ?”
Phó Vân Gián nhíu mày.
“Tiết Ngưng, từ khi nào nàng trở nên như ? Chẳng quá tự phụ .”
Ta đột ngột thẳng dậy, cảm xúc dồn nén bấy lâu cuối cùng bùng phát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tiet-ngung/2.html.]
“Phó Vân Gián, vốn dĩ vẫn luôn như ! Nếu ngươi coi thường đến thế, vì còn nhận hoa của ?!”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Hoa của nàng đương nhiên là đưa cho , nếu nàng còn đưa cho ai?”
Hắn một cách đương nhiên, giọng điệu tràn đầy khó hiểu.
“Chẳng chỉ là một cây trâm đáng tiền ? Tiết Ngưng, rốt cuộc nàng đang loạn cái gì?”
Khí huyết dâng lên, mắt từng trận tối sầm.
Thân hình loạng choạng, bên cạnh vội vàng đỡ lấy.
Khi mở mắt nữa, thấy Tần Tụng rút cây trâm ngọc bích xuống, chậm rãi liếc một cái.
Thấy sang, nàng giơ tay ném mạnh xuống đất.
“Tiết tiểu thư cho kỹ , thứ ẻo lả như , mới dùng!”
4
Ngày hôm đó, tiệc thưởng hoa đối với gần như là một cơn ác mộng.
Sau khi trở về, liền phụ lấy cớ bại hoại gia phong mà nhốt .
Phó Vân Gián bỏ mặc hôn ước, cùng đồng môn náo chuyện tư tình, mà đồng loạt khen tính tình thẳng thắn.
Ta đòi một công đạo cho , ngược trở thành trò trong kinh thành.
Các phu nhân thi dạy dỗ nữ nhi nhà :
“Thấy Tiết tiểu thư ? Ngàn vạn đừng học theo nàng , ngay cả vị hôn phu thanh mai trúc mã cũng giữ nổi, thật là vô dụng.”
Kế mẫu vốn luôn ưa , càng ngày ngày bắt quỳ từ đường.
“Trong nhà nuôi ngươi ăn ngon mặc bao nhiêu năm, chẳng là vì hôn sự của ngươi thể trèo cao phủ hầu ! Ngươi cũng , cầu cũng , mất mối hôn sự , sẽ cho ngươi tay!”
Ta gặp Phó Vân Gián, liền c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nhất quyết chịu nhượng bộ.
Đến khi nữa kiệt sức mà ngất xỉu trong từ đường, trong cơn mê man, thấy giọng của Phó Vân Gián và Tần Tụng.
“Ta thấy Tiết phủ cũng vội mời đại phu, Tiết tiểu thư chẳng lẽ là lợi dụng nha , cố ý diễn một màn khổ nhục kế?”
“ A Ngưng loại như .”
Giọng Phó Vân Gián do dự.
“Con đều sẽ đổi mà, giống như cũng , vị Phó thế t.ử nổi tiếng ăn chơi , một cưỡi ngựa giỏi như !”
Tần Tụng thoải mái.
“Nghe trường ngựa mới đến mấy con ô chuy, Phó thế t.ử, ngươi dám ứng chiến ?”
“Sao dám?”
Phó Vân Gián hứng thú, lập tức xoay .
“Thế t.ử, tiểu thư nhà thật sự bệnh nặng, cầu ngài một chút .”
Nha cam lòng, chạy tới kéo vạt áo Phó Vân Gián, Tần Tụng hung hăng đá văng.
Nàng tiến lên, ôm c.h.ặ.t cánh tay Phó Vân Gián, cảnh giác :
“Vân Gián ca ca, loại nữ t.ử hậu trạch như các nàng thích nhất là gây chuyện vô lý, hôm đó rõ ràng là của nàng , bắt ngươi đến thăm? Ngươi thể chiều theo, lạnh nhạt nàng hai ngày, tự nhiên nàng sẽ nghĩ thông.”