THƯỢNG TÂY LÂU

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày giỗ của trưởng.

Các thế gia mặt mũi trong kinh gần như đều phái đến viếng.

Ta cùng mẫu tiếp đãi nữ quyến.

Người đến đều hiểu chuyện.

Không ai dám gây sự.

Tiết Dĩ Phù đến muộn.

Chưa thấy tiếng.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Bản cung đến trễ, chậm mất việc dâng hương cho đại hùng, thật là tội .”

Hương thơm nồng nặc ập tới.

Nàng mặc váy gấm kim tuyến thêu hoa, bước đến ung dung.

Như con gà mái lộng lẫy.

Đẹp mà ngu.

Ta giấu hận trong mắt.

Cung kính quỳ xuống hành lễ.

Tiết Dĩ Phù chậm chạp gọi dậy.

Rõ ràng hưởng thụ cảm giác khác cúi .

Nàng bước ngang qua .

Ngồi lên chủ vị.

Gẩy gẩy chén mấy .

Rồi mới : “Đều lên .”

Các thế gia vốn cùng chung lợi ích, dây mơ rễ má quấn c.h.ặ.t.

Đối với kiểu bộ tự nhiên ưa.

Nữ quyến dậy.

Không một ai tiến lên bắt chuyện.

Chỉ mẫu gượng xã giao.

“Phu nhân cũng đừng quá thương tâm. Con trai mất , chẳng còn con gái ? Lệnh Chương cô nương thiên tư thông tuệ, e rằng nhi t.ử của phu nhân cũng chắc sánh kịp.”

“Chỉ là cũng . Lệnh Chương cô nương thông tuệ như , chừng là chiếm mất thọ của Khổng Tòng Dật.”

Thế gia coi trọng mệnh lý.

Nàng .

Chính là ám chỉ cướp mệnh của trưởng.

Huynh trưởng vì chuyện phong nguyệt của Thái t.ử mà c.h.ế.t.

Thánh thượng đối ngoại tuyên bố là trưởng khi tiễu phỉ may hy sinh.

Mẫu lộ vẻ tức giận.

mặt đông tiện phát tác.

Ta thắp hương xong.

Tiến lên đưa cho nàng .

“Thái t.ử phi dâng hương ? Vậy thì nhanh .”

Lời tiễn khách quá rõ.

Tiết Dĩ Phù lập tức đổi sắc mặt.

“Sao? Bản cung hảo tâm đến dâng hương, ngươi hoan nghênh? Lệnh Chương cô nương ở quê lâu quá, phân lớn nhỏ ?”

Ta ngẩng đầu.

Nhìn thẳng nàng.

“Ta khi Thái t.ử phi mới đến kinh thành, vẫn luôn hô hào bình đẳng, tự xưng là của thời đại mới. Nay xem …”

“Nay thì ?”

Ta lắc đầu.

Giả bộ cảm khái.

“Nay cũng chỉ là một tầm thường mà thôi.”

“Ngươi!”

“Khổng Lệnh Chương, miệng lưỡi thật sắc bén. Ngươi còn tưởng là Thái t.ử phi mà dám lớn tiếng mặt ?”

“Ai cho bản cung , kẻ phạm thượng xử trí thế nào?”

Tỳ nữ phía nàng bước lên.

“Bẩm Thái t.ử phi, là quân, họ là thần. Kẻ phạm khẩu nghiệp, giữa đám đông tát hai mươi cái. Tái phạm, đ.á.n.h hai mươi gậy.”

Ta lạnh.

Mới ba năm.

Nàng dùng quyền thế áp thuần thục như .

“Được.”

“Thanh Anh, bản cung thưởng nàng hai cái tát.”

“Ta xem ai dám!”

Mọi .

Hiển Dung công chúa bước tới.

Nàng mặc đồ trắng.

Trên đầu cài hoa trắng.

Hốc mắt đỏ bừng.

“Tiết Dĩ Phù. Muốn loạn thì về Đông cung mà . Đừng ở đây phát điên.”

Hiển Dung lưu tình.

Tiết Dĩ Phù mặt trắng bệch.

Vẫn cố chấp.

“Tam tỷ còn gả Khổng gia, vội khoác áo tang? Người là tỷ tỷ của A Bạch, tâm cứ hướng ngoài thế?”

Hiển Dung tính tình cương trực.

Lập tức động thủ.

Ta vội giữ .

“Công chúa bớt giận. Hôm nay là ngày giỗ trưởng. Mong đừng vì việc nhỏ mà tổn thương tình nghĩa.”

“Tình nghĩa? Bản cung khi nào tình nghĩa với ngươi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thuong-tay-lau/chuong-3.html.]

“Đừng tưởng ngươi đang nghĩ gì.”

“Ta cho ngươi . Dù A Bạch cãi với một vạn , cũng bỏ .”

“Khổng Lệnh Chương, thu cái tâm chen chân của ngươi .”

Bao nhiêu ánh mắt chằm chằm.

Ta gần như ngất.

Mẫu bên cạnh lảo đảo.

Ta c.ắ.n môi.

Giọng mềm xuống.

“Ta Thái t.ử phi hiểu lầm .”

“Lần trở về chỉ vì tế bái trưởng.”

“Hôm nay đại giá quang lâm, là vinh hạnh của Khổng gia. Xin mời chính sảnh dùng .”

Ta khom .

Cố ý hạ đỡ nàng .

Tiết Dĩ Phù nhận.

Trở tay đẩy .

Ta lảo đảo hai bước.

May Hiển Dung đỡ phía .

Nàng đang định tiếp tục ầm lên.

Ngoài cửa vang tiếng quát.

“Tiết Dĩ Phù, nàng đang gì!”

Lư Phi Bạch bước .

Sau lưng là phụ cùng vài vị đại thần.

Hẳn đều thấy hết.

Ta hít sâu.

Chỉnh sắc mặt.

Gượng hành lễ.

Lư Phi Bạch đỡ dậy mặt .

Ánh mắt giận dữ Tiết Dĩ Phù.

“Nàng là Thái t.ử phi, gương cho nữ quyến, còn ngang ngược lập uy. Mặt mũi hoàng gia đều nàng mất hết!”

Mọi vốn hai bất hòa.

Nay Thái t.ử công khai quở trách.

Rõ ràng rạn nứt.

Tiết Dĩ Phù ngẩng cằm.

“Ta bảo nàng đỡ.”

“Với bộ dạng xanh của nàng , chẳng diễn cho xem ?”

Lư Phi Bạch còn định .

Ta kéo nhẹ tay áo .

Khẽ lắc đầu.

Cười buồn.

Trong mắt càng thêm thương xót.

Ai cũng là khuê nữ điển hình của kinh thành.

Đoan trang hiền thục.

Ta càng lùi.

Hắn càng áy náy.

“Thái t.ử thật uy phong. Một buổi viếng Thái t.ử phi nhà ngài loạn. E rằng Tòng Dật suối vàng cũng khó yên.”

Nhắc đến Khổng Tòng Dật.

Lư Phi Bạch càng thêm hổ thẹn.

Người khác thể trưởng c.h.ế.t thế nào.

Hắn rõ.

Đó là bạn sách của .

Thân hơn cả .

C.h.ế.t vì .

“Tam tỷ dạy . Cô ở đây xin tạ với lão sư.”

Phụ vội ngăn.

“Điện hạ đừng như . Người đến là vinh hạnh của vi thần.”

“Nghe pháp sư siêu độ đều là cao tăng của Thiên Phật tự. Dẫn cô xem. Hai ngày nữa cô và Thái t.ử phi sẽ đích tụng kinh cho Khổng tướng quân.”

Nói xong.

Hắn liếc Tiết Dĩ Phù.

Ánh mắt lạnh lẽo đầy uy h.i.ế.p.

Tiết Dĩ Phù bĩu môi.

Miễn cưỡng :

“Lệnh Chương cô nương, hôm nay thể khỏe, nhất thời hồ đồ. Mong ngươi thứ .”

Ta đương nhiên dây dưa.

Ta yếu đuối thế nào.

Ủy khuất thế nào.

Lư Phi Bạch đều thấy.

Thế là đủ.

Thời gian tích lũy từng chút.

Cán cân của sẽ dần nghiêng về phía .

Hắn thể thật lòng yêu .

thiên hạ .

Ai từ chối một nữ t.ử dung mạo xinh , xuất cao quý, tâm ý hướng về ?

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận